This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

Chào mừng bạn đă đến với chúng tôi

Chúc bạn một ngày an lành


Giang Hoài Ngọc

----------------

Vọng cổ

Index

----------------

Trúc Lâm Cổ Tự

----------------

Tân Tây Vơ Quán

----------------

Bốc Tử Quán

----------------

Đạo Gia Khí Công

----------------

Thiếu Lâm Tự

----------------

Thi Quán

----------------

Y Quán

----------------

Việt Nam Thân Yêu

---------------

Thư Quán :

Truyện kiếm hiệp

Truyện trinh thám

Bách gia tính

---------------

Nhạc Quán :

------------------

.  ©  .

(phản hồi)

Văn Đức Cung


--- Đông Hoa Đế Quân ---

Hồi mười một
NHƯỢC LÊ VÔ CỮU
(nguy nhưng không lỗi)

   

Lại nói, lăo râu quăn vọt người lên cao, rồi dùng thế Phi Ưng Bàn Không từ trên toàn lực công xuống, khí thế hung hăn kinh nhân, khiến thanh niên nhân có cảm giác không thể ngạnh tiếp thế công như lôi giáng ấy, phải vội ngửa người theo thế Thiết Bản Kiều, đầu mũi chân hất mạnh, thân h́nh song song mặt đất trượt dài ra phía sau ba bốn trượng.

Người trong kiệu xem đến đây bất giác khen :

- Hảo.

Không ai biết là khen thế công của lăo râu quăn hay khả năng ứng biến của thanh niên nhân.

Gần như đồng thời với lời khen, ba đạo ḱnh lực từ trong kiệu bắn ra, xuyên qua chưởng phong bắn thẳng vào ba yếu huyệt ở vùng hạ bàn lăo râu quăn. Đối với mấy đại tuyệt kỹ của Thiên Ưng phái, người trong kiệu có vẻ nắm rất rơ nên dù mục tiêu chập chờn bất định mà vẫn nhắm huyệt vị rất chuẩn xác.

Lăo râu quăn cười gằn, hai tay vẫy mạnh như chim ưng đập cánh, khẽ nghiêng ḿnh đảo về mé tả. Ba đạo ḱnh khí bắn sượt qua, ḱnh phong rát buốt khiến lăo thoáng chau mày.

Bất chợt lăo hự một tiếng, thân pháp loạng choạng, rồi rơi phịch xuống cỏ. Ở Huyệt Phục Thố đang bị một mảnh vàng vụn ghim vào. Đó là yếu huyệt chí mạng của Phi Ưng Thân Pháp, một khi bị đả thương th́ cũng giống như chim ưng gẫy cánh.

Hóa ra ba đạo ḱnh lực kia chỉ là hư chiêu.

Phản ứng cực kỳ thần tốc, hai gă hộ vệ ngay lập tức lướt đến bên cạnh lăo râu quăn, kiếm đao kề cổ. Một gă c̣n dùng đầu mũi đao điểm nhanh vào mấy yếu huyệt trên người lăo ta.

Thanh niên nhân lúc đó đă đứng dậy, nh́n cảnh tượng trước mắt với vẻ ngạc nhiên.

Khống chế lăo râu quăn rồi, một gă hộ vệ hướng về cỗ đại kiệu cung kính hỏi :

- Đại vương. Nên xử trí lăo ta thế nào ?

Người trong kiệu cất giọng uy nghiêm :

- Tạm cầm lại đó, chờ hậu xét.

Vừa lúc đó, trên đầu mũi chiếc thuyền con đang đậu bên mé sông cạnh đó, một gă hộ vệ khác chợt xuất hiện, cung kính nói :

- Khải tŕnh Đại vương. Đă t́m ra lăo Càn Khôn Đệ Nhất Ô Quy.

Người trong kiệu truyền :

- Đưa cả Đinh tặc xuống thuyền, cầm giữ cẩn thận, chờ ta xử trí xong công việc rồi sẽ định đoạt.

Hai gă hộ vệ cung kính vâng dạ, hợp nhau khiêng lăo râu quăn xuống thuyền, rồi cởi dây, tách bến chèo đi.

Yên lặng giây lát, người trong kiệu lại hỏi thanh niên nhân :

- Hài tử tên ǵ ? Có quan hệ ǵ với Quỷ Soái Phương lăo nhi ?

