This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

 

 

Long tại giang hồ                                                         Nguyên tác :  Giang Hoài Ngọc

 

Hồi 48

VÔ HẠN TÁI HỒNG PHI BẤT ĐỘ

HÀ NHÂN Ỷ KIẾM BẠCH VÂN THIÊN

 

 

 

Núi ngất nhạn hồng không vượt nổi

Nào ai chống kiếm trắng mây trời.”

 

 

 

Lại nói, mặc dù đánh bạc cứ thua liên tiếp, song khi bị khích tướng, Chu Cao Tuất không nhịn được, đã đòi đánh tiếp. Thói thường các con bạc đều như thế cả. Song hai người đồng bọn còn lại do cứ thua mãi nên có vẻ ngán, đưa mắt nhìn nhau. Trường Hận Môn chủ hậm hực nói :

- Đúng là có vấn đề. Nếu không làm gì chúng ta cứ mãi thua như thế chứ.

Lỗ Đại cười hì hì nói :

- Thua là thua, thắng là thắng. Còn đổ thừa này nọ chi nữa. Non tay thì thua chứ có vấn đề gì đâu.

Trường Hận Môn chủ tức giận :

- Rõ ràng là có gian lận …

Lỗ Đại hỏi vặn :

- Gian lận chỗ nào ?

Trường Hận Môn chủ nghẹn lời, không thể đối đáp gì được nên càng thêm tức tối. Ba huynh đệ họ Lỗ cứ mãi thắng luôn, nhưng không có bằng chứng nào chứng tỏ bọn họ gian lận cả. Trước đông đảo quần hào, gồm cả nhiều nhân vật đầy thế lực, không phải cứ muốn cãi bừa thế nào cũng được.

Lỗ Nhị lại tủm tỉm cười nói thêm :

- Chơi kém như chư vị, nếu muốn thắng thì sau này nên tìm bọn trẻ con mà chơi với chúng. Nếu không có ngày lại phải bán nhà mà trả nợ.

Đối với những kẻ máu mê cờ bạc thì những lời khinh thường trên là một sự xúc phạm nặng nề. Còn đối với những nhân vật có chút danh vọng thì có thể xem là một sự sỉ nhục lớn lao. Bọn môn hạ Trường Hận Môn thảy đều biến sắc. Trường Hận Môn chủ tức khí đập bàn quát :

- Ngươi nói cái gì …

Lỗ Đại nhìn Lỗ Nhị bảo :

- Lão nhị đừng nên quá nặng lời như thế.

Đoạn quay sang bọn Trường Hận Môn vuốt râu cười nói :

- Lão nhị quen tính trực ngôn, nói năng ít chịu suy nghĩ, lời nói có phần lỗ mãng, chư vị đừng giận, đừng giận.

Mọi người nghe lão trách lão nhị, nhưng thực ra lại ám chỉ huynh đệ của lão đã nói đúng. Nhất thời không khí trở nên căng thẳng. Trường Hận Môn chủ nộ khí xung thiên, vỗ bàn đứng dậy, chỉ mặt Lỗ lão đại quát :

- Ngươi … ngươi …

Lỗ Đại vẫn điềm nhiên vuốt râu cười nói :

- Thôi đừng tranh cãi những chuyện ngoài lề nữa. Các người có định chơi tiếp không nào ? Hay là lại sợ rồi ?

Chu Cao Tuất cũng giận dữ nói :

- Đương nhiên chơi tiếp. Ta không tin các ngươi cứ thắng mãi như thế.

Lão già đồng bọn của gã đột nhiên cướp lời :

- Chơi tiếp nữa cũng được. Nhưng không đổ xúc xắc nữa. Chúng ta hãy chuyển qua chơi “tài sỉu”.

Lỗ Nhị hờ hững nói :

- Chơi gì thì các vị cũng thua sạch thôi. Non tay như thế thì gặp đứa bé ba tuổi không chừng cũng thua nữa ấy chứ.

