|
Long tại giang
hồ Nguyên
tác : Giang Hoài Ngọc |
|
Hồi 45
|
CỔ LAI DANH LỢI NHƯỢC PHÙ VÂN NHÂN SINH Ỷ PHỤC TÍN |
|
“Xưa nay danh lợi như mây ảo Đời người họa phúc vẫn khó phân.” Lại nói, bọn Tiên Vu Bình, Dư Kim Thành trở về với dáng vẻ thảm não chứng
tỏ trên đường đi đã xảy ra biến cố nghiêm trọng. Đợi mọi người vào trong phòng
rồi, Dương Minh Đức mới hỏi : - Sư phụ. Mọi người bị làm sao thế ? Thuần Vu Hồng cũng hỏi : - Làm sao mà lại trông thảm thế ? Mọi người tham gia tranh đoạt bảo vật
rồi bị đả thương chăng ? Dư Kim Thành lắc đầu nói : - Làm gì có. Chúng ta chỉ định đi xem náo nhiệt, nhưng nào có đến được Đông
Phương Bảo đâu. Thuần Vu Hồng hỏi : - Thế sao mọi người bị thương ? Chuyện gì đã xảy ra ? Tiên Vu Bình chép miệng thở dài, nói : - Chúng ta mới đi được nửa đường thì gặp bọn Hồng Thương Hội. Cái bang
với bọn chúng trước đây có chút hiềm khích. Bọn chúng vừa thấy Hà huynh thì
sinh chuyện rắc rối, rồi sau đó nảy sinh xung đột. Bọn chúng người đông thế mạnh,
chúng ta quả bất địch chúng, đành phải rút lui. Lão nói nhẹ nhàng như thế, nhưng xem ra cuộc chiến khi ấy rất là khốc
liệt, bọn họ chống cự không lại, đành phải tìm lối bôn đào. Có lẽ cuộc chiến
trên đường rút chạy cũng rất khốc liệt nên ai nấy đều thọ thương. Thuần Vu Hồng lại hỏi : - Sau đó mọi người đi đâu ? Rồi có xảy ra chuyện gì nữa chăng ? Tiên Vu Bình nói : - Chúng ta ai nấy đều thọ thương, đành phải tìm nơi điều dưỡng. Hà
huynh lại thọ thương rất nặng, chúng ta phải tốn nhiều thời gian công sức mới
tạm thời giữ lại được sinh mạng. Nhưng muốn hồi phục thì không dễ. Nhìn Hà Khôn với dáng vẻ yếu ớt, tuy tỉnh táo nhưng thân hình tiều tụy,
ánh mắt lạc thần, Thuần Vu Hồng liền bước tới xem thương thế của lão. Mạch nhảy
hỗn loạn, kinh lạc sai lệch, nội thương rất nặng. Họ Hà thở dài nói : - Lão phu tự biết thương thế của mình khó thể hồi phục. Mối hận này … mối
hận này biết bao giờ mới trả được. Tiên Vu Bình vội nói : - Hà huynh hãy cố nghỉ ngơi tịnh dưỡng. Quân tử trả thù mười năm không
muộn. Không cần phải nóng nảy nhất thời. Thuần Vu Hồng chau mày suy nghĩ, dương như đang tính toán việc gì đó. Dư
Kim Thành chợt hỏi : - Sao lão có mặt ở đây thế ? Định đến đây hành nghề ư. Thuần Vu Hồng nhún vai nói : - Lão phu dù gan lớn đến đâu cũng chẳng dám đến đây trộm gà bắt chó. Lão
phu vẫn còn muốn sống thêm mấy năm nữa. Bọn Dư Kim Thành đều giật mình. Cố tật của Thuần Vu Hồng bọn họ đều biết
nên không ai ngờ lão lại có thể nói ra mấy lời đó. Tiên Vu Bình vội hỏi : - Chủ nhân nơi đây là nhân vật lợi hại lắm ư ? Dư Kim Thành nói thêm : - Ta nhớ trước đây lão trời không sợ, đất không kiêng kia mà. Thuần Vu Hồng nói : - Làm gì có. Trên thế gian này lão phu sợ nhất ba người. Chủ nhân nơi đây
