This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

 

 

Long tại giang hồ                                                 Nguyên tác :  Giang Hoài Ngọc

 

Hồi 49

TỪ THÀNH TRIÊU VŨ ẤP THANH TRẦN

KHÁCH XÁ THANH THANH LIỄU SẮC TÂN

 

 

 

 Sáng nay mưa ướt Từ thành

Liễu xanh quán khách ai đành ngẩn ngơ.”

 

 

 

Lại nói, cuộc chiến giữa Tào Công Đằng và gã hắc y mông diện nhân đã kết thúc với phần thắng thuộc về họ Tào, đối thủ của lão đã trúng độc thủ ngã xuống. Môn hạ Khoái Hoạt Viên đang định áp ra bắt trói, thì đột nhiên kỳ biến phát sinh.

Giữa lúc mọi người tại trường đang chú ý đến ba cặp đấu thì đột nhiên một tiếng quát vang khiến ai nấy đều giật mình :

- Tất cả dừng tay.

Ai nấy đều ngơ ngác, vội nhìn về phía tiếng quát. Và rồi mọi người vừa sửng sốt, vừa kinh hãi.

Chu Lân vẫn ngồi yên trên bảo tọa, nhưng sinh mạng đang bị uy hiếp. Một gã hắc y bịt mặt tay lăm lăm thanh trủy thủ sáng loáng chĩa thẳng vào yết hầu Chu Lân. Chính gã ta vừa quát bảo tất cả dừng tay.

An Vô Kỵ thấy vậy liền vội đình thủ, lập tức điều động thị vệ vây chặt xung quanh. Cả Thiết Quái cũng đình thủ, lùi lại đứng bên Tào Công Đằng.

Phía ngoài, Lục Hoa Thành Đại thống lĩnh Hàn Phong Vũ cũng cho thủ hạ vây kín cục trường, đồng thời phái người lên phòng thủ trên mái nhà ngăn chặn thích khách tẩu thoát. Cuộc bố phòng vô cùng nghiêm mật.

Tình hình tại trường đặt biệt khẩn trương.

Trừ gã hắc y mông diện giao đấu với Tào Công Đằng đã ngộ độc thủ, hai gã còn lại trong lúc nguy ngập thì được giải vây nên thở phào nhẹ nhõm, đồng lui về bên đồng bọn, chia nhau bảo vệ hai bên tả hữu để gã ta có thể rảnh tay mà uy hiếp Chu Lân, nhân vật mà bọn chúng đã biết là có thân phận cao nhất tại trường.

Thấy Chu Lân bị uy hiếp ngay trong địa bàn của mình, thể diện bị tổn hại nghiêm trọng, mà nếu như Chu Lân có bề gì thì khó gánh nổi trách nhiệm, Tào Công Đằng vừa lo lắng vừa tức giận, gầm lên :

- Các ngươi muốn gì ?

Gã hắc y mông diện nhân đang uy hiếp Chu Lân cất giọng âm trầm :

- Trước tiên tất cả các ngươi hãy hạ vũ khí xuống đất, lui hết ra ngoài.

Nghe giọng nói thì xem ra thích khách là một lão già, thanh âm lại nghe quen quen. Tào Công Đằng hậm hực hỏi :

- Ngươi là bọn nào ? Sao lại dấu đầu dấu đuôi, không dám lộ chân diện mục.

Lão già thích khách cười nhạt :

- Ngươi không cần biết ta là ai. Chỉ cần nghe theo lời ta là được.

Tào Công Đằng cố suy tính, tìm biện pháp lưỡng toàn để xử trí tình huống phức tạp này. Trong lúc lo lắng, bất giác lão đưa mắt nhìn Hạ Tri Chương và Hàn Phong Vũ, và ngạc nhiên khi thấy bọn họ chẳng hề có ý buông vũ khí, ngược lại còn nắm chặt vũ khí trong tay, như chuẩn bị sẵn sàng động thủ.

Chẳng lẽ bọn họ chẳng lo cho tính mạng của Chu Lân.

Nhưng rồi lão lập tức nghĩ ra. Lẽ nào một nhân vật như Chu Lân lại dễ dàng bị uy hiếp đến thế. Trong đó hẳn là có vấn đề vi diệu chi đây. Vì nghĩ vậy nên lão vẫn ngồi yên chờ xem diễn biến.