Quần hào nghe nói đều bật cười. Đến cả Chu Lân cũng khẽ nhếch môi. Chu Cao Tuất sôi giận quát :

- Đem bộ “tài sỉu” ra đây.

Bọn hồ lỳ lập tức đem bộ “tài sỉu” bày ra bàn. Ba hạt xúc xắc bằng ngà nằm trong chiếc chén bằng bích ngọc bóng loáng.  Song phương quyết định chơi ba cửa : Đại, Tiểu và Bảo. Ba mặt xúc xắc cùng số gọi là Bảo, dù là ba mặt nhất hay ba mặt lục đều vậy. Theo thông lệ thì hai cửa Đại, Tiểu chung chi theo tỷ lệ một ăn một, còn cửa Bảo là “tứ bội”, tức đặt một ăn bốn.

Lão già bên phe Trường Hận Môn nói :

- Quy củ cuộc chơi là chúng ta cứ lần lượt mỗi bên sẽ làm cái ba ván. Không giới hạn số mục đặt cửa nhưng không được quá số ngân lượng còn lại của đối phương. Tam vị có ý kiến gì khác không ?

Lỗ Đại không có ý kiến gì, chỉ hỏi :

- Ai làm cái trước đây ?

Lão già kia đáp :

- Các ngươi thắng nãy giờ, làm cái trước đi.

Lỗ Đại hờ hững nói :

- Cũng được.

Đoạn lão kéo chén xúc xắc về phía mình. Quanh đấy, ai nấy cũng đều háo hức chờ đợi, tay thủ sẵn hầu bao. Bọn họ sẽ mượn kết quả trên bàn bạc mà ăn thua với nhau. Mê cờ bạc là một trong những tật xấu căn bản của người Hoa Hạ. Từ quan đến dân, từ giàu đến nghèo, và phổ biến nhất là trong giới võ lâm. Trừ những bậc đại trí tuệ, kỳ dư đều đam mê đổ bác, dù không có tiền đánh bạc thì cũng thích xem. Nhiều tay đại phú đã tán gia bại sản cũng chỉ vì ham mê cờ bạc.

Giờ đây, mọi người im phăng phắc, không gian yên ắng đến mức có thể nghe được tiếng xúc xắc reo lúc Lỗ lão đại lắc chén.

Khi lão ta vừa lắc xong thì lập tức tiếng giao ước, đặt cửa lại nổi lên. Khắp tứ bề vang lên những tiếng rì rầm như sấm dậy. Kẻ lắm tiền thì đánh lớn, kẻ ít tiền thì vài ba đồng xu cũng cứ đánh.

Toàn trường ồn ào náo loạn trái ngược với cảnh yên lặng khi nãy.

Nơi bàn bạc, lão già nãy giờ đã dỏng tai nghe ngóng, liền ghé tai đồng bọn thì thầm. Các cao thủ có thể dựa vào nước reo của hạt xúc xắc mà đoán kết quả, và lão ta lại là một đại cao thủ, đối với việc đó vẫn rất tự tin.

Sau khi được rỉ tai, Chu Cao Tuất đấy xấp ngân phiếu ra, nói :

- Ta đặt năm nghìn lượng vào cửa Tiểu.

Để giữ sự công bằng, một gã hồ lỳ bước tới mở chén. Những người quanh đó đều cố nghểnh cổ lên xem.

Nắp chén được giở ra. Gã hồ lỳ dõng dạc hô :

- Tam tứ nhị. Cửu điểm. Tiểu.

Lỗ Đại chẳng lộ vẻ gì, vẫn hờ hững đẩy xấp ngân phiếu năm nghìn lượng ra chung. Chu Cao Tuất hớn hở vơ cả xấp ngân phiếu. Xung quanh cũng rào rào vang lên những tiếng hò reo phấn khởi của người thắng, những tiếng chửi rủa thóa mạ của kẻ thua, cùng những tiếng quát tháo đòi chung chi.