lại chính là một trong ba người đó. Tiên Vu Bình hỏi : - Là ai thế ? Thuần Vu Hồng đáp gọn : - Tào Công Mạnh Đức. Bọn Tiên Vu Bình thảy đều rúng động. Tào Công Mạnh Đức, tức Tào Công Đằng,
từ mấy mươi năm về trước đã nổi tiếng thủ đoạn đáng sợ, cũng là một trong những
nhân vật mà người võ lâm phải kiêng dè. Thuần Vu Hồng có sợ lão cũng là chuyện
bình thường, mọi người không thấy ngạc nhiên nữa. Dương Minh Đức là hậu bối nên không biết, ngạc nhiên hỏi : - Tào Công Mạnh Đức là ai thế ? Thuần Vu Hồng nói : - Đệ nhất hiểm độc, đứng đầu Thập Tam Tà. Dư Kim Thành hỏi : - Sao lão biết chủ nhân nơi đây là Tào Công Mạnh Đức ? Lão gặp lão ta rồi
ư ? Tiên Vu Bình nói thêm : - Lão ta đã tuyệt tích hơn hai chục năm nay, nghe đâu đã chết rồi kia mà. Thuần Vu Hồng nói : - Chết đâu mà chết. Mấy hôm trước lão đến chỗ chúng ta, còn tỷ đấu với
Tổng thủ lĩnh mấy chiêu đây. Mấy câu này của lão lại khiến cả bọn kinh hãi. Tiên Vu Bình hỏi : - Tổng thủ lĩnh là ai ? Lão có Tổng thủ lĩnh hồi nào thế ? Thuần Vu Hồng nói : - Tổng thủ lĩnh không phải là người võ lâm, có nói ra các người cũng không
biết đâu. Tháng trước lão phu vô tình nghe được một đại bí mật của Trường Hận
Môn, bị bọn họ truy sát đến suýt chết. Sự tình đã như vậy, nếu không có cây
cao bóng cả để nương tựa thì lão phu sao có thể sống được đến ngày nay. Mọi người nghĩ ngay rằng sự vô tình kia hẳn là do cố tật của lão nên cũng
không thắc mắc. Dư Kim Thành hỏi : - Bí mật gì vậy ? Thuần Vu Hồng không tiện nói rõ, chỉ đáp chung chung : - Bọn họ liên kết với một đại thế lực khác để cùng mưu đại sự. Lôi Bằng hỏi xen vào : - Vậy kết quả cuộc đấu thế nào ? Thuần Vu Hồng nói : - Nhị vị lão nhân gia chỉ tỷ đấu mấy chiêu rồi đình thủ, không phân thắng
bại. Dư Kim Bằng chép miệng nói : - Vị đó hẳn phải là một nhân vật phi thường. Nếu không dễ gì Tào Công Mạnh
Đức chỉ giao đấu mấy chiêu rồi đình thủ. Mọi người gật gù khen phải. Hà Khôn đang nằm trên giường, nãy giờ lắng
nghe mọi người nói chuyện, giờ cũng góp lời : - Nếu không phải là nhân vật phi thường thì làm sao dám cứu Thuần Vu
huynh để mà đắc tội với Trường Hận Môn. Cái bang của y đã nhiều phen khốn khổ với Trường Hận Môn nên đối với y
thì Trường Hận Môn rất lợi hại. Bàng Thiên Hương đang ngồi bên hóng chuyện cũng
xen vào : - Thuần Vu thúc thúc. Thúc thúc bảo sợ nhất ba người. Vậy hai người nữa
là ai ? Thuần Vu Hồng nói : - Đệ nhất tàn độc. Đệ nhất sát tinh. Bàng Thiên Hương ngạc nhiên : - Vị đó là ai thế ? Nhìn lại thấy bọn Tiên Vu Bình đều thất sắc, nàng lại hỏi : - Vị đó lợi hại lắm sao ? Tiên Vu Bình nói : - Nghe danh hiệu cũng đủ biết. Thiên hạ ai không sợ lão. Bàng Thiên Hương nói : - Nếu vậy sao trước giờ tiểu điệt chưa nghe ai nói đến. Tiên Vu Bình nói : - Lão ta đã nổi danh từ hồi năm chục năm về trước. Khi đó phụ thân ngươi
