This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

 

 

Long tại giang hồ                                                         Nguyên tác :  Giang Hoài Ngọc

 

Hồi 46

TAM MÔN LIỄU SẮC LIÊN THANH TỎA

LƯỠNG VIỆN HOA HƯƠNG ĐIỂM VŨ Y

 

 

 

Ba cửa liễu xanh liền gác thẳm

Hai viện hương hoa thấm áo dài.”

 

 

Khoái Hoạt Viên. Một chốn ăn chơi nổi tiếng nằm trong một cánh rừng nhỏ ở phía đông thành Từ Châu.

Hôm nay, khách nhân kéo đến Khoái Hoạt Viên đông hơn mọi ngày. Đáng nói là trong số đó có rất nhiều nhân vật võ lâm. Có người độc lai độc vãng, nhưng cũng có nhiều người tụ tập thành từng nhóm hoặc thành viên của các bang phái lớn nhỏ. Trên đường xe ngựa dập dìu, người đi tấp nập.

Những khách nhân ấy, có người ghé vào khách điếm đặt phòng, nhưng cũng có người qua cổng rồi là đi thẳng đến Vạn Bảo Các. Theo lời đồn đãi thì hôm nay ở đấy có tổ chức một cuộc bán đấu giá rất lớn, mà trong số những bảo vật được đem ra đấu giá có những thứ khiến người võ lâm thèm muốn.

Vạn Bảo Các nằm tận phía trong cùng của con đường lát đá trắng, gần tòa kiến trúc đồ sộ trọng địa của Khoái Hoạt Viên. Công trình này thật ra là một tòa bảo tháp kiến trúc theo kiểu phật giáo, nhưng chỉ có ba tầng, hình lục giác, mỗi cạnh dài ba trượng, tường xây bằng đá tảng rất kiên cố.

Vạn Bảo Các có sáu cạnh nhưng chỉ có ba cửa. Trước mỗi cửa có bốn đại hán võ phục mang đại đao đứng gác. Tầng dưới trống trơn, không bày biện bất cứ vật dụng gì, chỉ có một cầu thang gỗ dẫn lên tầng trên.

Tầng thứ hai có ba cửa sổ lớn với chấn song bằng thép to cỡ cổ tay, cùng với ba cửa thông ra ngoài lan can đã bị khóa chặt. Tầng này cũng trống trơn, và có một cầu thang nữa dẫn lên tầng trên cùng.

Tầng trên cùng có năm cửa sổ lớn có chấn song bằng thép và một cánh cửa mở ra ngoài lan can cũng đã được khóa kín. Ngay chính giữa là chiếc bàn hình lục giác, nơi sẽ để những bảo vật đấu giá. Tại đấy có người ngồi quay lưng lại phía cầu thang. Trước mặt y là những dãy đại ỷ đặt dựa vào năm mặt vách. Mặt vách còn lại là chỗ cầu thang lên xuống. Nhưng lúc này đây, có sáu chiếc đại ỷ phủ lụa vàng đặt trước chỗ lan can cầu thang. Bên cạnh mỗi chiếc đại ỷ này đều có kỷ trà. Rõ ràng đấy là những tọa vị đặc biệt được thiết kế cấp thời dành riêng cho thượng khách.

Tổng cộng ở năm mặt vách có đến một trăm tám mươi ghế, kê thành ba dãy. Nhưng lúc này đã gần chật kín, toàn là những đại nhân vật từ bốn phương đến dự, gồm cả nam phương đại phú, bắc phương thế gia, và có cả long đầu thủ lĩnh các bang phái trong võ lâm, tăng ni tục đạo đều đủ cả

Vạn Bảo Các chuẩn bị cho cuộc đấu giá này rất kỹ, đã thông tri cho quần hào thiên hạ từ mấy tháng trước. Vì vậy mà trong số khách nhân hiện diện có cả những người đến từ những nơi xa xôi như Tây Vực, quan ngoại, hải đảo, … Tất nhiên những người hiện diện phải có đủ tài lực, còn quần hào áo vải đến xem náo nhiệt, nếu không có người đỡ đầu cho theo với tư cách tùy tùng thì đành phải ngậm ngùi đứng phía ngoài mà nghe ngóng tin tức. Kẻ ít tiền thì không thể vào Vạn Bảo Các. Đó là quy định ở đây.

