|
Long tại giang
hồ Nguyên tác : Giang Hoài Ngọc |
|
Hồi 50
|
LƯỠNG NGẠN THANH SƠN TƯƠNG ĐỐI XUẤT CÔ PHÀM NHẤT PHIẾN NHẬT BIÊN LAI |
|
“Vách đá dựng
đôi bờ thẳng vút Cánh buồm xa đang lướt về
đây.” Lại nói, sau khi đoạt mảnh vải che mặt khiến cho thích khách lão nhân phải
lộ rõ chân diện mục là lão già Đại Hộ Pháp Trường Hận Môn Trương Lập Văn,
Quan lão cười nhạt xuống lệnh : - Gian đảng nhiều lần gây nghiệt, tội chứng rành rành, không cần hậu
xét, lập tức hạ sát tại trường. Thượng lệnh vừa truyền, quần thủ hạ Khoái Hoạt Viên, Lục Hoa Thành và Thái
Hồ thủy trại đồng dạ ran, đao kiếm sáng ngời, khí thế hừng hực. Thiết kỵ quân
cũng đồng loạt hô lớn một tiếng, cung cứng giáo dài đằng đằng sát khí. Tình thế cực kỳ khẩn trương. Quần hào võ lâm hiện diện tại trường kinh hãi nhìn nhau. Như đã thành thông
lệ, xưa nay hào khách võ lâm đều ngại động chạm đến quan binh. Lại thêm tình
trạng hiện thời, ai nấy đều như cố nép sát vào bốn vách tường để tránh khỏi
tên bay đạn lạc. Toàn trường lặng phắc như tờ, nhưng đó là sự tĩnh lặng trước giờ giông
bão. Đột nhiên, một tiếng thét xé tai làm mọi người giật mình. Liền đó là
một bóng đen to lớn nhảy xổ vào giữa đám đông võ lâm hào khách đang tụ họp.
Diễn biến bất ngờ khiến đa số quần hào không kịp trở tay. Nhưng cũng có một
vài người phản ứng nhanh nhạy đã lập tức xuất chưởng ngăn chặn. Ba lão nhân tuổi lục, thất tuần, một thanh niên nhân và một nữ lang
không hẹn mà cùng đồng thời xuất chưởng ngăn chặn bóng đen kia. Năm người họ
tâm ý linh mẫn, đoán ngay được hậu quả sẽ thế nào nếu như bóng đen kia xông
vào giữa bọn họ nên vội xuất thủ không chút chậm trễ. Năm người này cộng lại có đến hơn ba giáp tý công lực, kẻ kia dẫu có
lợi hại cũng không chống nổi, bị đánh bật trở lại. Đến lúc này, mọi người mới nhận ra lão ta chính là thích khách lão nhân
Trường Hận Môn Đại Hộ Pháp. Sau khi bị chặn lại, lão đảo mắt nhìn khắp một
một vòng, rồi lại nhắm hướng khác xông vào. Hành động bất ngờ của lão khiến năm nhân vật vừa xuất thủ kia không kịp
trở tay. Một lão già trong bọn quát to : - Mau chặn lão ta lại. Một lão khác tiếp lời : - Đừng để lão ta xông vào đám đông mà mang họa. Đến giờ thì nhiều người trong bọn quần hào cũng đã cảm nhận được hậu
quả một khi để lão ta trà trộn được vào trong đám đông nên vội hiệp nhau ngăn
chặn. Bọn họ đều hiểu rằng nếu như song phương lẫn lộn thì bọn họ khó tránh
khỏi liên lụy một khi quan binh quyết thanh trừng gian đảng. Không có gì đảm
bảo là quan binh sẽ vì những kẻ giang hồ như bọn họ mà dung tha cho kẻ nghịch. Bọn môn hạ Trường Hận Môn thấy thích khách lão nhân đã động thủ cũng
vội vung đao múa kiếm xông vào. Và đương nhiên cũng giống lão già đồng bọn,
bọn họ đã chọn đối thủ dễ đối phó hơn là quần hào lưỡng đạo. Cuộc chiến đã chuyển sang một diễn biến mới. Thích khách lão nhân tả xung hữu đột, xông xáo giữa đám quần hào như hổ
giữa đàn dê, trong phút chốc đã đả thương gần chục người, mở đường cho đồng