hãy còn chưa ra đời. Thời đó thiên hạ còn không dám nhắc nhở đến lão ta, nói
gì ngày nay. Dư Kim Thành nói thêm : - Đã là “đệ nhất tàn độc, đệ nhất sát tinh”, thiên hạ còn ai dám nói
sau lưng. Thuần Vu Hồng cười hì hì nói : - Vậy nãy giờ ai đang nói sau lưng vậy kìa. Dư Kim Thành trợn mắt nhìn lão, nói : - Ý lão là Quan lão tiền bối đang ở gần đây. Thuần Vu Hồng nói : - Chẳng những đang ở gần đây mà còn mới ghé nơi đây hồi sáng. Cả bọn đều rúng động. Hà Khôn run giọng nói : - Chúng ta nên nói năng cẩn trọng một chút, đừng để thần khẩu hại xác
phàm. Bọn Dư Kim Thành, Tiên Vu Bình vô bang vô phái nên có thể không cần
kiêng kỵ, nhưng họ Hà lại khác, rất sợ làm liên lụy đến Cái bang. Thủ đoạn
truy tận giết tuyệt của Quan lão thiên hạ đã sớm kính sợ. Bàng Thiên Hương lại hỏi Thuần Vu Hồng : - Thúc thúc. Còn người thứ ba là ai ? Thuần Vu Hồng nói : - Đương nhiên là Tổng thủ lĩnh. Lão nhân gia hiền lành nhân hậu lắm, nhưng
chẳng hiểu sao mỗi lần đối diện lão nhân gia là lão phu cứ thấy tim đập thình
thịch. Rồi lão nhìn Hà Khôn, thở dài lẩm bẩm : - Muốn cứu Hà lão đệ chỉ còn cách đó thôi. Đành vậy. Dư Kim Thành hỏi ngay : - Cách gì thế ? Lão có cách gì thì mau nói ra. Thuần Vu Hồng nói : - Thương thế của Hà lão đệ xem ra hãy còn nhẹ hơn lão mũi trâu Liễu Phàn.
Hôm trước lão mũi trâu Liễu Phàn bị bọn Thanh Long Bang vây đánh, thương thế
nặng hơn nhiều mà Tổng thủ lĩnh còn cứu được. Các người hãy đưa y theo lão
phu đi bái kiến Tổng thủ lĩnh, cầu Tổng thủ lĩnh cứu chữa cho. Mọi người nghe nói đều ngạc nhiên. Thuần Vu Hồng lại thở dài nói thêm : - Để cứu Hà lão đệ, lão phu đành phải tùng quyền, dù có bị Tổng thủ lĩnh
phiền trách thì cũng đành chịu vậy. Để cứu Hà Khôn, mọi người hối hả thu xếp đi ngay. Vả chăng, nghe Thuần
Vu Hồng nói chủ nhân nơi đây là Tào Công Mạnh Đức, và Quan lão vừa ghé nơi đây
hồi sáng, cả bọn đều ngán ngại, muốn tránh xa. Có biết đâu … Cả bọn tìm chưởng quỹ trả phòng, đoạn dìu Hà Khôn đi theo Thuần Vu Hồng
vào thành ngay trong đêm. Tuy lúc này cửa thành đã đóng, nhưng Thuần Vu Hồng
có ngân bài của Hầu phủ nên vẫn có thể ra vào. Lão cùng bọn Phạm Vân, Hạ Tri Chương hiện đang tạm trú trong một trang
viện gần Hầu phủ. Đưa bọn Tiên Vu Bình, Hà Khôn đến đấy, lão liền đi tìm Phạm
Vân cậy nhờ giúp đỡ, bởi lão không được phép đến Hầu phủ. Đang ngủ lại bị dựng dậy lúc nửa khuya, Phạm Vân nói với vẻ không vui : - Có chuyện gì thì để sáng mai hãy nói. Nửa đêm tăm tối thế này … Thuần Vu Hồng năn nỉ : - Lão đệ giúp dùm đi mà. Có người thọ thương cần cứu chữa gấp. Hai người vừa nói vừa đi ra đại sảnh. Song phương vừa gặp mặt nhau đều ồ