Thanh niên nhân tuổi đă hai mươi bốn, hai mươi lăm, lưng dày hông rộng, khí khái trượng phu, vơ công cao, lại có thân phận lớn mà bị gọi là hài tử nên không khỏi dở khóc dở cười. Nhưng khẩu khí người trong kiệu không phải tầm thường, lại vừa xuất thủ viện trợ, y không thể không hồi đáp, đành gượng cười nói :

- Văn bối tên Nguyên. U Minh Quỷ Soái chính là gia phụ.

Người trong kiệu nói :

- Hài tử của Phương lăo nhi đă lớn thế này rồi ư ? Hiền điệt phong nghi tuấn mỹ, vơ công cao cường, đúng là hổ phụ sinh hổ tử.

U Minh Quỷ Soái là một trong tam đại kỳ nhân của Ma Môn, có địa vị rất cao trong vơ lâm. Hai mươi năm trước, Quỷ Cung đă từng khuấy động giang hồ, sát tử vô số cao thủ phe chính phái mà vơ lâm bạch đạo cũng phải thúc thủ vô sách. Chính v́ vậy mà thanh niên nhân mới có thần thái kiêu ngạo tự phụ.

Nhưng phong thái của thần bí nhân ngồi trong cỗ đại kiệu vương giả lại càng cao thâm mạt trắc, khiến đương diện nhân không dám xem thường. Quỷ Cung thiếu chủ chỉ đành khiêm nhường nói :

- Đại vương đă quá lời. Văn bối công phu kém cỏi. Nếu lúc năy không được đại vương viện trợ th́ đă lành ít dữ nhiều.

Người trong kiệu khẽ cười, nói :

- Đinh tặc hơn hiền điệt đến bốn mươi tuổi nên công lực thâm hậu hơn đôi chút, có thắng cũng chẳng hay ho ǵ. Thật ra lúc mới đôi mươi cả ta cũng c̣n kém hơn hiền điệt rất nhiều.

Câu này đă khiến họ Phương phấn khích, nói :

- Đại vương quá khen.

Người trong kiệu cười hỏi :

- Sao hiền điệt lại cùng Đinh tặc động thủ thế ?

Họ Phương đáp :

- Tháng trước ở Trường Sa, Đinh tặc công nhiên phỉ báng Ma Môn trước đông đảo quần hùng thiên hạ. Gia phụ đă xuất lệnh tiễn truy sát lăo. Bọn văn bối truy lùng lăo khá lâu, đến nay mới gặp được.

Người trong kiệu nói :

- Đinh tặc ngông cuồng như thế đương nhiên cũng phải có chút bản lĩnh. Hiền điệt đă quá khinh địch rồi. Mới chỉ một ḿnh lăo mà bọn hiền điệt đă phải đối phó vất vả như thế, nếu như lúc năy cả lăo tặc Càn Khôn Nhất Quái cùng xuất hiện th́ thật sự lành ít dữ nhiều rồi.

Phương Nguyên giật ḿnh :

- Cả lăo tặc Càn Khôn Nhất Quái cũng đến đây ?

Càn Khôn Nhất Quái là một đại nhân vật đă nổi danh từ trước cả khi Quỷ Cung quật khởi, vơ công quái dị, hành sự hung độc, hốt chính hốt tà, hắc bạch lưỡng đạo đều kính nhi viễn chi. Lăo quái nổi tiếng ưa sinh sự thị phi, nên việc lăo hiện diện mà im hơi lặng tiếng năy giờ hẳn phải có uẩn khúc.

Người trong kiệu lại nói :

- Lăo ta ẩn trên thuyền trị thương, Đinh tặc ở ngoài làm hộ pháp. Nếu như không phải khi sáng lăo bị ta đả thương, công lực c̣n lại không được hai phần th́ cũng không chịu ngồi yên thế đâu.

Phương Nguyên thầm rúng động, đối với thần bí nhân trong kiệu càng thêm phần tôn kính. Người trong kiệu cười nói :

- Đinh tặc và Càn Khôn lăo tặc tạm thời do chúng ta cầm giữ, hiền điệt có ư kiến ǵ không ?

Phương Nguyên nói :

- Dạ dạ. Miễn sao chúng bị nghiêm trị là được. Văn bối không dám có ư kiến ǵ khác.

