|
Long tại giang
hồ Nguyên
tác : Giang Hoài Ngọc |
|
Hồi 47
|
KHỨ TUẾ GIANG KIM NIÊN TÔ BẮC TUYẾT NHƯ MAI |
|
“Năm ngoái Giang Năm nay Tô Bắc tuyết như mai.” Lại nói, khi nghe Hạ Tri Chương xúi giục quần hào mang vài cân độc dược
hay vài gánh hỏa dược đến Tổng đàn Trường Hận Môn để báo thù rửa hận, tất cả môn
hạ Trường Hận Môn tại trường đều bừng bừng lửa giận. Hoa phục thanh niên môn
chủ Trường Hận Môn chỉ mặt Hạ Tri Chương mắng : - Ngươi … ngươi … Hạ Tri Chương cười nhạt, thủng thẳng ngồi xuống, nói : - Xong rồi. Xin nhường lời lại cho chủ nhân. Thao Quái gõ mạnh mộc bản lên bàn, cao giọng nói : - Hoa phục thanh niên ngày thường kiêu ngạo đã quen, nay thấy mọi người chẳng
thèm đếm xỉa gì đến mình, tức giận quát : - Ta không muốn tiếp tục đấu giá mà cũng không muốn rời khỏi đây. Các ngươi
làm gì được ta. Thao Quái đưa mắt nhìn Tào Công Đằng hỏi ý. Bọn Hạ Tri Chương, Hàn Phong
Vũ cũng nhìn nhau. Đoạn Tào Công Đằng quay sang Chu Lân, Triệu Quang hỏi : - Nhị vị vương gia định sao ? Triệu Quang cũng hỏi Chu Lân : - Bọn họ đều chờ đợi quyết định của Chu Lân, người có thân phận cao nhất tại
đây. Sau một thoáng suy nghĩ, Chu Lân nhẹ nhàng nói : - Bọn họ đã không muốn tự mình đi thì đành phải chịu khó giúp bọn họ đi
cho nhanh vậy. Tào Công Đằng khen phải, quay sang Thao Quái hờ hững nói : - Vương gia đã dạy thế. Ngươi hãy mau giúp bọn họ đi cho nhanh. Thao Quái vâng dạ, vung tay một cái đã thộp cổ Hoa phục thanh niên,
định quẳng xuống lầu. Thân thủ của lão quá nhanh. Hoa phục thanh niên chưa
kịp có ý phòng bị thì đã nằm trong tay lão rồi. Nhưng môn hạ Trường Hận Môn phản ứng cũng rất nhanh, đã ngay lập tức bao
vây Thao Quái, thân thủ cũng rất linh hoạt. Chu Lân thấy vậy liền nói : - Bọn họ đã không muốn được giúp đỡ thì đế bọn họ tự đi cũng được. Thao Quái lại vâng dạ, thả Hoa phục thanh niên ra. Lão cũng không muốn
động thủ động cước trong lúc đang làm ăn. Tào Công Đằng nhìn bọn Trường Hận Môn hờ hững nói : - Vương gia đã dạy thế, các ngươi có thể tự tiện xuống lầu. Hoa phục thanh niên sau lần thất thủ đang rất tức giận, cho rằng vì bất
phòng nên Thao Quái mới đắc thủ dễ dàng, vì vậy làm sao nuốt nổi câu nói khinh
miệt của Tào Công Đằng. Gã trợn mắt nhìn lão và Chu Lân quát : - Các ngươi dựa vào thân phận gì mà dám dạy bảo ta. Chu Lân lộ vẻ không vui, nói : - Ngươi dù sao cũng thuộc dòng vương giả, sao nói chuyện chẳng biết cân
phân nặng nhẹ. Phụ vương ngươi có thân phận gì thì chúng ta cũng vậy. Bách
Hợp Cung cũng chỉ có một chút thế lực. Ngươi ngang ngược vô lý, chúng ta thay
phụ vương ngươi dạy dỗ ngươi có gì không được. Nói đoạn quay sang Thao Quái bảo : - Mặc họ. Cứ tiếp tục đi. Bọn Trường Hận Môn có vẻ sửng sốt khi nghe Chu Lân nhắc đến Bách Hợp Cung.