lên sửng sốt. Phạm Vân ngạc nhiên nói : - Hà Khôn nhăn nhó đáp : - Không ngờ lại gặp thiếu hiệp ở đây ? Lão phu bị bọn Hồng Thương Hội vây
đánh, quả bất địch chúng nên thọ trọng thương. Thuần Vu Hồng nói xen vào : - Hà lão đệ thương thế còn nhẹ hơn lão mũi trâu Liễu Phàn của Đồng Bách
Sơn. Nhờ lão đệ nói với Tổng thủ lĩnh chữa trị cho y. Phạm Vân cau mày, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì từ phía hậu viện chợt
có tiếng nói vọng ra : - Hiện giờ đang lúc đêm khuya, Tổng thủ lĩnh đang an giấc, sao có thể làm
phiền đến lão nhân gia được. Có chuyện gì thì hãy để sáng mai. Mọi người đều nhìn lại. Một đại hán vận cẩm bào, mão vàng đai bạc, tay áo
rộng theo thể thức đại thần, phong thái đường bệ đang thủng thẳng bước ra, chính
là Hạ Tri Chương. Vì đang lúc nửa khuya nên y chỉ khoác thường phục chứ không
mặc triều phục, tuy vậy phong thái của y cũng đủ khiến bọn Tiên Vu Bình giật
mình. Phạm Vân và Thuần Vu Hồng đồng khom lưng nói : - Hạ Phó Tổng thủ lĩnh vạn an. Phạm Vân nghiêng mình nói : - Thuộc hạ xin lỗi đã làm mất giấc ngủ của Phó Tổng thủ lĩnh. Hạ Tri Chương mỉm cười dễ dãi : - Không sao. Không sao. Bọn Tiên Vu Bình chưa từng gặp mặt Hạ Tri Chương, nay vội vòng tay vái
chào. Thuần Vu Hồng nói : - Phó Tổng thủ lĩnh. Lão phu đưa Hà lão đệ đến đây định nhờ Tổng thủ lĩnh
cứu chữa cho. Hà lão đệ là trưởng lão của Cái Bang, bị bọn Hồng Thương Hội vây
đánh nên thọ thương rất nặng. Hạ Tri Chương nói : - Việc ấy bản tòa đã biết rồi. Y thọ trọng thương, nhưng đã được cứu chữa,
chẳng chết ngay được đâu. Có việc gì để sáng mai hãy bàn. Đừng làm phiền Tổng
thủ lĩnh giữa lúc nửa khuya thế này. Nếu không, hậu quả … sẽ không hay đâu. Thuần Vu Hồng vâng dạ, không dám cãi, lòng nghĩ đến hậu quả, bất giác lạnh
người. Hạ Tri Chương lại nói : - Lão hãy đưa các vị đây đi thu xếp chỗ nghỉ ngơi. Còn chuyện cứu người,
đợi trời sáng Vân nhi hãy đi thỉnh ý Tổng thủ lĩnh. Thuần Vu Hồng vâng dạ, đưa bọn Tiên Vu Bình đi thu xếp chỗ nghỉ ngơi. Hạ
Tri Chương tuy biết lai lịch bọn Tiên Vu Bình, nhưng vẫn dặn dò thuộc hạ tăng
cường giới bị. Y vốn tính cẩn trọng, luôn nằm lòng câu “cẩn tắc vô ưu”. Chính
Giang Hoài Ngọc cũng đã từng khen ngợi tính cách này của y. Hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng là Thuần Vu Hồng đã thúc giục Phạm Vân đi
sang Hầu phủ cầu Tổng thủ lĩnh. Tất nhiên, việc lão giao dịch với bọn Chu Chiêm Cơ đã thực hiện được một
nửa. Lá thư của đại sư chưởng môn phái Ngũ Đài đã được trao cho Lý Thiếu Hoa.