Người trong kiệu nói :

- Chúng đă dám phỉ báng Ma Môn, đương nhiên không thể bỏ qua dễ dàng rồi.

Lăo đạo đồng bạn của họ Phương giờ đă liệu thương xong, tấp tễnh lại gần. Khi năy lăo bị đả thương nên không phục, nói xen vào :

- Tuyệt kỹ phóng ám khí của đại vương thật cao diệu. Mà trước giờ đại vương động thủ quá chiêu đều bằng cách phóng ám khí như thế hay sao ?

Người trong kiệu sao không hiểu ẩn ư trong câu nói của lăo, khẽ hừ một tiếng, nói :

- Ta sao có thể tự hạ thấp thân phận. Thân vận vương phục mà động thủ động cước với người th́ c̣n ra thể thống ǵ nữa.

Ngừng lời giây lát, đoạn lại nói thêm :

- Cũng đă muộn rồi. Ta c̣n có việc phải làm. Hiền điệt cho ta gửi lời hỏi thăm Phương lăo nhi.

Phương Nguyên chắp tay nói :

- Dạ dạ. Đại vương bớt giận. Văn bối xin thỉnh giáo tôn hiệu đại vương.

Người trong kiệu khẽ cười, nói :

- Ta xưa nay chẳng mấy khi hành tẩu giang hồ, đến cả ngoại hiệu cũng không có, xem là hạng vô danh cũng chẳng sai. Ta trước đây có duyên gặp mặt Phương lăo nhi mấy lần, nhưng có lẽ lăo không nhớ một kẻ vô danh như ta đâu nhỉ.

Phương Nguyên lúng túng :

- Đại vương đă là cố hữu của gia phụ. Khi có dịp thỉnh đại vương đến bản cung làm khách.

Người trong kiệu trầm ngâm giây lát, mới nói :

- Sắp tới ta c̣n phải hồi triều xử lư chính sự. Nhưng lần sau đến Trung Nguyên, ta nhất định sẽ đến thăm hiền điệt và Phương lăo nhi. Hiền điệt cứ bảo là có Linh Vương ở Đông Hải gửi lời hỏi thăm.

Đoạn truyền thủ hạ :

- Khởi tŕnh.

Chúng nhân đồng vâng dạ. Cỗ kiệu lướt tới băng băng, đến thần tốc mà đi cũng thần tốc.

Nằm kề bên ḍng Cảm Giang, cách Nam Xương Thành không xa có một ngôi cổ tự hoang phế đă lâu, tường ngói đều sụp đổ.

Bên ngoài ngôi chùa, những gốc tùng cổ thụ xanh um, cành lá sum suê che rợp không thấy mặt trời, cảnh quan thật mát mẻ nhưng cũng thật u tịch. Cảnh trí thê lương tịch mịch.

Cỗ đại kiệu tiến thẳng đến đó.

Chúng nhân đồng vâng dạ. Cỗ kiệu lướt tới băng băng, đến thần tốc mà đi cũng thần tốc.

Nằm kề bên ḍng Cảm Giang, cách Nam Xương Thành không xa có một ngôi cổ tự hoang phế đă lâu, tường ngói đều sụp đổ.

Bên ngoài ngôi chùa, những gốc tùng cổ thụ xanh um, cành lá sum suê che rợp không thấy mặt trời, cảnh quan thật mát mẻ nhưng cũng thật u tịch.

Cỗ đại kiệu tiến thẳng đến đó.

Đi đến nơi cách ngôi cổ tự độ hai dặm, vị đại vương trong kiệu chợt truyền lệnh :

- Đ́nh giá.

Cũng đă gần đến nơi mà phải dừng lại nửa đường nên quần thủ hạ không khỏi ngạc nhiên. Nhưng vương mệnh đă xuất, cả bọn phải lập tức tuân mệnh đ́nh bộ. Đại kiệu dừng lại giữa đường.

Người trong kiệu lại nói :

- Kiểm tra hai bên xem có những ai trong đó. Nếu là thường dân bách tính th́ hăy bảo họ tránh xa ngoài mười trượng là được.

Thượng lệnh vừa phát, hai gă Đại phủ Khai lộ Hoàng y đại hán ứng tiếng vâng dạ, mỗi người dẫn theo hai gă hộ vệ tản sang hai bên đường.