Sau một lúc, đợi cho tiếng ồn ào lắng xuống, Lỗ Đại lại hờ hững cầm chén lắc nhẹ mấy cái, rồi để xuống bàn. Bên phe đối phương đều cố dỏng tai nghe tiếng xúc xắc reo. Cả khách quanh chiêm cũng vậy, vì bọn họ cũng đang đánh bạc với nhau.

Sau một lúc thì thào bàn tính cùng đồng bọn, Chu Cao Tuấn lại đẩy xấp ngân phiếu ra, dõng dạc nói :

- Ta đặt cả một vạn lượng bạch ngân cho cửa Tiểu.

Quần hào ồ lên, không ngờ y lại chơi bạo như thế. Số mục một vạn lượng tuy chưa phải là một canh bạc lớn, nhưng cũng không phải là con số nhỏ. Trong khi đó thì Lỗ lão đại chẳng nói gì, chỉ hờ hững ra hiệu cho gã hồ lỳ mở chén.

Nắp chén mở ra, quần hào lại ồ lên, gã hồ lỳ cao giọng hô :

- Tam tứ lục. Thập tam điểm. Đại.

Chu Cao Tuất xám mặt nhìn đối phương thu lấy ngân phiếu, đã vậy họ Lỗ lại còn hỏi thêm một câu :

- Các vị còn hứng thú chơi tiếp hay không ?

Họ Chu nổi nóng quát :

- Đương nhiên chơi nữa. Ai sợ các ngươi.

Lỗ Đại cười nhạt, lại cầm chén lắc nhẹ mấy cái rồi để xuống, đoạn hỏi :

- Các vị đặt cửa nào ?

Lão già bên Trường Hận Môn chống hai tay lên cạnh bàn, giả vờ phân vân, nhưng kỳ thực là lão ta đang dùng chân khí để kiểm tra ba hạt xúc xắc. Chúng xao động tạo ra những âm thanh rất nhỏ, chỉ có hạng cao thủ quen nghề mới nghe thấy được. Khi đã chắc chắn kết quả, lão quay sang rỉ tai họ Chu.

Giữa lúc đó thì khắp nơi lại râm ran tiếng đặt cược. Sau khi nghe lão già rỉ tai, họ Chu lại đặt một vạn lượng bạc cho cửa Tiểu.

Gã hồ lỳ mở chén, hô :

- Nhị tứ lục. Thập nhị điểm. Đại.

Kết quả ấy làm bọn Trường Hận Môn xám mặt. Lỗ Đại vẫn với vẻ hờ hững thu lấy xấp ngân phiếu thắng cuộc trong sự tức bực của Chu Cao Tuất và vẻ lo lắng của hai đồng bạn. Bọn họ từ đầu đến giờ thua nhiều thắng ít, đã mất rất nhiều ngân lượng, xem chừng đã gần cạn hầu bao.

Thu cất ngân phiếu xong đâu đấy, Lỗ lão đại mới nói :

- Giờ đến phiên các vị làm cái đấy.

Chu Cao Tuất bực bội kéo chén bạc về phía mình, nhặt ba hạt xúc xắc định gieo. Trong khi ấy thì lão già và gã Trường Hận Môn chủ lại đưa mắt nhìn nhau. Đoạn lão già ngăn họ Chu lại, nói :

- Công tử. Chúng ta không mang theo đây nhiều ngân lượng. Để lão phu đi lấy thêm ít ngân lượng nữa rồi hãy chơi tiếp.

Vốn đang hăng máu, quyết tâm chơi tiếp để gỡ lại số bạc đã thua nãy giờ, họ Chu liền tán thành ngay :

- Phải đấy. Lão đi lấy thêm đi. Càng nhiều càng tốt.