bọn xông vào. Võ công lão ta quá lợi hại, không ai trong bọn quần hào có thể
đơn độc chống đỡ. Chưa đầy khoảnh khắc lão đã trà trộn được vào đám đông. Và
cũng đã có không dưới chục người thọ thương dưới tay lão. Để vô hiệu hóa lão, dưới sự chỉ huy của mấy lão nhân tiền bối, quần hào
đã chia thành từng nhóm, hợp lực cự địch và hỗ trợ cho nhau. Đấu pháp này xem
ra đã có chút hiệu quả vì cuộc chiến tạm thời đã phân định thành hai phe rõ
rệt. Một bên quyết tiến, một bên quyết ngăn chặn. Cuộc chiến mỗi lúc một thêm
kịch liệt. Một số quần hào vô môn vô phái, vốn chỉ định xem náo nhiệt, nhưng lúc
này đã không còn cách nào khác, cũng đành nhập vào vòng chiến. Và nhiều người
khác khi thấy đồng môn huynh đệ bị đả thương thì càng thêm nóng máu, giao
chiến càng kịch liệt hơn. Tiếng quát tháo ồn ào, tiếng chưởng kình xé gió,
tiếng vũ khí chạm nhau chát chúa. Quang cảnh vô cùng hỗn loạn. Trên lầu, Quan lão nhìn toàn cục một lượt, đoạn đến bên Chu Lân lúc này
đã được Triệu Quang dìu đến ngồi trên bảo tọa, hỏi : - Huynh đệ cảm thấy trong người thế nào ? Chu Lân đáp khẽ : - Tiểu vương không sao ? Đa tạ vương gia đã viện trợ kịp thời. Quan lão cầm tay xem mạch, đoạn nói : - Mạch hơi yếu, song không có gì nguy hiểm. Công lực huynh đệ đã qua
mức đăng phong tạo cực. Lão phu không ngờ đấy. Chu Lân nói : - Tất cả cũng nhờ ân đức công tử ban cho thôi. Triệu Quang chợt hỏi : - Vương gia. Bọn kia nên xử trí thế nào ? Quan lão hỏi lại : - Nhị vị huynh đệ thấy sao ? Triệu Quang vừa định lên tiếng, nhưng rồi lại quay nhìn Chu Lân. Ngẫm nghĩ
một thoáng, Chu Lân mới nói : - Thiên địa có đức hiếu sinh. Xem hiện tình, có lẽ không nên dồn nghịch
đảng vào đường cùng mà sinh sự cực đoan. Triệu Quang nói : - Quan lão lại trầm ngâm, nói : - Ý huynh đệ là … Chu Lân nói : - Theo binh pháp, công thành ba mặt là thượng sách. Đuổi cùng giết tận không
có lợi cho đại cuộc. Quan lão thoáng nghĩ ngợi, nhìn quanh một lượt, đoạn gật gù : - Huynh đệ nói cũng phải. Triệu Quang nói : - Lẽ nào lại buông tha nghịch đồ. Như thế có quá dễ dàng cho chúng. Chu Lân, Quan lão cùng đưa mắt nhìn nhau, mỉm cười ý nhị. Đoạn Quan lão
phất tay áo, nói : - Lão phu đi trước. Việc ở đây huynh đệ cứ tùy nghi giải quyết. Lời vừa dứt thì lão cũng động thân lướt đi mất dạng. Chu Lân đưa mắt
nhìn xuống trường hỗn chiến, đoạn quay sang nói với Triệu Quang : - Huynh đệ hãy ra lệnh cho bọn họ đình thủ. Triệu Quang ngạc nhiên hỏi : - Chu Lân mỉm cười đỡ lời : - Huynh đệ yên tâm. Người có công sẽ được trọng thưởng, kẻ có tội phải bị
trừng phạt. Mọi sự đã có Quan lão vương gia thu xếp rồi. Tuy chưa thật hiểu, nhưng Triệu Quang cũng đành phải truyền lệnh : - Tất cả đình thủ. Tiếp đó truyền lệnh cho quân binh : - Tam quân nghe lệnh. Ai ngoan cố tiếp tục động thủ, lập tức xử tử. Mệnh lệnh thứ hai mới thật sự có hiệu lực. Vừa nghe thấy mệnh lệnh, lại
thấy quân binh cung tiễn tua tủa rậm rịch tiến lên, bọn quần hào Hắc Bạch đều