Chợt trong một bụi rậm vang lên tiếng quát :

- Không muốn chết th́ mau lùi lại.

Người trong kiệu v́ đă nhận ra trong các bụi rậm hai bên đường có nhiều người tụ tập nên ra lệnh cho thủ hạ kiểm tra, nay nghe lời nói kia liền biết rằng bọn họ không phải cường đạo chặn cướp hành nhân mà mai phục ở đây là có mưu đồ khác, phút chốc xoay chuyển ư nghĩ, định ra một sách lược.

Mệnh lệnh lại truyền :

- Thoái hồi nguyên vị.

Sáu người lùi ra quan đạo, trở về vị trí cũ. Một gă cung kính nói :

- Đại vương. Trong rừng có khá nhiều người mai phục, chưa biết có ư đồ ǵ.

Người trong kiệu thừa biết chuyện đó nên không nói ǵ. Toàn trường yên lặng giây lâu.

Lát sau, một số nhân ảnh từ hai phía lướt ra thị lập giữa đường. Nh́n qua thân pháp th́ trừ hai tên thân thủ kha khá, c̣n lại đều thuộc hạng đệ tam lưu trên giang hồ.
Bọn hộ vệ dàn ra phía trước cỗ kiệu. Khai lộ đại hán đanh giọng nói :

- Nếu là lương dân bách tính th́ không việc ǵ phải lén lút. C̣n nếu các ngươi có ư đồ ǵ th́ đừng trách đại vương không mở lượng khoan hồng.

Song phương đương diện một lúc, rồi một hắc y nhân trung niên bước ra. Gă này râu hùm hàm én, tướng mạo uy mănh, nhăn thần như điện, thái dương huyệt nhô cao, chỉ nh́n qua cũng biết là ngoại công cao thủ luyện vơ nhiều năm. Gă bước đến trước Khai lộ đại hán khoảng một trượng, ôm quyền nói :

- Chư vị. Xin thứ lỗi v́ bọn mỗ ẩn bên đường khiến chư vị hoài nghi. Thực ra th́ bọn mỗ túc trực ở đây là có việc khác chứ không phải là cường đạo chặn cướp hành nhân. Chư vị cứ tiếp tục lên đường.

Lời lẽ tuy thô măng nhưng cũng có mực thước, không phải là hạng bất vô học thuật. Người trong kiệu khẽ “hừ” một tiếng, nói :

- Không phải cường đạo th́ tốt.

Đoạn nghiêm giọng truyền :

- Tiếp tục đăng tŕnh.

Đại kiệu tiếp tục tiến tới. Bọn hắc y nhân tránh sang hai bên, dơi mắt trông theo.

Chợt thấy đại kiệu rời quan đạo hướng về phía ngôi cổ tự hoang phế, gă đại hán kia tâm linh chợt động, vội lớn tiếng gọi :

- Chư vị.

Cỗ kiệu vẫn băng băng đi tới, chẳng thèm để ư đến lời kêu gọi của gă. Không thể để bọn họ đi về phía đó, gă đành hô hoán :

- Người đâu.

Tiếng hô vừa dứt, ngay lập tức có vô số bóng nhân ảnh từ mọi phía ùa ra, lũ lượt tràn tới vây kín quăng đất xung quanh cỗ kiệu.

Nh́n lại thấy đối phương có đến hơn trăm người, đều vận hắc y, lưng đeo binh khí, đương nhiên là người vơ lâm. Chỉ có điều thân thủ chỉ vào hạng nhị, tam lưu. Dù số lượng đông hơn toán hộ vệ đại kiệu gấp ba, nhưng chưa chắc đă có thể làm nên tṛ trống ǵ.

Vững dạ, Khai lộ đại hán đồng quát :

- Điêu dân to gan, dám dĩ hạ phạm thượng, quả là không sợ vương pháp mà.

Lời nói đầy vẻ quan cách, nếu là chốn đô thị phồn hoa hẳn lắm kẻ sợ hăi tránh xa. Nhưng với đám giang hồ đại hán này th́ có xem vương pháp ra chi. Gă đại hán râu quăn vừa định lên tiếng thanh minh th́ mấy tên hắc y nhân từ phía sau hung hăng quát :

- Thật là cuồng ngạo.