Lão già đứng dậy bước ra ngoài. Quần hào xôn xao bàn tán, nhưng không đốc thúc song phương chơi tiếp. Một trong hai bên chơi tận láng như thế thì canh bạc này chắc chắn sẽ vô cùng hấp dẫn. Ai nấy đều hồi hộp mong chờ.

Ở trên lầu, Tào Công Đằng cười hỏi :

- Nhị vị vương gia thấy canh bạc này có hấp dẫn không ?

Triệu Quang nói :

- Một bên toàn thắng, một bên toàn thua. Ván đấu chắng có chút kịch tính. Có gì hấp dẫn đâu.

Tào Công Đằng nói :

- Tuy không được kịch tính, song cũng hấp dẫn đấy chứ. Lỗ lão bản kia cứ liên tiếp dồn cho đối phương chẳng còn đường chống đỡ, quả là cao tay.

Triệu Quang cười nói :

- Thủ đoạn của lão quả thật rất lợi hại. Chu huynh thấy sao ?

Chu Lân chỉ khẽ mỉm cười vì còn đang mải suy nghĩ về một vấn đề hệ trọng. Do nhận thấy lão già vừa ra ngoài cùng gã Trường Hận Môn chủ có thái độ kỳ lạ nên Chu Lân trầm ngâm nghĩ ngợi, thử đoán xem bọn họ có âm mưu gì. Tào Công Đằng thấy Chu Lân ngồi im lặng không lên tiếng nên hỏi :

- Vương gia đang nghĩ gì thế ?

Chu Lân nói :

- Cũng chẳng có gì. Nhưng có lẽ đã sắp đến lúc kịch tính rồi đấy. Hai người hãy chú ý đề phòng.

Triệu Quang hỏi :

- Đề phòng chuyện gì ?

Chu Lân nói :

- Chuyện gì thì ta cũng chưa rõ. Nhưng hiện tình có sự khác thường, chắc sắp có chuyện xảy ra ở đây.

Triệu Quang và Tào Công Đằng tuy chưa hiểu lắm, nhưng cũng cẩn tâm đề phòng. Đương nhiên bọn thủ hạ nghe nói thế lại càng phải tăng cường giới bị. Không khí đã bắt đầu có vẻ căng thẳng.

Mọi người đều chú ý phía cửa viện, chờ lão già quay lại.

Toàn trường lặng phắc.

Chờ đợi một hồi lâu thì ngoài cửa mới có người bước vào, nhưng không phải lão già mà chỉ là một gã đệ tử Trường Hận Môn, trên tay gã ta cầm một xấp ngân phiếu. Gã cung kính nói với Chu Cao Tuất :

- Lão nhân gia chỉ mới lấy được bấy nhiêu thôi. Để mọi người khỏi phải chờ lâu nên đã sai thuộc hạ mang đến trước.

Xấp ngân phiếu cũng khá dày, số mục chắc cũng không phải là ít. Chu Cao Tuất chộp lấy xấp ngân phiếu rồi cầm chén lên lắc. Động tác của y rất điêu luyện, chứng tỏ là một tay cự phách trên trường đổ bác. Toàn trường ngưng thần cố lắng nghe những tiếng xao động của ba hạt xúc xắc.

Tư bề yên ắng như tờ.

Ai nấy đều chăm chú theo dõi. Hầu như mọi ánh mắt đều dõi nhìn về chén bạc, mọi đôi tai đều dỏng lên nghe ngóng.

Đột nhiên …

Một tiếng “ầm” thật lớn khiến ai nấy đều giật mình sửng sốt. Liền đó, bụi cát gạch ngói đổ xuống ầm ầm khiến mọi người phải tới tấp nhảy tránh. Mái ngói của tòa viện đã bị phá thủng một lỗ lớn. Trong cảnh hỗn loạn cực điểm, có mấy bóng đen thấp thoáng từ trên nóc viện nhảy xuống.