Nói về bọn thích khách, thấy bọn Hạ Tri Chương, Hàn Phong Vũ không có vẻ gì là chịu bỏ vũ khí lui ra ngoài, lão già đang uy hiếp Chu Lân cao giọng quát :

- Các ngươi muốn hắn chết.

Vừa nói lão vừa đẩy mũi trủy thủ chạm vào sát yết hầu Chu Lân. Chỉ cần lão ta nhấn mạnh tay một chút là máu sẽ đổ. Thế nhưng, bọn Hạ, Hàn vẫn lẳng lặng không lên tiếng, ánh mắt đều hướng về Chu Lân, có vẻ như đang chờ lệnh. Thấy vậy, lão ta liền nhìn Chu Lân lạnh lùng bảo :

- Nếu ngươi còn muốn sống thì hãy mau ra lệnh cho tất cả bọn chúng hạ vũ khí, lui ra ngoài.

Chu Lân hơi thoáng cau mày, đoạn lại ung dung nói :

- Tất cả hãy giữ vững vị trí, sẵn sàng chờ lệnh.

Lão thích khách biến sắc :

- Ngươi không sợ chết ?

Chu Lân ung dung nói :

- Trước tiên ta cần biết mục đích của các ngươi ?

Lão mông diện thích khách gằn giọng :

- Việc đó không liên quan gì đến ngươi.

Chu Lân khẽ nhếch môi, nói :

- Ngươi đang uy hiếp ta thế này mà bảo là không liên quan đến ta ư ?

Lão mông diện thích khách sẵng giọng :

- Việc đó ngươi không cần biết.

Chu Lân khẽ cười, nói :

- Ngươi tưởng ta không biết gì ư ?

Lão mông diện thích khách biến sắc, quát :

- Không dài dòng nữa. Ngươi có chịu ra lệnh cho bọn chúng hạ vũ khí, lui ra ngoài hay không ?

Chu Lân mỉm cười, hỏi :

- Sau đó rồi sẽ thế nào ?

Lão thích khách nói :

- Sau đó ngươi phải ngoan ngoãn đi theo chúng ta. Nếu ngươi tỏ ra biết điều thì chúng ta sẽ không xử tệ với ngươi. Bằng ngược lại thì … hừ hừ …

Chu Lân khẽ cười :

- Nghe ngươi nói khiến ta sợ quá đi thôi. Vậy là ta không còn sự lựa chọn nào khác phải không ?

Lão thích khách nói :

- Đúng thế. Ngươi chỉ được chọn một trong hai đường : hoặc là ngoan ngoãn nghe lời chúng ta, hoặc chết.

Nói đến đây, lão chợt giật mình khi nhận ra Chu Lân chẳng có vẻ gì là sợ sệt hay lo lắng,.nên ngẩn người trầm ngâm ngẫm nghĩ. Thấy cả hai nói mãi mà vẫn không hết chuyện, Trường Hận Môn chủ ở bên dưới sốt ruột xen vào :

-  Đừng nên dông dài nữa. Hắn đang cố kéo dài thời gian đó.

Nói đến đây, gã chợt tái mặt khi phát hiện mọi người đều chăm chú nhìn mình. Trong lúc lỡ lời, gã đã vô tình tự nhận mình cũng là đồng bọn của thích khách. Tào Công Đằng đang lúc vừa giận vừa tức, cười khành khạch nói :

- Đại lão bản to gan lắm đó.

Đương nhiên thủ hạ của Khoái Hoạt Viên cùng quần hào Thái Hồ thủy trại và Lục Hoa Thành đã lập tức vây chặt gã ta và đồng bọn lại. Môn hạ Trường Hận Môn cũng phải sẵn sàng vũ khí trong tay để ứng phó.

Gã ta nhận thấy tình thế bất diệu, bằng một tư thế hết sức lăng lệ, nhún mình phóng vút lên tầng gác, nhào tới thộp ngực áo Chu Lân quát :

- Ngươi có ra lệnh hay không ?

Đoạn gã quay sang Triệu Quang đang đứng cạnh đó, nói :

- Nếu ngươi không muốn hắn chết thì hãy đứng yên đó, đừng loạn động.

Triệu Quang khẽ hừ một tiếng, không nói gì. Gã ta lại gằn giọng nói :

- Các ngươi không chịu hạ vũ khí, chẳng lẽ không nghĩ đến hậu quả ?