Còn Thao Quái thì vâng dạ, để mặc bọn Trường Hận Môn đứng đó, hướng vào mọi
người tại trường cao giọng nói : - Mọi người nghe nhắc đến cuộc chiến Đông Phương Bảo, không kể hào khách võ
lâm hay đại phú thế gia, đều lộ vẻ chú ý. Cuộc chiến Đông Phương Bảo tuy chỉ
mới diễn ra mấy ngày trước nhưng đã làm chấn động cả võ lâm. Thao Quái vẫy thủ hạ khiêng lên một chiếc rương, rồi mở nắp rương lấy ra
một vật đặt lên bàn. Đó là một pho tượng kim thân phật tổ được tạc bằng bạch ngọc,
cao độ gang tay, nét chạm khắc rất tinh xảo. Chưa bàn đến chất ngọc, chỉ riêng
pho tượng thôi cũng đã là một bảo vật rất đáng giá rồi. Để cho mọi người ngắm nhìn một lúc, lão mới nói : - Mọi người nghe nhắc đến kho tàng đều hăm hở. Tiếng bàn tán xôn xao. Một
số vị lão thành cũng từng có nghe qua thuyết ấy, gục gặc đầu. Dù chỉ là
truyền thuyết nhưng rất nhiều người sẵn sàng tin tưởng, quyết giành cho được
kỳ bảo. Chờ một hồi cho tiếng bàn tán lắng xuống, Thao Quái mới tuyên bố : - Vì thuyết ấy thật hư không rõ nên Hạ đương gia đã quyết định chỉ tính
giá như một cổ vật thông thường. Giá khởi đầu là năm trăm lượng hoàng kim. Ai
trả cao hơn xin giơ tay. Lập tức có người lên tiếng : - Số chín mươi hai trả một nghìn lượng. - Số mười sáu trả một nghìn hai trăm lượng. Sau một hồi tranh nhau, cuối cùng bảo vật thuộc về một đại hán khôi vĩ với
giá một vạn sáu nghìn năm trăm lượng. Đại hán đội nón rộng vành che khuất nửa
khuôn mặt nên mọi người không nhận ra y là ai. Tuy nhiên, có thể đem theo trong
người cả vạn lượng vàng thì tất phải là một nhân vật có thân phận. Cuộc đấu giá bán thêm vài món nữa, đều là những cổ vật bình thường, chỉ
gây chú ý đối với những hào phú đại gia. Đến khi chuyển sang bán bảo vật của Vạn
Bảo Các mới lại làm quần hào chú ý. Sau vài món cổ vật là một thanh trường kiếm, vỏ nạm ngọc. Thao Quái rút
kiếm ra khỏi vỏ, trịnh trọng nói : - Vật này đã làm các cao thủ võ lâm đặc biệt chú ý. Hành tẩu giang hồ, ai
lại không muốn có thần vật sắc bén trong tay. Khi giao đấu, có bảo khí sắc
bén là được tăng thêm phần sức mạnh. Trong số quần hào có người nóng ruột,
ném ngay lên bàn một thanh đoản côn bằng thép luyện, nói : - Muốn biết tốt hay không, cứ thử thì biết. Thao Quái nhặt thanh đoản côn lên, vung kiếm chém thật mạnh. Chỉ sau hai
nhát chém, thanh thiết côn đã gãy đôi mà thanh kiếm vẫn không hề sứt mẻ. Thành
tích ấy quá đủ để chứng minh giá trị của thần kiếm, dẫu Trạm Lư, Ngư Trường cũng