Mọi người kinh hãi nhìn lại thì thấy ba hắc y nhân che mặt đang nhảy xổ lại phía Chu Lân, Triệu Quang, rõ ràng có ý đồ bất thiện.

Sự biến xảy ra quá đột ngột, không ai ngờ tới.

Song, nhờ được Chu Lân cảnh báo từ trước nên mọi người cũng đã có chuẩn bị. Tào Công Đằng cùng thủ hạ là Thiết Quái chặn đánh hai người. Lục Hoa Thành Tiền Thống lĩnh kiêm Thống lĩnh Thị vệ An Vô Kỵ tiếp chiến gã còn lại.

Chu Lân, Triệu Quang vẫn an nhiên ngồi xem ba cặp giao chiến.

Ba gã hắc y nhân võ công rất cao thâm, nội lực rất thâm hậu, liên tục xuất ra những tuyệt chiêu hiểm ác độc địa, tấn công tới tấp. Quần hào quan chiến bên dưới đều rợn người, khiếp phục bản lĩnh của bọn hắc y mông diện nhân, tự nhủ nếu bản thân lâm trường đối địch chắc chẳng chịu nổi ba chiêu.

Nhưng đối thủ của bọn chúng đều không phải hạng tầm thường.

Tào Công Đằng và Thiết Quái đều là những ma đầu nổi danh đã lâu, tiếng tăm lừng lẫy. Còn An Vô Kỵ cũng là tuyệt đại cao thủ. Do vậy mà bọn hắc y mông diện nhân chẳng thể chiếm được thượng phong. Thậm chí đối thủ của An Vô Kỵ còn ở vào thế kém, đã mấy phen bị dồn ép suýt lâm vào hiểm cảnh. Quả thật Gia Cát Tài Thần đã chẳng hề sơ suất trong việc dùng người.

Quần hào bên dưới, từ những kẻ danh đầu cho đến hạng đệ tam lưu đều chú tâm theo dõi cuộc chiến. Một số còn thì thầm bàn tán, bình phẩm các chiêu thức song phương xuất ra. Khi chứng kiến một thế võ đặc sắc, bọn họ lại ồ lên khen ngợi. Cũng như đánh bạc, mê xem đấu võ cũng là một thông bệnh của giới võ lâm.

Chẳng hổ danh Đệ Nhất Tà, Tào Công Đằng vừa ung dung xuất chiêu, vừa cất giọng cười âm trầm :

- Các ngươi dám đến đây phá sinh ý của lão phu, quả là gan lớn bằng trời. Chẳng lẽ các ngươi không sợ chết.

Đối thủ của lão hừ lạnh quát :

- Lão là cái thá gì mà bản nhân phải sợ.

Tào Công Đằng cười âm hiểm :

- Lão phu chẳng là cái gì cả. Nhưng suốt mấy chục năm qua trong võ lâm chẳng có mấy kẻ dám mạo phạm lão phu mà toàn được đâu.

Lời nói của lão tuy có hơi ngông cuồng tự phụ, nhưng cũng không sai sự thật là mấy. Quả là trước đây kẻ nào dám đối nghịch vói lão đều bị lão đuổi cùng giết tận, không bị gia phá thân vong thì cũng thân bại danh liệt..

Đối thủ của lão nghe nói thế lại thấy xốc óc, liền xuất thủ đánh ra một chưởng mười hai thành công lực, nhất định phải dạy cho đối phương một bài học. Tào Công Đằng trước khi dùng lời khích nộ đối phương đương nhiên cũng đã có đề phòng nên lập tức vung chưởng cự địch. Hai luồng cương kình mạnh như thác đổ đầu non từ tay hai đại cao thủ tung ra cuốn sầm sầm vào nhau.

Ầm !

Tiếng nổ xé tai do chưởng kình va đập vào nhau đã làm mọi người đứng ngoài quan chiến đều thất kinh hồn vía. Hơn thế nữa, kình phong tuôn ra làm cát bay đá chạy, phía vách gần chỗ bọn họ giao đấu đã bị phá tung. Bụi bốc mù mịt.