- Tiểu tử kia dám ăn nói hỗn hào với đương gia của chúng ta như vậy, có phải chán sống rồi không ?

- Cứ tóm cổ bọn này rồi hăy hỏi sau.

Đồng thời một bọn hơn mười tên hăm hở xông tới trước hai gă Khai lộ đại hán, số c̣n lại tiếp tục khép chặt ṿng vây, khí thế ngất trời.

Cục trường đằng đằng sát khí.

Khai lộ đại hán bật cười khô khan, hướng về cỗ kiệu thỉnh ư. Người trong kiệu trầm giọng nói :

- Điêu dân ngỗ nghịch xem thường vương pháp, cần nghiêm trị để làm gương.

Lời nói vừa dứt, hai gă khai lộ đại hán đồng quát lớn, song thủ phất mạnh, nhân ảnh lóe lên. Chát … Bốp … Bịch … Hự …  Mười mấy tên đang vây quanh hai gă đồng thời ngă gục. Nhiều tên chưa kịp kêu lên tiếng nào th́ đă hồn du địa phủ.

Diễn biến cực nhanh.

Không gian ngưng đọng. Toàn trường chết lặng.

Bọn hắc y nhân kinh hăi thất thần, mất hẳn khả năng ứng biến. Cả bọn hộ vệ cũng kinh ngạc sững sờ v́ không ai ngờ địch nhân lại hèn kém đến độ không chịu nổi một cái cất tay.

Yên lặng giây lát, người trong kiệu lại cất giọng âm trầm :

- Không làm th́ thôi. Đă làm th́ nên làm cho sạch sẽ để tuyệt hậu hoạn.

Bọn hộ vệ nhất loạt vâng dạ, băng ḿnh lao vào giữa trận địa đối phương, đồng loạt xuất thủ. Những thanh đoản đao từ trong tay bọn họ tỏa sát khí dàn dụa, chụp xuống đầu kẻ địch. Đao pháp của bọn họ cực kỳ hiểm ác, xuất chiêu tàn độc c̣n hơn cả bọn sát thủ chuyên nghiệp.

Nhân ảnh lăng lệ, ngân quang lấp loáng.

Đoản đao tuy ngắn, nhưng chuôi đao lại gắn dây xích dài chừng nửa trượng, tùy thời mà có thể phóng đao bay ra như ám khí, phóng ra thu lại dễ dàng.

Lớp lớp thây người ngă gục, hàng hàng huyết dịch tuôn trào.

Vơ công bọn hộ vệ quá cao, trong khi địch nhân lại quá hèn kém nên chỉ trong khoảng thời gian uống cạn chung trà, bọn họ đă đắc thủ.

Một trong hai gă Khai lộ đại hán nắm cổ tên hắc y nhân duy nhất c̣n sống sót, hướng về cỗ kiệu cung kính nói :

- Thỉnh đại vương định đoạt.

Người trong kiệu nói :

- Khai thác gă xem sao.

Gă vâng dạ, lôi tên kia vào một bụi rậm gần đó tiến hành tra khảo. Lát sau, từ bên trong vang lên những tiếng rên rỉ, thanh âm càng lúc càng yếu dần, và sau chừng hai khắc là dứt hẳn.

Bên ngoài, bọn hộ vệ cũng thu dọn chiến trường. Bọn họ rắc Hóa Thi Phấn lên những xác chết, cách thức thủ tiêu đơn giản nhất. Chẳng mấy chốc mà đương trường chỉ c̣n lại những băi nước vàng.

Hồi lâu sau, từ trong bụi rậm nơi đang tra khảo địch nhân cũng có nước vàng chảy ra.. Rồi gă Khai lộ đại hán bước ra, cung kính nói :

- Tŕnh đại vương. Bọn tiểu khấu này lấy ngôi cổ tự phía trước làm nơi cất giấu tài vật V́ bị chúng ta chiếm chỗ nên mới sinh cớ sự.

Im lặng giây lát, người trong kiệu nói :

- Khởi tŕnh.

Cỗ kiệu tiếp tục đi tới, hướng thẳng ngôi cổ tự, tốc độ có phần nhanh hơn trước.