Quá giờ Thìn …

Lúc này đã sắp đến giờ đấu giá. Trong Vạn Bảo Các chật kín người, và xung quanh Vạn Bảo Các cũng có rất đông người tụ tập, bàn tán ồn ào. Thường thì những kẻ có thân phận cao cả vẫn hay đến muộn để ra vẻ cao nhân. Nhưng ở đây, lúc này thì không. Trong Vạn Bảo Các chỉ có một trăm tám mươi ghế, ai đến trước sẽ được chọn chỗ tốt, còn đến trễ thì sẽ không có chỗ ngồi.

Và giờ đây, có kẻ đến trễ …

Một toán kỵ mã phi nước đại vượt qua đại môn phía ngoài, chạy thẳng đến trước Thạch môn chỗ ghi danh. Trên đường đông người qua lại mà kỵ mã phi nhanh như thế khiến mọi người đều tức bực. Những nơi kỵ mã chạy qua đều kèm theo những tiếng la hét chửi rủa của người đi đường.

Kỵ mã dừng lại trước Thạch môn. Kỵ sĩ nhảy xuống ngựa, giao cương cho những người phục vụ đưa ngựa vào chuồng. Sau đó, một tên trong bọn hất hàm nói với hai thiếu nữ đứng sau bàn ghi danh bằng giọng hách dịch :

- Trường Hận Môn môn chủ giá đáo.

Mọi người xung quanh nghe nói đến Trường Hận Môn đều giật mình, chú ý quan sát đám người mới đến. Bọn họ độ gần hai mươi người. gồm cả nam phụ lão thiếu, y phục hoa lệ diêm dúa. Hai thiếu nữ vội vái chào. Một nàng vui vẻ nói :

- Khoái Hoạt Viên vinh dự được tiếp đón đại giá của quý môn chủ. Nhưng xin chư vị cho bọn tiểu nữ xem qua tín vật.

Gã kia hừ lạnh nói :

- Các ngươi xem lời của bản nhân chẳng có giá trị gì ư.

Thiếu nữ vẫn đáp với giọng nhã nhặn :

- Không dám. Nhưng bọn tiểu nữ chưa từng gặp quý khách. Lỡ như có kẻ nào khác cũng đến đây xưng là Trường Hận Môn thì làm sao bọn tiểu nữ phân biệt được. Quý môn hẳn phải có tín vật chứ ?

Gã kia cao ngạo nói :

- Có kẻ dám mạo danh bản môn ư ?

Lời cao ngạo của gã khiến quần hào võ lâm hiện diện đều lộ vẻ bất mãn, nhưng vì sợ thế lực Trường Hận Môn nên không ai dám lên tiếng. Giữa lúc đó, từ phía trong có giọng nói âm trầm truyền ra :

- Bản viên rất vinh dự tiếp đón đại giá của quý quan khách đến từ Trường Hận Môn. Tiểu Hương, Tiểu Hồng. Mau hướng dẫn chư vị quan khách vào trong.

Tiểu Hương, Tiểu Hồng, hai nàng thiếu nữ phụ trách việc ghi danh vội vâng dạ, rồi vòng tay nói :

- Cung nghênh chư vị quan khách. Thỉnh chư vị vào trong.

Cả bọn nhìn nhau, rồi bệ vệ đi vào, thẳng đến Vạn Bảo Các. Lên đến tầng trên cùng, bọn họ có vẻ giật mình vì không ngờ tại đấy có quá đông người. Một trăm tám mươi ghế mà hiện chỉ còn có năm ghế trống.