Triệu Quang cười nhạt :

- Ngươi lớn mật làm càn, không nghĩ gì đến hậu quả ư ?

Cả hai gườm gườm nhìn nhau. Thủ hạ song phương đều nắm chặt vũ khí. Tình thế kiếm tuốt cung giương cực kỳ căng thẳng.

Không khí lặng phắt như tờ.

Đột nhiên, giữa khung cảnh yên ắng chợt nghe có tiếng ngọc khua. Mọi người giật mình, hơi thoáng ngẩn người. Chỉ trong sát na ấy, nhân lúc gã thích khách phân tâm, Chu Lân khẽ vung tay.

Gã thích khách hự lên một tiếng, bật lùi lại, cánh tay buông rũ xuống. Nghe keng một tiếng, thanh trủy thủ đã nằm lăn lóc dưới đất.

Cũng đồng lúc đó, một áp lực vô cùng lớn từ trên mái ngói đè xuống đầu gã Trường Hận Môn chủ. Trước một áp lực vô cùng hùng hậu, ước chừng phải đến trăm năm công lực, gã ta không sao đương nổi, chỉ còn cách nhào sang mé tả để tránh. Nhưng trước đó, gã cũng đã cố vớt vát bằng cách tống vào Chu Lân một chưởng tám thành công lực. Tuy chưa thể ngưng tụ hoàn toàn nội lực, nhưng tám thành công lực của một cao thủ như gã cũng không phải tầm thường. Ở khoảng cách quá gần, Chu Lân không tránh kịp, hứng trọn chưởng kình, bị đánh văng vào tường.

Triệu Quang kinh hãi vội chạy lại nâng đỡ, lo lắng hỏi :

- Chu huynh. Huynh có sao không ?

Đồng lúc đó là một giọng oai nghiêm :

- Gian đồ thật to gan.

Lại có tiếng ngoc khua. Một lão nhân uy nghi bệ vệ đương trường xuất hiện. Lão vận hoàng bào, đầu đội kim quan, lưng thắt ngọc đái, chân mang long hài theo thể thức vương hầu. Lão đã quá tuổi cổ lai hy, gần trạc bát tuần, râu tóc bạc phơ, trông đầy vẻ uy nghi đường bệ. Lão chính là Quan Thiên Hữu, nhìn Chu Lân hỏi :

- Huynh đệ có sao không ?

Nhờ Triệu Quang nâng đỡ, Chu Lân gượng đứng lên, khẽ nói :

- Tiểu vương không sao.

Triệu Quang nói :

- Vương gia đến thật hay quá. Chu huynh đã thọ thương. Xin vương gia hãy chủ trì đại cuộc.

Chiếc ngọc hốt đang cầm trên tay trỏ vào bọn Trường Hận Môn chủ, Quan lão cất giọng oai vệ :

- Bọn này thật to gan lớn mật, đương nhiên không thể dung thứ. Huynh đệ hãy lo chăm sóc cho Chu huynh đệ, mọi việc cứ để lão phu khu xử.

Đoạn lão rũ tay áo, quát lớn :

- Phong tỏa hiện trường.

Tứ bề có tiếng dạ ran, rồi tiếng vó ngựa rầm rập khiến quần hào đều kinh hãi. Bên ngoài, hàng nghìn thiết kỵ quân giáo dài cung cứng đã dàn ra vây kín cục trường. Hiệu kỳ phất phới cho thấy đây chính là quân Huy Châu, một trong số ít những đội quân tinh nhuệ bậc nhất cõi Trung Nguyên.

Sự xuất hiện đột ngột của quan quân đã làm quần hào lo lắng hoang mang, nhất là những cao thủ hắc đạo.

Quan lão lại cao giọng quát :

- Mọi người ai nấy hãy ở yên tại chỗ, không được loạn động. Quân binh chỉ tảo trừ gian đảng, đừng để bị hiểu lầm là đồng bọn với gian đồ.

Đối với bọn Trường Hận Môn, Quan lão tuy là một đại cường địch khó đối phó, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng ứng phó được. Còn sự xuất hiện của đại đội quan binh đã khiến cả bọn kinh tâm.