khó hơn nổi. Cử tọa ồ lên, trầm trồ khen ngợi. Thao Quái cao giọng : - Xin chư vị cứ việc xem xét kỹ lưỡng rồi ra giá. Giá khởi đầu là một nghìn
lượng hoàng kim. Các cao thủ võ lâm đều hứng thú với thần kiếm. Dù giá khá cao nhưng ai nấy
đều hăm hở. Thao Quái mời từng người lần lượt lên xem kiếm. Cuối cùng, thanh
kiếm thuộc về Trường Hận Môn với giá ba nghìn tám trăm lượng. Sau vài lần giao dịch nữa thì cuộc đấu giá kết thúc. Lúc này trời đã
quá ngọ, mọi người xuống lầu sang các phạn điếm, tửu lâu dùng bữa. Chu Lân,
Triệu Quang được Tào Công Đằng mời vào chỗ của lão để khoản đãi. Phạn điếm, tửu lâu xưa nay vẫn là những nơi tin tức linh thông. Rượu
vào lời ra. Các chàng hiệp khách võ lâm thường là những con sâu rượu theo
kiểu “nam vô tửu như kỳ vô phong”,
nên tửu quán cũng là nơi loan báo tin tức sốt dẻo của võ lâm. Nhờ đó, Tào
Công Đằng cũng đã nghe đồn đãi về cuộc chiến ở Đông Phương Bảo. Lão cao hứng
rót đầy ba chung rượu, rồi mời : - Chung rượu này lão phu kính nhị vị vương gia. Chỉ một trận đã đủ chấn
phục quần hùng. Mừng nhị vị danh vang tứ hải. Chu Lân mỉm cười : - Chỉ là chuyện nhỏ. Có chi đáng chúc mừng đâu. Tào Công Đằng nói : - Vương gia xem danh lợi như phù vân. Nhưng lão phu xem Hạ đương gia cao
hứng lắm đấy. Triệu Quang nói : - Hạ huynh đệ cao hứng là vì oán thù đã trả được đấy mà. Tào Công Đằng gật gù tỏ ý hiểu, nói : - Lão phu cũng cao hứng lắm. Thật đáng kiếp phường gian tặc. Chu Lân nói : - Tại chỗ của lão đang có mấy vị khách đặc biệt. Lão phải chú ý đấy. Tào Công Đằng ngạc nhiên : - Ý vương gia muốn nói … Rồi lão lại nói : - Vương gia muốn nói đến bọn Trường Hận Môn. Bọn chúng có đáng gì đâu. Nếu
bọn chúng mà dám ngang ngược thì lão phu sẽ cho bọn chúng nếm mùi. Chu Lân nói : - Không phải bọn họ. Ta muốn nói đến người của Tào Công Đằng thoáng sửng sốt, rồi hỏi : - Ý vương gia muốn nói người của Hoàng tộc Minh triều. Giữa lúc dầu sôi
lửa bỏng thế này mà bọn chúng cũng dám đến đây ư. Chu Lân gật đầu nói : - Trước đây ta chỉ biết có Chiêm Cơ và Mỹ Hồng hiện diện tại đây. Nhưng
khi nãy ta còn thấy cả Cao Tuất nữa. Triệu Quang giật mình : - Chu Lân gật đầu. Tào Công Đằng suy nghĩ một hồi, nhớ lại những sự kiện hôm
trước, ngờ ngợ hiểu ra, hỏi : - Vương gia nói bọn người phái Ngũ Đài ? Chu Lân nói : - Chiêm Cơ và Mỹ Hồng đi cùng bọn họ, ta đã gặp từ lúc ở Đông Phương
Bảo. Còn Cao Tuất thì đi cùng bọn người Trường Hận Môn. Tào Công Đằng hỏi : - Cái gã diêm dúa mà hống hách ấy ư ? Chu Lân nói : - Chính là gã. Tuy ta chưa gặp gã lần nào nhưng cũng nhận ra được.