Nhìn quanh một lượt, thấy sáu chiếc đại ỷ phủ lụa vàng nằm biệt lập, mấy nhân vật có vẻ là đầu lĩnh bước tới đó, định ngồi xuống. Nhưng nhân vật chủ trì đang ngồi bên chiếc bàn lục giác ở giữa vội ngăn lại, nói :

- Không được. Chư vị không được ngồi vào chỗ đó.

Hoa phục thanh niên mà mọi người đều nhận biết chính là môn chủ Trường Hận môn hừ lạnh nói :

- Tại sao chúng ta không ngồi được chứ hả ?

Nhân vật chủ trì là một lão nhân tuổi ngoại ngũ tuần, mặt trắng râu dài, y phục sang trọng được cắt may rất khéo bằng một thứ lụa thượng hạng, từ tốn nhưng kiên quyết nói :

- Các ghế đó không phải dành cho chư vị. Chư vị không thể ngồi được.

Hoa phục thanh niên tức giận nói :

- Với thân phận bản môn chủ cũng không ngồi được ư ?

Lão nhân vẫn kiên quyết nói :

- Không được.

Một lão già trong bọn cười lạnh :

- Vậy là các ngươi không xem Trường Hận Môn chúng ta ra gì rồi.

Lão nhân nghiêm giọng :

- Dù là vương hầu cũng không ngồi được.

Quần hào cũng rất tức giận trước sự ngang ngược hống hách của Trường Hận Môn. Nhưng khác với dưới kia, hiện diện nơi đây toàn là những nhân vật có thân phận nên đã có người lên tiếng :

- Trường Hận Môn là cái gì chứ. Các người đã có ai từng nghe nói đến Trường Hận Môn chưa ?

Mọi người nghe những lời này đều giật mình, còn bọn Trường Hận Môn lại thêm tức giận. Hoa phục thanh niên gằn giọng nói :

- Ngươi là thần thánh phương nào ? Sao dám xem thường bản môn.

Người vừa lên tiếng là một đại hán trạc ngoại tứ tuần, vận hoàng y, thắt đai bạc, đội ngân khôi, đường bệ uy vũ, mà cũng không kém phần văn nhã. Y vẫn ngồi yên, không thèm nhìn đến đối phương. Một nhân vật cũng vận hoàng y ngồi kề bên nói :

- Bẩm Đại Thống lĩnh. Hạ chức chưa hề nghe nói đến danh xưng ấy. Chắc cũng chỉ là bọn đầu trộm đuôi cướp kiếm ăn trong võ lâm chứ gì.

Toàn thể môn hạ Trường Hận Môn đều nộ khí bừng bừng. Lão già lớn tuổi nhất mà cũng nóng tính nhất quát :

- Các ngươi muốn chết.

Nhân vật được gọi là Đại Thống Lĩnh vẫn điềm nhiên, không thèm chú ý đến lão già, quay sang một người ngồi gần đó cười hỏi :

- Hạ đương gia thấy sao ?

Người được hỏi chính là Hạ Tri Chương, một nhân vật đã rất nổi danh sau cuộc chiến ở Đông Phương Bảo mấy hôm trước. Hôm nay, y cùng bọn thủ hạ, gồm cả Thuần Vu Hồng và Lý Thiếu Hoa, cũng đến đây xem náo nhiệt. Nghe hỏi, y cũng cười đáp :

- Đại Thống lĩnh không đi lại trong võ lâm nên chưa từng nghe danh Trường Hận Môn đấy thôi. Thật ra thì sau kỳ Tung Sơn đại chiến, Trường Hận Môn đã rất nổi tiếng, có thể nói là không ai trong võ lâm lại không biết.

Nhân vật Đại Thống lĩnh hỏi :

- Lợi hại đến thế ư ?

Hạ Tri Chương cười nói :

- Khi đó lão Đại Hộ Pháp, nhân vật võ công cao nhất trong Trường Hận Môn, đã không chống nổi một chiêu của Ngọc Diện Thần Kiếm, phải nhục nhã tháo lui. Đại Thống lĩnh xem bọn chúng có lợi hại không ?

Vị Đại Thống lĩnh gật gù nói :

- Lợi hại lắm. Lợi hại lắm.