Âm hưởng của tiếng nổ ong ong vào tai mọi người, mãi đến khi cát bụi lắng dần xuống thì mới thấy hai đối thủ đang đứng trừng trừng nhìn nhau. Rõ ràng là song phương kỳ phùng địch thủ.

Trong khi đó thì hai cặp còn lại vẫn đang giao đấu hết sức quyết liệt.

Ở phía bên kia, Thiết Quái đang bình thủ với một hắc y mông diện nhân dáng người cao gầy. Song phương đang gắng hết sức tranh hơn từng chiêu từng thức. Có thể đấu ngang tay với một cao thủ nổi danh lâu năm như Thiết Quái chứng tỏ hắc y mông diện nhân phải là nhân vật có lai lịch.

Qua hai trận chiến đủ thấy tài nghệ của gã hắc y mông diện nhân đấu với Tào Công Đằng hơn hẳn gã đang kịch đấu với Thiết Quái.

Nhưng nếu vì thế mà cho rằng gã hắc y mông diện nhân đang động thủ quá chiêu với An Vô Kỵ công phu kém hơn hai gã đồng bọn thì lại không đúng. Bởi vì tuy gã ta đang cố hết sức quyết chiến mà vẫn không hơn được chút nào, vẫn lâm vào thế hạ phong. Nhưng đó chỉ là vì đối thủ của gã ta là một tuyệt đại cao thủ do Gia Cát Tài Thần đào luyện với công phu tuyệt đỉnh và nội lực cao siêu.

Do vậy, gã ta có thể cầm cự được với An Vô Kỵ chứng tỏ rằng công phu của gã ta không phải là yếu kém.

Tên này sử dụng một thanh đoản côn chống cự với trường kiếm của An Vô Kỵ. Côn pháp của gã cũng rất điêu luyện. Tuy biết rằng binh khí ngắn đi một tấc thì mức độ hiểm ác càng tăng thêm một tầng. Nhưng An Vô Kỵ vẫn ung dung giao đấu trên tay gã hắc y mông diện nhân kia. Nếu như gã không mấy phen liều mạng quyết đồng quy ư tận thì đã bị thương vong từ lâu. An Vô Kỵ chẳng việc gì phải liều mạng cùng gã ta nên vẫn cứ ung dung tiếp chiêu, cố ý dồn đối phương đến sức cùng lực kiệt rồi sau mới bắt sống. Chính vì thế mà trận đấu vẫn cứ kéo dài.

Quần hào bên dưới đều ngưng thần theo dõi.

Bọn thủ hạ của Khoái Hoạt Viên đang dần dần khép chặt vòng vây. Hạ Tri Chương và Hàn Phong Vũ cũng đang thống lĩnh bộ thuộc khống chế cục trường. Bọn họ đều tin rằng ba gã hắc y mông diện nhân kia cũng chẳng làm nên trò trống gì nên cũng không tham chiến, chỉ tập trung chiếm giữ các yếu địa, phong tỏa toàn cục, không để cảnh náo loạn xảy ra làm tình hình thêm phức tạp.

Không chút khẩn trương, Chu Lân vẫn ngồi yên trên bảo tọa, điềm nhiên theo dõi cuộc chiến, không lộ vẻ gì, chỉ chú ý động tịnh của địch nhân, đề phòng bọn chúng giở thủ đoạn ám muội.

Tại trường, Tào Công Đằng cùng đối thủ của lão sau một lúc trừng trừng nhìn nhau đã lại lao vào nhau quyết tranh thắng phụ.