Người thuộc Triệu Quang hỏi họ Tào : - Lão đã đến phủ đường nhận chức chưa ? Tào Công Đằng cười hì hì nói : - Rồi. Rồi. Lão phu đã đi hôm qua. Việc thăng quan tiến chức không nên nấn
ná lâu. Chu Lân hỏi : - Lão có nhận được mệnh lệnh nào không ? Tào Công Đằng nói : - Có. Có. Lão vương gia lệnh cho lão phu phải tăng cường phòng bị,
phòng những sự rắc rối có thể xảy ra. Lão vương gia bảo hôm nay long xà hỗn
tạp, tình hình phức tạp, có thể sinh chuyện lôi thôi. Nhưng dù lão vương gia
không dặn bảo, đương nhiên lão phu vẫn phải tăng cường đề phòng. Chu Lân hỏi : - Thực lực của lão thế nào ? Tào Công Đằng nói : - Tuy không bằng thế lực của nhị vị vương gia, nhưng cũng đủ để đối phó
với bọn Trường Hận Môn. Triệu Quang nói : - Bọn cao thủ của Trường Hận Môn có luyện môn Liệt Diệm Chưởng cũng khá
lợi hại đấy. Tào Công Đằng cau mày, nói : - Vậy lão phu phải dặn bọn thủ hạ phải chú ý hơn mới được. Nói đoạn lão hối hả đi ra ngoài tìm bọn thủ hạ dặn dò công việc. Triệu Quang
trầm ngâm một lúc, chợt hỏi : - Chu Lân gật đầu, nói : - Có thể lắm. Bọn họ tưởng chúng ta không biết quan hệ giữa bọn họ với Cao
Tuất nên mới dám công khai lộ diện như thế. Triệu Quang nói : - Nhưng bọn chúng thật ngang ngược quá độ. Chu Lân nói : - Những kẻ như thế đều thất nhân tâm, thường khó thành đại sự. Nếu chỉ dựa
vào vũ lực thì khó mong đạt thành bá nghiệp. Tào Công Đằng đi một lát thì quay vào, cười nói : - Ở đây có nhiều chỗ rất tuyệt. Nhị vị vương gia có định thưởng thức
hay không ? Triệu Quang tính cũng ham vui, nên đồng ý ngay. Chu Lân không thích,
nhưng cũng không tiện để Triệu Quang đi một mình, đành miễn cưỡng đi theo.
Tào Công Đằng vừa đi trước hướng dẫn vừa nói : - Ở Hồng Vận đổ trường hiện đang có canh bạc rất lớn. Cả Hạ đương gia
và Hàn đại nhân đều đang ở đấy. Nghe nói cả Hạ Tri Chương và Hàn Phong Vũ đều đang có mặt ở đổ trường, Chu
Lân không còn vẻ miễn cưỡng nữa, nói : - Vậy chúng ta hãy mau đến đó. Triệu Quang hỏi : - Chu Lân gật đầu, nói : - Hy vọng là không có chuyện gì xảy ra. Tào Công Đằng cười nói : - Vương gia lo cho thủ hạ còn hơn hiền mẫu lo cho ấu tử nữa ấy chứ. Chu Lân khẽ cười : - Cẩn trọng vẫn tốt hơn. Ta không muốn sinh chuyện thị phi khiến chúa
công không hài lòng. Tòa Hồng Vận đổ trường nằm cách Vạn Bảo Các không xa, cũng thuộc khu
vực dành cho khách hạng sang mà khách nhân muốn vào phải khai báo lý lịch.