Cuộc chiến trên Tung Sơn Thiếu Lâm Tự là một đại sỉ nhục của Trường Hận Môn nên cả bọn nghe nhắc đến đều biến sắc. Lão già gầm lên :

- Các ngươi có giỏi thì đấu với lão phu vài chiêu thì sẽ biết có lợi hại hay không.

Hạ Tri Chương cười nhạt nói :

- Giờ đấu giá sắp đến rồi. Bản tòa không rảnh. Vả lại, đánh chó cũng phải nể mặt chủ gia. Bản tòa không muốn sinh sự thị phi tại Khoái Hoạt Viên. Nếu các ngươi không đến đây xem đấu giá thì mau cút đi.

Lão già bị gọi là chó, đỏ mặt tía tai, quát :

- Ngươi bảo ai là chó ?

Hạ Tri Chương điềm nhiên nói :

- Ta nói ai thì mọi người đều biết. Kẻ nào có tịch thì rục rịch.

Lão già nộ khí xung thiên, nhưng khi nghe Hoa phục thanh niên thì thầm mấy câu thì nộ hỏa dịu xuống, hậm hực nói :

- Các ngươi có gan thì tối nay có mặt ở khu rừng phía nam.

Hạ Tri Chương cười nhạt nói :

- Bản tòa không muốn phí thời gian với bọn các ngươi. Đợi xong việc ở Từ Châu rồi, bản tòa sẽ đến Giang Nam san bằng Tổng đàn của các ngươi.

Trường Hận Môn cũng nổi danh thần bí. Quần hào tại trường nghe họ Hạ nói đến việc san bằng Tổng đàn của Trường Hận Môn đều giật mình. Đấy là một việc kinh thiên động địa, không ngờ y lại hời hợt nói ra như thế.

Riêng bọn Trường Hận Môn lại thêm thất sắc, không ngờ đối phương lại biết rõ địa điểm Tổng đàn vốn rất bí mật của bọn họ. Một vài kẻ lộ vẻ lo lắng. Xưa vẫn có câu : Không phải mãnh long không quá giang. Đối phương không có chỗ sở cậy chẳng khi nào dám đòi san bằng Tổng đàn Trường Hận Môn. Còn lão già thì tức giận nói :

- Các ngươi có giỏi thì cứ đến đó.

Hạ Tri Chương cười nhạt :

- Đương nhiên bản tòa sẽ đến đấy đế tiễn các ngươi về cực lạc.

Lão nhân chủ trì Vạn Bảo Các chợt nói xen vào :

- Chư vị. Đã sắp đến giờ đấu giá. Mong chư vị ổn định cho.

Lúc này, từ phía dưới lại có hai người nữa đi lên, chiếm lấy hai ghế trống. Vậy là chỉ còn lại ba ghế còn trống. Lão nhân nhìn bọn Trường Hận Môn nói :

- Chư vị có tham dự hay không ? Nếu có thì nên nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Nếu không lát nữa sẽ hết ghế đó.

Dù đang bực mình, nhưng bọn họ cũng đành chia nhau ngồi vào ba ghế trống còn lại. Đó là Hoa phục thanh niên môn chủ Trường Hận Môn, lão già cao tuổi nhất đã quát tháo nãy giờ và một thanh niên khác cũng vận y phục rất hoa lệ. Những kẻ không có ghế phải chia nhau đứng vào các khoảng trống trong góc. Vì tình hình đặc biệt nên lão nhân chủ trì cũng không đuổi bọn họ xuống lầu.

Chờ thêm một lúc nữa, có người lên tiếng thúc giục :

- Đến giờ rồi đấy. Bắt đầu đi.

Lão nhân vòng tay nói :

- Chư vị. Chư vị. Xin chờ cho một lúc nữa.

Ai đó hỏi :

- Các vị còn đang chờ thượng khách nào đó phải không ?

Lão nhân nói :

- Không phải thượng khách mà là thượng cấp của viên chủ.