Họ Lý hiện cũng đang trú tại đấy, đêm ngày cố công luyện tập môn công phu mà
Triệu Quang đã truyền cho, mong có thể dung hòa các dược lực xung khắc nhau, để
sớm hồi phục công lực. Giang Hoài Ngọc thông qua Triệu Quang đã truyền cho họ
Lý một tâm pháp võ học thượng thừa : Hải Triều tâm pháp. Còn lá thư gửi cho Chu Lân, lão cũng nhờ Phạm Vân chuyển giúp, đồng thời
nhờ y báo cáo lại sự việc. Số ngân lượng nhận được của bọn Chu Chiêm Cơ, lão
cũng giao hết cho y để trình lên Tổng thủ lĩnh. Lão vì muốn cứu bằng hữu mà sẵn
sàng chịu thiệt, xem ra cũng là một người có nghĩa khí. Sự tình đã vậy, Phạm Vân cũng vội vã đi sang Hầu phủ. Trong bọn họ, duy
chỉ có Phạm Vân được đặc biệt ưu ái, muốn sang Hầu phủ lúc nào cũng được, còn
ngay cả Hạ Tri Chương cũng không được phép, chỉ được đến khi có lệnh triệu. Trong lúc đó, Hạ Tri Chương sau khi xử lý công việc thường nhật xong liền
cùng bọn Tiên Vu Bình hàn huyên, nhân tiện dò hỏi những chuyện đã qua. Cả bọn
tụ họp trong đại sảnh uống trà chuyện vãn. Nhưng mọi người mới chỉ chuyện trò được mấy câu thì bỗng nghe thấy phía
trước trang viện có nhiều tiếng ồn ào xao động, cùng những tiếng bước chân rầm
rập của hàng mấy trăm người. Ai nấy đều ngạc nhiên. Hạ Tri Chương nói : - Có lẽ Tổng thủ lĩnh đến. Vừa nói y vừa đứng dậy định ra ngoài xem thử. Giữa lúc đó chợt có giọng
nói oai nghiêm truyền vào : - Nhị vị vương gia giá lâm. Tiếp đó là cờ xí la liệt, kiếm kích sáng ngời, ba trăm quân giáp trụ chỉnh
tề tiền hô hậu ủng, hộ vệ Quan lão và Triệu Quang đi vào. Quân binh dàn ra trước
cửa sảnh, rồi Quan lão bệ vệ bước vào đại sảnh, Triệu Quang đi phía sau một
chút, còn Phạm Vân thì vẫn như mọi khi, theo sát phía sau Triệu Quang. Hạ Tri Chương cùng bọn thuộc hạ vội đứng dậy, dàn hàng nghiêm chỉnh, khom
lưng hành lễ, tung hô : - Cung nghênh đại giá lão vương gia, Tổng thủ lĩnh. Bọn Dư Kim Thành, Tiên Vu Bình lúc ấy đều đã đứng cả dậy, khi nhìn thấy
Triệu Quang thì rất kinh ngạc, nhưng trước khung cảnh oai nghiêm như thế, bọn
họ cũng không dám lên tiếng hỏi han. Thuần Vu Hồng đang đứng bên cạnh, sợ bọn họ thất thố lỡ lời sẽ gây ra hậu
quả nghiêm trọng, liền khẽ rỉ tai : - Lão vương gia chính là Sinh Tử Phán lão tiền bối. Bọn Dư Kim Thành nhất thời chấn động, không dám nhìn thẳng, nhưng cũng
len lén liếc nhìn vị đại sát tinh mà cả võ lâm đều kính sợ. Không ai bảo ai,
nhưng tất cả đều cố giữ vẻ nghiêm chỉnh, cẩn ngôn cẩn hành. Quan lão cùng Triệu Quang ngồi xuống hai chiếc đại ỷ đặt ở vị trí cao
nhất. Đấy nguyên là tọa vị của Chu Lân và Triệu Quang. Phạm Vân đứng hầu phía
sau. Triệu Quang giờ đã là một vị vương gia rồi, không tiện bỏ qua các lễ nghi.