Họa sát thân treo lơ lửng trước mặt, Chu Cao Tuất không rét mà run, cố gượng bình tĩnh, hạch hỏi :

- Các ngươi định tạo phản ư ?

Quan lão hừ lạnh :

- Có ngươi mới định tạo phản. Sao chưa mau xuôi tay chịu trói.

Lão già thích khách lúc này đã hồi phục hữu thủ, liền nhặt thanh trủy thủ lên, đến đứng bên cạnh Trường Hận Môn chủ. Giữa Trường Hận Môn chủ và Chu Cao Tuất, lão xem việc bảo vệ gã môn chủ là quan trọng hơn. Lão hậm hực nói :

- Nơi đây là địa phận Từ Châu Phủ, thuộc tỉnh Giang Tô. Quân Huy Châu thuộc An Huy dám tự ý vượt biên, lại còn giết tướng đoạt thành, tức là đã công nhiên tạo phản. Các ngươi không xem triều đình ra gì ư ?

Chu Cao Tuất được thể gào to :

- Các ngươi không xem triều đình ra gì ư ?

Quan lão hừ lạnh, nói :

- Nếu Minh triều chỉ toàn lũ vô tri như bọn các ngươi thì bản vương cũng chẳng cần phải xem trọng.

Chu Cao Tuất tức giận nói :

- Đến Ninh quốc công còn chưa dám ngông cuồng như lão.

Quan lão lạnh lùng nói :

- Hoàng lão nhi vì nghĩ đến chút tình nghĩa khi xưa nên còn có phần nể nang, chứ bản vương thì không.

Chu Cao Tuất biến sắc :

- Lão chẳng phải là thủ hạ của Ninh quốc công ư ?

Quan lão nói :

- Đúng là lũ đầu gỗ.

Chu Cao Tuất cả giận :

- Lão nói gì ?

Quan lão hờ hững nói :

- Thì bản vương bảo bọn vô tri các ngươi đều là một lũ đầu gỗ, trong đầu rỗng tuếch chẳng có thứ gì.

Quần hào tại trường nhiều kẻ cười thầm. Quan lão đã tự xưng là bản vương, tức là một vị vương gia. Đã là vương gia lẽ nào lại là thủ hạ của một vị Quốc công. Quan lão lại rũ tay áo, bệ vệ nói :

- Không rườm lời nữa. Các ngươi có mau xuôi tay chịu trói hay không ? Hay là chờ bản vương dùng biện pháp mạnh.

Chu Cao Tuất vừa giận vừa lo, gào lên :

- Ngươi có giỏi …

Giữa lúc đó, Trường Hận Môn chủ và ba đồng bọn bất thần xông đến động thủ. Lão già thích khách và một đồng bọn nhào đến tấn công Quan lão. Hai người còn lại xông đến trước Chu Lân, Triệu Quang. Bọn họ nhân lúc Quan lão mải lo đối đáp mà bất thần tập kích, hy vọng vãn hồi thế cuộc. Bọn họ không có ý định gì đối với Quan lão mà chỉ mong có thể cầm chân được lão một thời gian để đồng bọn đắc thủ, vì nghĩ rằng chỉ cần cướp được Chu Lân vào tay là mọi sự có thể thu xếp được.

Dù bị tập kích, Quan lão vẫn cười nhạt, ung dung phất tay áo rộng phát ra luồng hậu kình cự địch. Triệu Quang có phần khó khăn hơn vì một tay phải nâng đỡ Chu Lân, chỉ dùng một tay đấu với hai cao thủ. Tuy vậy vẫn kịp ngăn không cho địch nhân cướp lấy Chu Lân. Tào Công Đằng và Thiết Quái thấy vậy liền vội xông vào hiệp trợ.

Ba trận quyết chiến lại khai diễn.

Tập kích không đắc thủ, bọn Trường Hận Môn xem như đã mất cơ hội vãn hồi tình thế, thậm chí hiện tình còn thêm phần nguy ngập, họa sát thân treo lơ lửng trên đầu. Quân binh đã vây chặt nên cơ hội đào thoát càng thêm vô vọng.

Thật ra hành động vừa rồi đã khiến bọn họ lâm vào tình thế khó khăn hơn, bởi với việc Quan lão trực tiếp động thủ thì bọn họ chỉ còn cách chiến đấu trong tuyệt vọng, cầu mong phép lạ xảy ra.