Mọi người nghe lão nói thế thì cũng đành phải ngồi chờ. Lát sau, từ bên ngoài chợt có tiếng chiêng trống nhã nhạc vang lừng, rồi có tiếng xướng :

- Nhị vị vương gia giá đáo.

Quần hào giật mình, vội quay nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên dưới, một cảnh tượng khiến ai nấy đều sững sờ.

Trên con đường lát đá trắng, một đoàn nhân mã rầm rộ hộ tống một hoàng y thiếu niên và một lam y thiếu niên y phục cực kỳ sang trọng hoa lệ, đang ung dung đi vào. Cùng đi còn có Tào Công Đằng cùng thủ hạ với mười hai thiếu nữ xinh như hoa đang vừa đi vừa ca múa, giọng oanh uyển chuyển ngọt ngào nghe thật hấp dẫn. Quần hào bên dưới xúm quanh đông nghịt. Nhiều kẻ như muốn nổ đom đóm mắt.

Hôm nay đến Vạn Bảo Các xem đấu giá chỉ có Chu Lân, Triệu Quang. Vì Vân Nghi không được khỏe nên Giang Hoài Ngọc đã không đi. Đương nhiên Quan lão cũng chẳng đi làm gì. Cả Chu Lân, Triệu Quang cũng đã định không đi. Nhưng vì nghe báo rằng cả Thái Hồ thủy trại và Lục Hoa Thành đều kéo nhau đến đó xem náo nhiệt, cả hai đành phải đến để chủ trì đại cuộc. Phạm Vân cùng An Vô Kỵ, Tiền thống lĩnh của Lục Hoa Thành, thống lĩnh thị vệ đội theo hộ vệ. Vì Chu Lân, Triệu Quang đã được gia phong vương tước nên thân vệ đội cũng đã được cải danh thành thị vệ đội.

Tào Công Đằng hướng dẫn Chu Lân, Triệu Quang vào Vạn Bảo Các. Lên đến nơi, nhìn thấy Chu Mỹ Hồng vận nam trang đang ngồi trong đám đông ở hàng sau cùng, Chu Lân nhìn nàng tủm tỉm cười khiến nàng thêm bối rối.

Tọa vị gồm sáu chiếc ghế phủ lụa vàng. Chu Lân, Triệu Quang ngồi vào hai ghế ở giữa. Phạm Vân cùng An Vô Kỵ ngồi vào hai ghế mé tả. Tào Công Đằng và một lão nhân có cái bụng đặc biệt lớn ngồi vào hai ghế mé hữu. Bọn Hạ Tri Chương và Đại Thống lĩnh Lục Hoa Thành Hàn Phong Vũ đều dẫn thủ hạ lại vấn an.

Lễ nghi tất.

Chu Lân với tư cách là người có địa vị cao nhất ở đây, nói :

- Bắt đầu được rồi.

Lão nhân chủ trì Vạn Bảo Các vâng dạ, đứng giữa phòng chắp tay chào quần hào một lượt, hắng giọng nói :

- Kính cáo chư vị. Lão phu là Đông Môn Phiệt, Tổng quản Khoái Hoạt Viên và cũng là người phụ trách Vạn Bảo Các. Dù chư vị đã biết hay chưa biết, lão phu cũng xin nhắc lại quy củ giao dịch là mỗi món hàng do chư vị đem đến đấu giá, khi bán xong sẽ phải chịu một phí tổn khiêm tốn là năm phần trăm. Còn nếu là bảo vật của Vạn Bảo Các thì không phải trả phí giao dịch.

Một số nhân vật lão thành trì trọng trong bọn quần hào nghe đến tên Đông Môn Phiệt đều giật mình, nhớ đến oai danh Thao Quái đã từng lừng lẫy võ lâm mấy mươi năm trước. Bọn họ liếc nhìn Tào Công Đằng và lão già bụng phệ, rõ ràng cũng đã nhận ra bọn họ là ai, nên đều sửng sốt. Tào Công Đằng nhìn thái độ quần hào, đã biết chuyện gì rồi, đứng lên cười hì hì nói :

- Chư vị. Lão phu phụng thượng ý dựng nên các cơ sở ở đây, việc kinh thương lấy chữ tín làm đầu, nhất định sẽ không làm chư vị thất vọng. Chỉ mong chư vị đừng phá hỏng cuộc làm ăn của lão phu.