Trong khi đó, ánh mắt oai nghiêm sáng rực như điện của Quan lão nhìn bọn Dư
Kim Thành khiến bọn họ tim đập thình thịch, thầm nhủ Quan lão còn đáng sợ hơn
cả lời đồn. Nhìn bọn họ một lúc, Quan lão chợt nhìn Thuần Vu Hồng hỏi : - Công việc thế nào ? Hãy báo cáo chi tiết để bản vương xem xét giải
quyết. Đối với Quan lão, Thuần Vu Hồng nào dám che giấu, vội bẩm báo tỷ mỷ những
việc đã làm hồi đêm. Nghe xong, Quan lão cười nhạt nói : - Ngươi quả nhiên xảo quyệt, rất biết cách thừa cơ hội mà mưu lợi. May
mà việc ấy chưa đến nỗi gây hại cho đại cuộc, bằng không sẽ xử tử ngươi theo
quân pháp. Thuần Vu Hồng cả sợ, vội vái lạy tạ lỗi. Triệu Quang trả lại năm vạn lượng
bạc mà Chu Chiêm Cơ đã đưa cho lão, nói : - Lão cứ giữ lại một vạn lượng để tiêu xài, còn lại giao cho Hạ huynh đệ
chia cho mọi người. Thuần Vu Hồng vâng dạ tạ ân, nhận lấy một vạn lượng bạc. Hạ Tri Chương
cũng nhận bốn vạn còn lại. Triệu Quang lại nói : - Hà đại hiệp đang ở đâu ? Ta muốn xem qua thương thế của Hà đại hiệp. Triệu Quang được cùng Quan lão xưng huynh gọi đệ, tự biết thân phận tôn
cao nên không thể tùy tiện xưng hô huynh đệ với người khác. Thuần Vu Hồng nãy
giờ đang chờ đợi câu hỏi này, vội nói : - Trình Tổng thủ lĩnh. Hà huynh thọ thương rất trầm trọng, cử động không
tiện, hiện đang dưỡng thương ở hậu viện. Triệu Quang đứng dậy, nói với Quan lão : - Vương gia, tiểu vương đi một lúc. Quan lão cười nói : - Để lão phu đi cùng huynh đệ. Đoạn quay sang bảo Thuần Vu Hồng đi trước dẫn đường. Mọi người cũng nối
bước theo sau, đi vào hậu viện. Hà Khôn đang nằm trên giường, tuy vẫn tỉnh táo
nhưng mặt mũi hốc hác tiều tụy, toàn thân mềm nhũn như không còn chút hơi sức
nào. Vừa nhìn thấy Triệu Quang, y giật mình nói : - Triệu huynh đấy ư ? Triệu Quang bước đến bên giường, khẽ hỏi : - Đại hiệp cảm thấy trong người thế nào ? Hà Khôn nhăn nhó đáp : - Toàn thân như không còn chút sức lực, thỉnh thoảng lại lên cơn đau nhức
như bị kim châm. Triệu Quang cúi xuống xem mạch, rồi hơi thoáng cau mày. Quan lão hỏi : - Triệu huynh đệ. Thương thế y thế nào ? Triệu Quang ngẫm nghĩ giây lát, mới nói : - Thương thế đúng ra cũng không nặng lắm, chỉ vì chữa trị không đúng cách,
lại để kéo dài nên xảy ra biến chứng. Bọn Dư Kim Thành nghe nói đều kinh hãi. Thuần Vu Hồng buột miệng hỏi : - Tổng thủ lĩnh. Vậy có cứu chữa được không ? Triệu Quang nói : - Được chứ. Chỉ là không thể hồi phục nhanh được mà thôi. Thuần Vu Hồng thở phào nói : - Cứu được là được rồi. Cầu mong Tổng thủ lĩnh ra tay diệu thủ. Bọn Dư Kim Thành cũng thấy nhẹ người. Triệu Quang trầm ngâm giây lát, rồi
quay sang Quan lão nói : - Vương gia. Kinh mạch trong người Hà đại hiệp sai lệch cả, cần phải điều
hòa trước rồi mới có thể chữa trị. Hà đại hiệp với tiểu vương trước đây có một
đoạn nhân duyên, mong vương gia ban cho một viên Hoàn Dương Tục Mệnh Đan. Quan lão gật đầu, lấy ra một chiếc lọ sứ, trao cho Triệu Quang một hoàn
thuốc màu xanh lam, hơi nồng mùi dược liệu. Triệu Quang thu lấy, trao lại cho
Thuần Vu Hồng, bảo lão cho họ Hà phục dùng. Nhìn bệnh nhân, Quan lão cau mày nói : - Sắp đến giờ Thìn rồi đấy. Triệu Quang truyền lấy văn phòng tứ bảo, thảo nhanh một đơn thuốc, sau đó
bảo bọn Dư Kim Thành : - Sắc thuốc theo đơn này cho Hà đại hiệp phục dùng ngày ba lần để ổn định
chân nguyên. Ngày mai ta sẽ lại đến xem mạch cho Hà đại hiệp. Đoạn Triệu Quang cùng Quan lão rời trang, được quân binh tiền hô hậu ủng
trở về hầu phủ. |
|
|
|
|