muốn đình thủ. Bọn họ nào mong đợi cuộc giao tranh này nên đều muốn sớm kết
thúc. Nhưng bọn môn hạ Trường Hận Môn vốn định nhân lúc hỗn loạn để dễ dàng
đào tẩu nên nào chịu đình chiến, vẫn vung đao múa kiếm đánh nhầu. Không còn
cách nào khác, quần hào Hắc Bạch đành phải tiếp tục chiến đấu. Đang mải quan chiến, Tào Công Đằng nghe lệnh đình thủ bất giác giật
mình, bước đến cạnh Chu Lân hỏi : - Sao vương gia lại hạ lệnh đình thủ. Bọn chúng đánh nhau như thế có
hại gì cho chúng ta đâu ? Tuy rằng mệnh lệnh là do Triệu Quang phát ra, nhưng lão cũng hiểu đấy nhất
định là chủ ý của Chu Lân. Chu Lân mỉm cười : - Sao lại không hại gì ? Nhà cửa tan hoang hết thì sao ? Tào Công Đằng nói : - Chút đó có đáng gì. Lão phu dựng lại mấy hồi. Quan trọng là trừ được nghịch
đảng mà ít tốn công sức. Chu Lân nói : - Tuy rằng ít tốn công sức, nhưng không có lợi cho đại cuộc. Tào Công Đằng không hiểu đại cuộc thế nào, nhưng cũng không dám thắc
mắc. Lão nhìn đám đông đang hỗn chiến, chép miệng nói : - Tình hình như thế, muốn song phương đình thủ e không phải dễ. Chu Lân thoáng trầm ngâm, đoạn bảo Triệu Quang : - Huynh đệ hãy truyền lệnh cho tam quân tiến lên tiễu trừ nghịch đảng, nhưng
bảo bọn họ hãy để lại một sinh lộ cho bọn chúng có cơ hội đào thoát. Tào Công Đằng vốn là một kẻ cơ mưu, nghe ra trong câu nói kia có ẩn
chứa huyền cơ, ngẫm nghĩ một thoáng là đã đoán ra tự sự, liền nói : - Như thế có quá lộ liễu chăng ? Triệu Quang ngạc nhiên : - Lộ liễu ? Chu Lân khẽ cười, nói : - Được rồi, chỉ nên để bọn đầu đảng đào thoát thôi. Triệu Quang ngẫm nghĩ một lúc, rồi chợt ồ lên, nói : - Để đệ đi sắp xếp. Nói đoạn xuống lầu, đi đến chỗ bọn quần hào Lục Hoa Thành, Thái Hồ thủy
trại, và đám quân binh. Ở trên này, Tào Công Đằng hỏi Chu Lân : - Phải chăng lão vương gia đã đi trước một bước. Chu Lân khẽ gật đầu. Hai người lại nhìn xuống theo dõi cuộc chiến ngày càng
kịch liệt bên dưới. Một lát sau, Triệu Quang từ dưới đi lên. Không yên tâm để Chu Lân ở lại
một mình trong lúc nội thể bất an nên Triệu Quang chỉ đi một lúc, sau khi
phân phó mọi sự xong là đã trở lên ngay. Chu Lân hỏi : - Huynh đệ. Sao rồi ? Triệu Quang nói : - Đệ đã phân phó xong cả. Huynh cứ yên tâm. Chu Lân khẽ gật đầu. Giây lát, từ bên ngoài chợt có tiếng tù và rúc
lên. Rồi nghe rầm một tiếng, ba bức vách đã nhất loạt bị thiết kỵ kéo tung
ra. Cả ba phía, thiết kỵ đều xếp hàng đội tề chỉnh, tên lắp cung giương sẵn
sàng khai chiến. Tù và lại rúc lên. Một nửa cung tiễn thủ buông tên, sau đó trong lúc bọn họ lắp tên thì
một nửa kia lại buông tên. Cứ như thế, cung tiễn ào ào bay tới như mưa bấc.
Cung tiễn liên tục bắn vào trong nhà, dù chủ yếu nhắm vào gian đảng nhưng phi
tiễn không có mắt, quần hào đang hỗn chiến cũng có nhiều kẻ trúng tên. Cục trường vô cùng hỗn loạn. Giữa lúc quần hào tới tấp nhảy tránh phi tiễn, hắc y lão giả thích
khách lão nhân lại khẽ cười nhạt. Tình hình hỗn loạn thế này thật đúng ý lão.