Lão ngồi xuống rồi, Thao Quái Đông Môn Phiệt lại nói tiếp :

- Trước tiên xin nhường chỗ cho quý khách đã đăng ký. Xin mời.

Một lão già mặt mũi đầy đặn phương phi, ước ngoại lục tuần, bệ vệ bước ra. Nhiều người đã nhận ra lão chính là Vương đại tài chủ ở Lan Châu, chuyên kinh doanh các đặc sản của Tây Vực. Lão đặt lên bàn một chiếc rương, cao giọng nói :

- Lão phu xin hiến chư vị một chiếc áo lông điêu thử hoàng sắc cực kỳ quý hiếm. Giá khởi điểm là hai nghìn lượng hoàng kim.

Nói xong, lão trở về chỗ ngồi, giao cuộc đấu giá này lại cho Đông Môn Phiệt điều khiển. Thao Quái mở rương lấy chiếc áo lông ra giơ cao cho mọi người cùng xem. Lông điêu thử mượt mà, dài rậm, cực kỳ quý hiếm, dưới bàn tay người thợ tài hoa đã may nên chiếc áo lông rất đẹp. Nhiều tay đại phú tròn mắt ngắm nhìn, lòng đầy ham muốn. Đặt biệt là những nữ nhân hiện diện đều muốn được khoác ngay chiếc áo ấy lên người. Hai nghìn lượng hoàng kim không phải là con số nhỏ, nhưng lông điêu thử rất quý hiếm nên mọi người đều không cho mức giá đó là đắt.

Thao Quái hắng giọng, gõ mộc bản xuống mặt bàn, nói :

- Chiếc áo này cực kỳ quý giá. Nghe nói trong hoàng cung cũng chỉ có mấy chiếc. Ai trả hơn hai nghìn lượng hoàng kim xin giơ tay.

Một lão nhân tướng mạo phương phi béo tốt, có vẻ là một đại phú gia phương bắc, ngồi ở bức vách đối diện lên tiếng :

- Lão phu số tám mươi sáu trả hai nghìn hai trăm lượng.

Một người khác ở mé tây nói :

- Lão phu số một trăm hai mươi hai trả hai nghìn năm trăm lượng.

Tào Công Đằng quay sang Chu Lân, Triệu Quang khẽ nói :

- Trên mỗi lưng ghế đều có ghi số, người mua không phải xưng danh mà chỉ cần đọc số ghế.

Triệu Quang mỉm cười hỏi :

- Nếu chúng ta cũng muốn mua thì phải đọc số mấy ?

Tào Công Đằng cười đáp :

- Nhị vị không cần phải đọc số.

Lát sau, cuộc đấu giá kết thúc với giá ba nghìn tám trăm lượng cho số hai mươi sáu. Đó chính là thanh niên y phục sang trọng hoa lệ đến cùng bọn Trường Hận Môn, hiện đang ngồi bên Hoa phục thanh niên là Trường Hận Môn chủ.

Đến phiên người thứ hai bước ra trình bảo vật của mình. Gã đặt lên bàn một xâu chuỗi kết bằng một trăm linh tám viên ngọc trai, viên nào cũng lớn bằng hạt nhãn, phản chiếu ánh nắng trông rất hấp dẫn. Gã sang sảng nói :

- Tại hạ xin cung hiến chư vị một xâu chuỗi ngọc trai loại tốt nhất. Giá khởi đầu là ba nghìn lượng bạch ngân.

Thao Quái cầm xâu chuỗi lên xem xét, hắng giọng nói :

- Lão phu bảo đảm đây đúng là ngọc trai loại tốt nhất.

Đoạn lão cầm mộc bản gõ xuống bàn, nói tiếp :

- Ai trả hơn ba nghìn lượng bạch ngân xin giơ tay.