Giờ đây nơi ấy đông nghịt toàn người là người. Nhiều kẻ không vào được bên
trong đại sảnh, đang chen lấn ở các cửa sổ để nhìn vào. Thấy cảnh đó, Chu Lân cau mày nói : - Làm sao chúng ta vào trong được. Tào Công Đằng cười nói : - Được chứ. Lão phu đã có dự trù trường hợp thế này rồi. Nhị vị vương
gia hãy đi theo lão phu. Nói đoạn lão hướng dẫn hai người đi vòng ra mé sau, vào tòa nhà nằm sát
vách mé sau đổ trường. Sau đó, ba người đi lên tầng trên. Bọn thủ hạ tuân
lệnh Tào Công Đằng nhanh chóng gỡ hết tường vách phía trước. Nơi mọi người
đang đứng giờ đây trông như một bình đài, phía trước có bao lơn, trông thẳng
xuống đại sảnh của đổ trường ở bên dưới. Đây quả là một nơi quan sát lý tưởng. Bàn ghế nhanh chóng kê thêm, trà nước được mang ra. Tào Công Đằng mời Chu
Lân, Triệu Quang an tọa, cùng xem cuộc sát phạt bên dưới. Những người bên dưới trông thấy cảnh tượng ấy cũng đều ngạc nhiên nhìn lên.
Cả những đối thủ hiện đang sát phạt nhau cũng vậy. Nhưng rồi ánh mắt ai nấy
lại chăm chú nhìn vào canh bạc. Trong đại sảnh phía dưới bày hơn hai mươi bàn đổ bác, “tài sỉu”, … Song
ánh mắt mọi người đều đổ dồn về chiếc bàn ở giữa sảnh. Ai nấy đều lặng im theo
dõi cuộc chơi. Thì ra các đối thủ đang chơi trò đổ xúc xắc. Một bên chính là ba nhân vật đầu não của Trường Hận Môn, gồm lão già
nóng tính và hai thanh niên ăn vận diêm dúa. Ngồi đối diện bọn họ là ba lão
nhân vận y phục theo lối phú thương, diện mạo bình thường, không có chỗ nào
đặc biệt làm người khác chú ý. Nhưng chính vì vậy đã khiến Chu Lân để tâm.
Một trong ba lão già ấy khi nãy nhìn lên đã nhấp nháy mắt cười cười, xem ra
nhận biết Nhìn bọn họ một lúc, - Bọn họ là ai thế ? Tào Công Đằng nói : - Bọn họ khai là huynh đệ họ Lỗ ở Giang Tây. Nhưng lão phu cho rằng đấy
chưa phải là thân phận thật sự của bọn họ. Triệu Quang hỏi : - Lão biết bọn họ khai gian mà cứ để mặc vậy ư ? Tào Công Đằng nói : - Lão phu làm ăn theo đúng quy cũ, miễn sao lai lịch hợp lệ thì thôi. Thẻ
đinh của họ ghi tên Lỗ Đại, Lỗ Nhị, Lỗ Tam là thẻ thật chứ không phải thẻ giả. Chu Lân khẽ gật đầu, nhìn xuống phía dưới. Lỗ Đại, tức lão già cao tuổi
nhất trong Lỗ gia huynh đệ, lúc này đang nhẹ nhàng tung hứng ba hạt xúc xắc trong
lòng bàn tay, tủm tỉm cười, hỏi đối phương : - Lần này chư vị định đặt bao nhiêu ? Xem phong thái nhàn nhã, ung dung thì chắc là phe lão hiện đang thắng thế.