Nãy giờ lão chỉ chờ cơ hội thế này. Đối với bọn lão thì càng hỗn loạn càng
tốt. Lão liên tay múa chưởng đánh vẹt phi tiễn, rồi bỗng đột ngột giáng một
chưởng cực mạnh vào bức vách còn lại. Tất nhiên bức vách gỗ chẳng thể chịu nổi phát chưởng sấm sét, bị đánh thủng
một khoảng lớn. Không chút chậm trễ, Trường Hận môn chủ lao qua bức vách thủng
tìm lối bôn đào, có thích khách lão nhân kề cận bảo hộ. Đồng bọn của lão đang
múa tít vũ khí hộ thân, thấy có sinh lộ liền vội vã nhào theo. Trong lúc hỗn
loạn, bọn chúng cũng thoát được quá nửa, dù rằng nhiều kẻ mang cả tên trên người
mà chạy. Tù và lại rúc lên. Thiết kỵ rầm rộ đuổi theo. Chỉ trong thoáng chốc, vó
ngựa đã chuyển đi rất xa. Sau cuộc hỗn chiến là khoảng yên ắng khiếp người. Tại trường, kẻ bị
thương nằm ngồi la liệt, huyết lưu đỏ đất. Chu Lân khẽ thở ra một tiếng, quay sang bảo Tào Công Đằng : - Tàn cục do lão giải quyết nhé. Tào Công Đằng đáp ngay : - Vương gia yên tâm. Cứ để lão phu lo liệu cho. Chu Lân khẽ gật đầu, bảo Triệu Quang : - Huynh đệ. Chúng ta đi thôi. Triệu Quang đỡ Chu Lân đứng lên, cùng xuống lầu. Lục Hoa Thành Hàn Phong
Vũ và Thái Hồ Hạ Tri Chương cùng tiến ra nghênh đón, nói : - Thành chủ ngọc thể khiếm an. Xin cho chúng thuộc hạ theo hộ giá. Chu Lân thoáng suy nghĩ rồi khẽ gật đầu. Bọn thủ hạ dắt tuấn mã đến,
nhưng Triệu Quang nói : - Hàn Phong Vũ liền phái thủ hạ đi tìm Tào Công Đằng. Môn hạ Khoái Hoạt Viên
hành sự rất đắc lực nên sau khi họ Tào lên tiếng sai phái là chỉ trong chốc
lát bọn họ đã thắng xa mã đưa đến. Triệu Quang dìu đỡ Chu Lân lên xe. Quần thủ
hạ dàn ra xung quanh, phòng vệ cực kỳ nghiêm mật. An vị xong, Chu Lân ra lệnh khởi trình, cứ theo dấu vết thiết kỵ mà đi. Lại nói, đám người Trường Hận Môn sau phen đào thoát khỏi Khoái Hoạt
Viên cứ nhắm thẳng hướng trước mặt mà chạy. Do bị thiết kỵ đuổi theo sát nút,
nên bọn chúng chẳng có thời gian lựa chọn phương hướng. Dù rất mệt mỏi, nhưng
để đào thoát an toàn, chẳng kẻ nào dám lơi chân. Chạy được vài chục dặm, nhận thấy khoảng cách với thiết kỵ quân đang
đuổi theo phía sau đã mỗi lúc một thu ngắn, mà cả bọn đều mỏi mệt nên tốc lực
ngày càng giảm dần, Trường Hận Môn chủ lo lắng hỏi : - Giờ tính sao đây ? Đại Hộ pháp Trương Lập Văn nói : - Môn chủ cứ chạy trước. Để lão phu và Triệu lão tam cản hậu. Tìm cơ
hội đoạt ngựa mà đi cho đỡ nhọc sức. Tam Hộ pháp Triệu Sư Quát lo lắng hỏi : - Chúng ta làm gì đây ? Bọn quân binh rất lợi hại. Chỉ có hai chúng ta
cản hậu e quả bất địch chúng. Ngước mắt nhìn một khu cây cối rậm rạp nằm trên một gò cao ven quan đạo
ở phía trước, Trương Lập Văn nói : - Không nhất thiết phải giao phong trực diện, hãy tìm một số gỗ đá tạo chướng
ngại cản đường. Vừa nói lão vừa động thân lao thẳng đến đám cây cối. Rồi lập tức nghe thấy
những tiếng ầm ầm của cây cối ngã đổ, liền đó là những thân cây lớn còn nguyên
cả cành lá được ném ra giữa đường. Họ Triệu cũng vội làm theo. Chỉ trong chốc
lát bọn họ đã tạo được một chướng ngại đủ để cản bước tiến của thiết kỵ. Xong đâu đấy, cả hai lại lao theo đồng bọn. Khi thiết kỵ tiến đến nơi, gặp chướng ngại nên đành phải dừng lại. Đến khi
dọn dẹp xong cây cối cản đường thì địch nhân đã chạy xa. Tuy vậy, viên tư mã
thống lĩnh thiết kỵ quân vẫn cho quân tiếp tục đuổi theo. Song, trên đường truy đuổi, bọn họ liên tiếp gặp phải chướng ngại vật do