Khi bước vào khoảng không gian quanh ngôi cổ tự, mọi người liền ngửi thấy mùi máu tanh bốc lên nồng nặc. Trên mặt đất rải rác những xác chết vẻ mặt hung tợn, đủ các tư thế, da thịt tím bầm. Số xác chết ấy không dưới hai mươi người.

Không để ư đến các xác chết, cỗ kiệu và toán hộ vệ tiến thẳng vào nội tự.

Bên trong, tám chiếc xe tải hàng xếp thành dăy trước bệ thờ đă đổ nát. Trên mỗi xe có hai chiếc rương lớn. Xung quanh có bốn đại hán túc trực bảo vệ. Hơn mười đại hán khác luân lưu tuần pḥng xung quanh.

Thấy cỗ kiệu đi vào, bọn đại hán canh giữ ngôi cổ tự cung thân nói :

- Tham kiến đại vương.

Cỗ kiệu tọa trấn chính giữa. Người trong kiệu nghiêm giọng hỏi :

- Đă xảy ra chuyện ǵ ?

Một người ứng tiếng đáp :

- Tŕnh đại vương. Bọn thuộc hạ phụng mệnh thủ tự. Bọn kia bất thần kéo đến sinh sự, t́nh h́nh khẩn cấp, bọn thuộc hạ đành phải hạ sát thủ.

Yên lặng giây lát, người trong kiệu lại nói :

- Khai lộ nhị tướng. T́m kiếm đi.

Hiểu ngay cần phải làm ǵ, hai gă Khai lộ đại hán dẫn theo hai mươi gă hộ vệ chia nhau xục t́m khắp nơi trong ngoài cổ tự, mục đích t́m kiếm số tài vật bọn tiểu khấu kia cất giấu.

Xục t́m hơn canh giờ, gần như xới tung cả ngôi cổ tự mà vẫn chưa t́m ra, một gă hộ vệ bực bội nói :

- Hay là chúng ta đào dưới bệ thờ, có khi tài vật giấu dưới đó.

Đây là một ư kiến hay. Nhiều người đối với bệ thờ thần phật đều ngại xúc phạm, có lục t́m cũng chỉ qua loa đại khái. Và năy giờ bọn họ cũng vậy. Một trong hai gă Khai lộ đại hán hướng về cỗ kiệu nói :

- Đại vương. Xin cho bọn thuộc hạ đào bệ thờ lên để t́m kiếm.

Bọn họ sát nhân chẳng hề ghê tay, nhưng đối với thần linh vẫn c̣n ít nhiều úy kỵ, phải thỉnh ư. Người trong kiệu “ừm” một tiếng, cho phép bọn họ hành sự.

Cả bọn nhanh chóng dỡ bệ thờ lên, đào sâu xuống bên dưới. Nhưng đào sâu đến hơn một trượng mà chẳng thấy có ǵ khác lạ. Xem ra nơi đó chẳng phải là chỗ cất giấu tài vật.

Người trong kiệu lại “ừm” mấy tiếng, rồi đột ngột truyền lệnh :

- Dời kiệu ra cửa.

Bọn thủ hạ có hơi ngạc nhiên, nhưng cũng lập tức tuân mệnh hành sự. Một gă thông minh hơn hết, chợt nghĩ ra, cung kính nói :

- Đại vương. Có phải tài vật giấu ở chỗ đó.

Người trong kiệu nói :

- Không chắc lắm. Nhưng chỉ c̣n duy nhất chỗ đó là chưa t́m kiếm.

Đúng là chỉ c̣n duy nhất chỗ đó. Cả bọn lập tức đào t́m. Măi đến một trượng sâu mới nh́n thấy một chiếc rương lớn. Một người thở dài :

- Bọn tiểu khấu này … chắc cũng chẳng có ǵ đâu nhỉ.

Người khác nói :

- Mở ra th́ biết.

Chiếc rương mở ra, mọi người đều ồ lên kinh ngạc. Bên trong xếp toàn bạch ngân, đến hàng ngh́n nén. Tổng số đến mấy vạn lượng bạc.

Người trong kiệu truyền lệnh :

- Thu thập tất cả, vận chuyển về thuyền.

 

Trở về



 

Send mail to Giang_Hoai_Ngoc@yahoo.com with questions or comments about this web site.
Copyright © 2006 Van Duc Cung
Last modified: December 24, 2007