Hán tử diêm dúa mà Chu Lân nhận là Chu Cao Tuất đẩy ra giữa bàn năm tờ ngân
phiếu “nhất thiên lượng”, nói : - Ván này chúng ta tiếp tục đặt năm nghìn lượng. Lỗ Đại cười cười nói : - Tốt. Tốt. Tào Công Đằng khẽ nói với Chu Lân, Triệu Quang : - Để bảo toàn vốn, quy định của đổ trường chỉ nhận đặt cửa tối đa một nghìn
lượng bạch ngân một lần. Chỉ khi nào khách tự ước hẹn đánh với nhau thì tùy
bọn họ thỏa thuận quy định hạn mức. Chu Lân gật đầu nói : - Như thế mức ăn thua sẽ không lớn, khỏi xảy ra những sự việc nghiêm
trọng. Còn ai muốn ăn thua lớn thì cứ để mặc bọn họ chơi với nhau. Tào Công Đằng nói : - Sinh ý chủ yếu ở đây là các thanh lâu. Đổ trường mở ra cũng chỉ là cho
đủ các chỗ ăn chơi mà thôi. Rồi lão lại hạ giọng nói : - Thật ra thì muốn thắng chắc cũng chẳng khó gì. Nhưng ý chúa công muốn
lão phu phải làm ăn lương thiện, đành chịu vậy. Bên dưới, thấy đối phương cứ thong thả tung hứng mấy hạt xúc xắc, Chu Cao
Tuất nóng ruột thúc giục : - Lão gieo mau đi. Lỗ Đại cười hì hì, đùa năm nghìn lượng ngân phiếu ra giữa bàn. Sau đó
lão nắm chặt ba hạt ngà trong lòng bàn tay, thì thầm khấn vái một hồi rồi mới
gieo vào chén. Mọi người chung quanh ồ lên khi thấy một mặt lục và hai mặt
ngũ. Họ Lỗ phấn khởi ra mặt, có vẻ rất đắc ý. Thấy vậy, Triệu Quang cau mày
nói : - Mười sáu điểm đã có gì đâu mà đắc ý. Chu Lân khẽ cười nói : - Huynh đệ nhận việc còn kém, cần phải rèn luyện thêm. Tào Công Đằng tán đồng : - Vương gia luận rất phải. Lão ta ra vẻ đấy thôi. Lão ta đâu thể là kẻ kém
cỏi được. Nếu không nãy giờ bọn Trường Hận Môn đâu có thua luôn như thế. Chu Lân gật đầu, xem tiếp. Đến lượt phe Trường Hận Môn gieo. Chu Cao
Tuất lầm lỳ nhặt ba hạt xúc xắc nhồi trong lòng bàn tay mấy lượt rồi mới
buông xuống, thủ pháp có vẻ rất lão luyện. Còn lão già nóng tính thì hai tay
đặt trên bàn, mắt chăm chú nhìn ba hạt xúc xắc trong chén, sắc mặt rất khẩn
trương. Ba hạt ngà xoay tít trong chén, mấy lần đã định ngửa lên ba mặt lục,
nhưng rồi lại xoay tiếp, làm những người xung quanh phải hồi hộp theo dõi.
Mãi hồi lâu ba hạt xúc xắc mới chịu dừng lại. Mọi người lại ồ lên. Ba hạt xúc
xắc dừng lại, ngửa lên ba mặt tam tứ lục, mười ba điểm. Ba lão già họ Lỗ lại
thắng. Chu Cao Tuất bực bội nói : - Đúng là có ma. Không chơi nữa. Lỗ Đại cười hềnh hệch nói : - Lão phu đã nói trước rồi mà. Trong trò đổ bác các vị vẫn còn non tay lắm,
không thắng nổi đâu. Câu nói khích tướng của lão đã có hiệu quả. Chu Cao Tuất ngày thường
vốn kiêu ngạo tự phụ, đâu chịu nổi việc bị khinh thường, tức giận nói : - Ta sợ bọn lão ư. Vậy thì chơi nữa. Lỗ Đại cười hì hì nói : - Suy nghĩ cẩn thận chưa đấy. Coi chừng lại phải bán nhà trả nợ. Chu Cao Tuất hậm hực nói : - Ta không tin bọn lão cứ thắng mãi được. Trường Hận Môn chủ và lão già đưa mắt nhìn nhau. Nãy giờ cứ thua mãi
nên bọn họ hơi ngán. Nhưng nếu như sợ không dám chơi thì còn gì thanh danh
Trường Hận Môn. |
|
|
|
|