bọn người đào bôn tạo ra. Tất nhiên cũng vì thế mà khoảng cách giữa song phương
ngày càng lớn. Cuối cùng, sau khi đã đuổi theo mấy chục dặm nữa, viên tư mã
hạ lệnh đình binh, triệu tập các tỳ tướng thuộc viên đến hội ý. Đuổi theo thì chắc không đuổi kịp, nhưng nghìn thiết kỵ đuổi theo đám nghịch
tặc chỉ vài mươi tên mà tay trắng quay về thì còn chi thể diện. Cả bọn bàn
tán phân vân. Trong lúc đang tiến thoái lưỡng nan thì xa mã của Chu Lân đi đến. Cả
bọn tiến ra nghênh đón. Viên tư mã hành lễ xong, cung kính nói : - Trình nhị vị vương gia.. Gian đồ xảo quyệt vô cùng. Bọn chúng liên
tiếp tạo chướng ngại cản bước thiết kỵ. Khoảng cách với bọn chúng đã ngày một
xa hơn. Nên làm thế nào, xin nhị vị vương gia ban dụ. Suy nghĩ giây lát, Chu Lân nói : - Không cần đuổi theo nữa. Tướng quân hãy quay lại Khoái Hoạt Viên áp giải
đám nghịch đồ về thiên lao. Viên tư mã vâng lệnh, lui quân. Triệu Quang ngạc nhiên hỏi : - Chúng ta không đuổi theo nữa ư ? Chu Lân mỉm cười : - Sao lại không ? Triệu Quang càng thêm kinh ngạc : - Vậy … Chu Lân nói : - Chúng ta chỉ đi xem náo nhiệt chứ không phải đi đánh nhau. Không cần
đến thiết kỵ nữa. Để bọn họ về bảo vệ phủ thành tốt hơn. Triệu Quang lại hỏi : - Gian đảng đã chạy khá xa. Chúng ta khó mà đuổi kịp chúng. Chẳng lẽ
còn chuyện náo nhiệt nào khác hay sao ? Chu Lân khẽ cười nói : - Quan lão vương gia đích thân sắp đặt, ta không tin bọn chúng có thể thoát
thân dễ dàng như thế. Đoạn hạ lệnh tiếp tục hành trình. Xa mã rầm rộ tiến tới, dù tốc độ cũng
khá nhanh nhưng không thể so sánh với thiết kỵ được. Tuy vậy, Chu Lân vẫn tin
rằng có thể đuổi kịp và xem náo nhiệt. Đi thêm hơn mười dặm nữa thì nhận được tin hồi báo của thám tử. Quan
lão cho người đến báo tin là gian đảng đã bị chặn lại cách đó vài chục dặm.
Xa mã lập tức tăng tốc độ tiến thật nhanh về phía trước. Sau một lúc, dần dần mọi người đã nghe rõ tiếng quát tháo ở xa xa phía trước.
Triệu Quang ngạc nhiên nói : - Có Quan lão vương gia ở đó mà bọn chúng cầm cự được bấy lâu, xem ra
cũng có chút bản sự đấy. Chu Lân chưa kịp nói gì thì chợt có tiếng cười : - Không phải đâu. Cả hai thoáng giật mình. Đoạn Chu Lân mỉm cười nói : - Vương gia đã ở đây, vậy bọn chúng đang giao đấu với ai thế ? Đến lúc này Triệu Quang mới nhìn thấy Quan lão đang ngồi bên cạnh. Lão
đến bất ngờ không ai kịp nhận ra. Triệu Quang khẽ làu bàu : - Vương gia chỉ toàn hành sự kỳ bí, khiến người ta phải giật mình. Quan lão nhìn Chu Lân, hấp háy mắt, cười cười. Chu Lân khẽ cười, hỏi : - Cao thủ nào có thể cầm cự được với lão quỷ kia thế ? Quan lão nói : - Chẳng có cao thủ nào cả. Chỉ lấy số đông áp đảo thôi. Chu Lân hỏi : - Họ là bọn nào thế ? Quan lão hỏi lại : - Sao huynh đệ biết không phải thủ hạ của lão phu ? Chu Lân khẽ cười : - Vương gia đời nào dùng chiến thuật đó. Triệu Quang nói : - Bọn Trường Hận Môn có kẻ thù khắp thiên hạ. Nay chúng đang thất thế, bị
kẻ khác vây đánh cũng không phải sự lạ. Quan lão gật gù : - Huynh đệ nói phải đó. Triệu Quang hỏi : - Vậy rốt cuộc chúng là bọn nào ? Quan lão cười cười nói : - Cũng sắp đến nơi rồi. Huynh đệ sẽ biết ngay thôi. Triệu Quang liền giục xa mã tiến nhanh hơn. Lúc này, tiếng chưởng phong
ầm ào, tiếng vũ khí chát chúa đã nghe rất rõ. |
|
|
|
|