Chu Chiêm Cơ giơ tay nói :

- Số một trăm bốn mươi sáu mua ba nghìn một trăm lượng.

Một nữ nhân xinh đẹp ngồi ở phía đối diện nói :

- Số năm mươi lăm trả ba nghìn hai trăm lượng.

Không ai trả cao hơn. Chu Chiêm Cơ do dự không biết có nên tranh mua với nữ nhân kia hay không. Chu Mỹ Hồng thấy vậy liền nói :

- Số một trăm bốn mươi bảy trả ba nghìn ba trăm lượng.

Nữ nhân kia liếc xéo nàng, nói :

- Không ngờ công tử cũng có hứng thú với ngọc trai.

Nàng ta không nhận ra Mỹ Hồng là nữ cải nam trang. Mỹ Hồng cười hì hì nói :

- Xâu chuỗi kia gồm một trăm linh tám viên, là vật của phật môn. Cô nương định đi tu hay sao mà định mua nó thế.

Nữ nhân kia cũng không chịu kém, hỏi ngược lại :

- Còn công tử thì sao ?

Mỹ Hồng cả cười nói :

- Ta là đệ tử phái Ngũ Đài, đương nhiên là người của phật môn rồi.

Nữ nhân kia hậm hực nói :

- Ta chỉ cần ngọc trai. Không quan tâm nó có phải là vật của phật môn hay không.

Thấy cuộc tranh luận đi vào chỗ vô vị, Thao Quái gõ mộc bản lên bàn, nói :

- Có ai trả cao hơn ba nghìn ba trăm lượng bạch ngân hay không ?

Nữ nhân kia không ra giá nữa và xâu chuỗi thuộc về Mỹ Hồng. Nàng trả bạc nhận vật xong liền dâng cho đại sư chưởng môn phái Ngũ Đài. Đại sư e ngại không nhận, nhưng Chu Chiêm Cơ đã nói :

- Đại sư. Đây là vật dâng cho chư phật. Đại sư không nên từ chối.

Đại sư nghe nói vậy liền chắp tay niệm phật hiệu, nói :

- A di đà phật. Thiện tai. Thiện tai.

Đoạn thu nhận xâu chuỗi, cất kỹ. Cuộc đấu giá thêm độ hơn chục người nữa thì hết phần của khách, đến lượt Vạn Bảo Các đưa ra món hàng của mình. Nhưng giữa lúc ấy, Hạ Tri Chương bỗng đứng dậy nói :

- Bản tòa muốn rao bán một thứ, nhưng vì không đăng ký trước, chẳng biết có được hay không ?

Thao Quái đưa mắt nhìn Tào Công Đằng hỏi ý. Lão cười nói :

- Hạ đương gia cứ tự nhiên.

Hạ Tri Chương đưa mắt nhìn khắp lượt, dõng dạc nói :

- Chư vị. Trong võ lâm thiên hạ chắc không thiếu gì người có oán thù với Trường Hận Môn. Nay, bản tòa xin ra giá địa chỉ Tổng đàn Trường Hận Môn là một vạn lượng bạch ngân. Ai có nhu cầu xin hãy liên hệ với bản tòa hoặc Thái Hồ thủy trại.

Bọn người Trường Hận Môn vừa nghe nói lập tức đứng dậy quát mắng. Nhưng Hạ Tri Chương cũng không thèm để ý, cao giọng nói tiếp :

- Chư vị. Lúc này là cơ hội báo thù rửa hận rất tốt. Nếu như vì sức yếu thế cô không chống lại số đông, xin chư vị hãy mua tin tức, rồi lặng lẽ mang đến đó vài cân độc dược hay vài gánh hỏa dược thì xem như cũng đã trả được oán thù.

Quần hào nghe nói đều đưa mắt nhìn nhau. Đó là một ý kiến không tệ. Theo bọn họ, đối với bọn người như Trường Hận Môn thì không cần phải giữ quy củ võ lâm.

 

 

 

 

Xem tieáp Hoài 47