Quan lão vừa ung dung xuất chiêu vừa đảo mắt quan sát toàn trường, lượng định tình thế. Phía bên kia đã ổn, bởi Tào Công Đằng và Thiết Quái đã ngăn đánh địch nhân nên Triệu Quang có thể rảnh tay chiếu cố Chu Lân. Bên dưới, chưa kể thiết kỵ quân tinh nhuệ đang vây chặt phía ngoài, chỉ riêng đám thủ hạ của Khoái Hoạt Viên cùng quần thủ hạ Thái Hồ thủy trại và Lục Hoa Thành đã đủ để đối phó với gian đảng. Yên tâm, Quan lão quay lại nhìn hai đối thủ, hờ hững nói :

- Các ngươi muốn được chết thế nào đây ? Ngũ mã thì có sẵn, còn vạc dầu thì phải chuẩn bị mới được.

Hắc y mông diện thích khách lão nhân tức quá, thét lên be be :

- Ta thề phải giết lão bằng mọi giá.

Vừa nói lão vừa vung tay áo rải ra một lớp bụi trắng dày đặc. Trong số quần hào quan chiến đã có nhiều người ồ lên khi nhận ra thứ bụi này chính là thứ độc vụ mà Hồng bào lão nhân Đại Hộ Pháp Trường Hận Môn đã sử dụng để phá La Hán Đại trận trên Thiếu Lâm Tự năm trước. Bọn họ đã tận mắt chứng kiến Hồng bào lão nhân hạ thủ hơn trăm tăng nhân Thiếu Lâm chỉ bằng một ít độc vụ, chứng tỏ sự lợi hại phi thường của nó. Sau sự việc đó, Vệ Đạo Minh đã thông báo rộng rãi để quần hào võ lâm cẩn tâm đề phòng những khi phải đối địch với Trường Hận Môn.

Song, thứ độc vụ đã khiến quần hào võ lâm phải kinh tâm động phách kia đối với Quan lão chỉ như trò trẻ con. Quan lão cười nhạt, phất tay áo rộng của bộ vương phục tạo thành luồng kình khí mạnh mẽ cuốn sạch số độc vụ đó, đoạn rải nó xuống đầu bọn môn hạ Trường Hận Môn bên dưới.

Nhiều tiếng kêu thét lên.

Nhiều thân người ngã xuống.

Tuy chất độc phát xuất từ Trường Hận Môn, nhưng trong lúc bất ngờ, nhiều môn hạ Trường Hận Môn đã thọ độc ngã xuống.

Cách đối phó gậy ông đập lưng ông của Quan lão đã khiến thích khách lão nhân sôi giận căm gan. Lão ta quát lớn một tiếng, lăn mình xuống đất theo phép đánh Địa đường đao, thanh trủy thủ trong tay chém xả vào chân Quan lão. Phép đánh bất kể thân phận như vậy chứng tỏ lão đã bắt đầu liều mạng.

Trong lúc đó thì đồng bọn của lão vẫn tiếp tục múa đao tấn công phần thượng bàn của Quan lão.

Quan lão khẽ cười nhạt, sau khi xuất một chưởng cực kỳ hùng hậu đánh bật thanh đao của địch nhân sang bên, lão liền vung mạnh tay áo rộng theo thế Thiết Tụ Bài Vân bổ xuống đầu thích khách lão nhân. Tụ kình mạnh như bài vân đảo hải, lại theo thế từ trên bổ thẳng xuống nên càng thêm khủng khiếp.

Thích khách lão nhân cả kinh thất sắc, nhưng lão ứng biến cũng thật mau lẹ, lập tức đánh một chưởng về phía trước để nhờ vào chấn lực thuận thế lăn mình sang bên, vừa kịp tránh thoát trong đường tơ kẻ tóc.

Tuy lão may mắn tránh được, nhưng tụ kình cũng quét phớt qua đùi trái làm lão đau nhức khôn tả. Và như thế thì tình hình cũng trở nên rất tồi tệ.

Bên kia, Tào Công Đằng thấy Quan lão đã đắc thủ, cũng liền thi triển sát chiêu, quyết kết thúc nhanh cuộc chiến. Thích khách lão nhân đã dụng độc vụ nên lão cũng chẳng ngại gì việc dụng độc. Tuy nhiên, nếu rải độc mù trời còn gì là oai danh của Tào Công Mạnh Đức, và cũng có thể hại lây những người xung quanh. Đã mang danh Tào Công Mạnh Đức, lão tất phải sử dụng thủ đoạn phi thường.