Song phương đã lượng định được thực lực đối thủ nên đều tận sức bình sinh tranh hơn thua từng chiêu từng thức. Cuộc chiến tuy không còn quyết liệt như trước, nhưng mức độ hiểm ác càng tăng, và càng thêm phần kịch tính. Cả hai đối thủ có vẻ đồng tài ngang sức, đánh mãi vẫn cứ giữ thế quân bình, cơ chừng dù có đánh nhau thêm vài nghìn chiêu nữa cũng khó phân thắng bại.

Quần hào đều mải mê theo dõi, bàn tán xôn xao.

Với một đại cao thủ nổi danh đã lâu mà lại bị cầm chân bởi một đối thủ không rõ lai lịch, đối với Tào Công Đằng thì rất mất mặt. Mà trận chiến này lại đang diễn ra trước mặt nhị vị vương gia là Chu Lân, Triệu Quang. Để sớm kết thúc trận chiến, vãn hồi thể diện, lão quyết định dùng đến thủ đoạn.

Nhắc đến Tào Công Đằng là phải nhắc đến thủ đoạn hiểm độc của lão. Điều ấy xưa nay vẫn được giới võ lâm cho là đương nhiên. Một khi lão không thi triển thủ đoạn thì mới thật sự là chuyện lạ.

Sau khi xuất một loạt mười tám chưởng liên hoàn với khí thế cực kỳ hùng hậu, lão chợt né người sang bên, rồi lui về phía sau một bước. Lão còn làm ra vẻ thất sắc, hơi thở dồn dập, chừng như đã sức cùng lực kiệt.

Đối phương thấy có cơ hội tốt, lập tức tấn thêm một bước, song chưởng liên tiếp đẩy ra, không để cho họ Tào có cơ hội phục hồi thể lực.

Tào Công Đằng lại làm ra vẻ lúng túng, liên tục lui về phía sau, rồi giả như chân vấp phải gì đó nên cước bộ chợt lảo đảo, hạ bàn không vững nên loạng choạng muốn ngã. Tuy chỉ trong thoáng chốc, nhưng đối thủ của lão cả mừng, xuất thủ công ngay vào vùng thượng bàn, quyết không bỏ lỡ thời cơ. Đối với đại cao thủ thì dù đối thủ sơ hở chỉ một sát na thôi cũng đã là cơ hội nghìn vàng.

Thế công cực kỳ hung mãnh độc hiểm. Mắt thấy Tào Công Đằng ngộ hiểm, sắp trúng độc thủ đến nơi.

Nhiều người tinh mắt đã kêu thét lên :

- Coi chừng.

Chỉ chừng độ sát na nữa thôi, rồi như có kỳ tích, thân hình Tào Công Đằng chợt dịch sang mé hữu một chút, vừa vặn tránh thoát trong gang tấc. Và không chỉ có thế, đối thủ của lão đột nhiên kêu lên một tiếng lớn, rồi vọt người nhảy thẳng lên không, sau đó rơi xuống như diều đứt dây.

Sau một tiếng “phịch” thực to, cả thân người gã ta đã nằm dài trên nền đá lạnh, sắc mặt tái xanh như tàu lá, hai mắt trợn to như lục lạc, khóe miệng trào ra hai vệt máu bầm đen, xem chừng cửu tử nhất sinh.

Quần hào tại trường đều sửng sốt.

Ai nấy đều biết Tào Công Đằng đã hạ độc thủ, nhưng không hiểu lão đã động thủ như thế nào.

Giữa lúc quần hào đang sững sờ. Giữa lúc bọn môn hạ Khoái Hoạt Viên chuẩn bị áp ra bắt giữ kẻ địch. Giữa lúc mọi người đều đang chú ý đến chiến cuộc. Giữa lúc Thiết Quái và An Vô Kỵ đang cùng đối thủ kịch liệt giao tranh. Đột nhiên một tiếng quát vang khiến ai nấy đều giật mình :

- Tất cả dừng tay.

Ai nấy ngơ ngác nhìn về phía tiếng quát.

 

 

 

 

Xem tieáp Hoài 49