Buông nhẹ một tiếng cười âm trầm, lão nhắm trước mặt đối thủ khoa tay vẽ một vòng thái cực.

Vốn úy kỵ thủ đoạn tàn độc của họ Tào, hắc y mông diện nhân đối thủ của lão khi thấy lão nở nụ cười đáng ngờ như vậy liền lập tức thoái lui về phía sau, song chưởng thủ trước ngực, đề phòng lão giở thủ đoạn.

Thế nhưng, cái khoa tay của Tào Công Đằng trông nhanh nhẹn tuyệt luân nhưng không hề ẩn chứa một chút kình lực nào. Thấy địch thủ giữ mình kín kẽ như thế, họ Tào cười nhạt mỉa mai :

- Té ra ngươi nhát gan như thế. Lá gan nhỏ như cái móng tay mà còn bày đặt chạy chọt giang hồ.

Hắc y mông diện nhân vẫn lo ngại lão giở thủ đoạn nên mím chặt môi không đáp, dù rất tức giận. Tào Công Đằng lại cười nhạt nói :

- Nếu ngươi sợ chết thì hãy quỳ xuống dập đầu binh binh, kêu lão gia bằng gia gia thì gia gia sẽ mở cho một con đường sống.

Vừa nói lão vừa khoa tay, làm ra vẻ như muốn chộp vào chóp mũi đối phương. Hắc y mông diện nhân nộ khí xung thiên, quát lớn :

- Lão quỷ đừng lớn lối. Để lão gia dạy lão quỷ một bài học.

Tào Công Đằng cười lớn, nói :

- Giỏi lắm. Cháu của gia gia giỏi lắm. Mau quỳ xuống dập đầu, gia gia sẽ mở lượng hải hà mà tha cho.

Hắc y mông diện nhân gào to :

- Lão quỷ. Lão gia quyết liều mạng với ngươi.

Vừa nói đến đây, gã chợt sùi bọt mép, nhảy bật lên cao mấy cái rồi ngã lăn xuống bất tỉnh. Tào Công Đằng cười nhạt nói :

- Ngươi dám đối đầu với gia gia. Quả là hết muốn sống.

Thì ra trong lúc khoa tay, lão đã bí mật rải độc ra không khí. Sau đó lão lại dụng thủ đoạn khích nộ để đối phương nổi giận. Một khi địch thủ nổi giận, hô hấp gia tăng khiến chất độc thâm nhập vào cơ thể và mau phát tác.

Cũng trong lúc đó, sau khi đã đẩy lùi thích khách lão nhân, làm chân lão thọ thương, Quan lão chợt dấn bước thật nhanh về phía trước, hữu thủ vung lên xuất ra tám chưởng liên hoàn nhằm vào gã gian đồ sử đao. Trước thế công như cuồng phong bạo vũ, gã ta không khỏi lúng túng, liên tiếp thoái lui.

Nhưng chủ ý của Quan lão thật sự lại không phải nhắm vào gã ta. Sau khi xuất ra chưởng thứ tám ép gã lùi về sau đến mấy trượng, Quan lão đột ngột đảo thân, vung tay nhằm vào mảnh vải che mặt của thích khách lão nhân chộp tới. Dù khoảng cách đến hơn trượng, nhưng chỉ sau một cái khoa tay thì mảnh vải đã nằm trong tay Quan lão. Phép Hấp Vật Khí lão đã luyện đến mức thượng thừa.

Nhìn thích khách lão nhân mất mảnh vải che mặt lộ ra chân diện lão Đại Hộ Pháp Trường Hận Môn, Quan lão khẽ cười nhạt, nói :

- Các ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.

Đoạn nghiêm giọng quát :

- Gian đảng nhiều lần gây nghiệt, tội chứng rành rành, không cần hậu xét, lập tức hạ sát tại trường.

Quần hào cất tiếng dạ ran. Đao kiếm tuốt trần sáng quắc. Thiết kỵ cũng đồng hô lớn một tiếng, cung thương chĩa ra tua tủa.

 

 

 

 

Xem tieáp Hoài 50