This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

Chào mừng bạn đã đến với chúng tôi

Chúc bạn một ngày an lành


Giang Hoài Ngọc

----------------

Vọng cổ

Index

----------------

Trúc Lâm Cổ Tự

----------------

Tân Tây Võ Quán

----------------

Bốc Tử Quán

----------------

Đạo Gia Khí Công

----------------

Thiếu Lâm Tự

----------------

Thi Quán

----------------

Y Quán

----------------

Việt Nam Thân Yêu

---------------

Thư Quán :

Truyện kiếm hiệp

Truyện trinh thám

Bách gia tính

---------------

Nhạc Quán :

------------------

.  ©  .

(phản hồi)

Văn Đức Cung


--- Đông Hoa Đế Quân ---

Hồi thứ mười
NAM XƯƠNG PHONG VŨ

   

Lại nói, trong lúc chữa cháy hành cung đã sinh biến cố. Trong lúc quân tâm hoảng hốt, quan lại kinh mang bất quyết thì một cỗ đại kiệu rèm che hoàng sắc, khí phái vương giả xuất hiện.

Một viên lãnh binh từng theo Trịnh Tổng binh xuất thành vội cung thân nói :

- Đại nhân …

Người trong kiệu ngắt lời :

- Cứu người trước rồi hãy nói.

Gã vâng dạ, quay lại chỉ huy binh sĩ lấy nước tạt vào bên trong. Mấy nghìn binh sĩ nhất tề động thủ nên hành sự khá nhanh chóng.

Trong lúc đó, Vương Tuần phủ rón rén đến gần cỗ kiệu, hạ giọng nói :

- Đại nhân …

Lão tuy không biết người trong kiệu là ai, nhưng phong thái bất phàm, mà cỗ đại kiệu lại trang hoàng theo thể thức vương giả không thể lầm được, nên lão không dám thất lễ.

Người trong kiệu ngắt lời :

- Hành cung bị thiêu rụi thế này, các khanh e khó thoát trọng tội.

Không chỉ riêng Vương Tuần phủ mà quan lại trên dưới đều không rét mà run. Theo Đại Minh Hình Luật, để hành cung thất hỏa thì bách quan địa phương khó thoát trọng tội. Nhẹ thì mất chức, phát vãng, còn nặng thì trảm thủ toàn gia.

Mãi hồi lâu, họ Vương mới ấp úng nói :

- Đại … đại vương khai ân.

Qua giọng điệu mà lão đoán định người trong kiệu hẳn là một vị vương gia, nên thái độ càng cung kính hơn. Người trong kiệu nói :

- Vụ này chư khanh thất trách cũng chỉ do sơ ý, không kịp đề phòng quỷ kế của gian nhân. Lý ra thì cũng không đáng trách phạt. Chỉ tại bọn gian phi quá thâm độc, hành sự khó lường.

Vương Tuần phủ cả mừng vâng dạ rối rít. Người trong kiệu lại nói :

- Trịnh Tổng binh sơ ý lầm kế điệu hổ ly sơn của gian nhân, tự tiện dẫn đại quân xuất thành mới gây nên nỗi. Song y cũng đã cố gắng đoái công chuộc tội, thậm chí đã lâm nạn trong kia, sinh tử chưa phân. Chuyện ấy thôi thì hãy tạm bỏ qua.

Vương Tuần phủ ngập ngừng :

- Ý đại vương là …

Người trong kiệu nói :

- Trước mắt là phải làm sao vãn hồi tình hình, phục hồi nguyên trạng, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Hoàng thượng thường ngày lao tâm khổ trí lo lắng đại sự, đừng để Hoàng thượng bị phiền nhiễu vì những chuyện như thế này.

Những kẻ lọc lõi quan trường đều thừa biết nên làm thế nào. Vương Tuần phủ vâng dạ nói :

- Đại vương dạy phải. Ty chức sẽ cho sửa sang lại hành cung ngay.

Yên lặng một lúc, người trong kiệu lại nói :

- Tốt nhất là việc sửa chữa không nên đụng đến công khố. Hãy kê biên gia sản của bọn gian phi làm ngân quỹ chi dụng cho công việc.

Đây quả là một phương sách tuyệt diệu để sự việc khỏi đến tai triều đình nên Vương tuần phủ lại rối rít vâng dạ. Tả hữu quan viên trong lòng cũng mừng thầm, hy vọng công việc sẽ được giao cho mình phụ trách, bởi việc kê biên tài sản là một công việc vô cùng béo bở.

Người trong kiệu chợt nghiêm giọng nói :

- Chuyện ở đây xem như ta không nghe không thấy gì cả. Chư khanh cứ liệu việc mà làm.

Sự thường đương nhiên phải vậy và bách quan Nam Xương cũng chỉ mong có vậy nên thảy đều vâng dạ, thái độ càng cung kính hơn.

Người trong kiệu ra lệnh đăng trình. Bách quan và tướng sĩ đều cung kính tiễn đưa. Cỗ kiệu và toán hộ vệ lướt đi trong nháy mắt.

Một vị quan đứng bên Vương Tuần phủ khẽ hỏi :

- Đại nhân. Vị ấy …

Vương Tuần phủ trầm giọng nói :

- Đại vương không muốn liên can đến chuyện này, vậy từ nay đừng nhắc đến nữa.

Chư quan đều lọc lõi quan trường, hiểu ngay sự tình nên thảy đều vâng dạ. Vương Tuần phủ nhìn cảnh đổ nát xung quanh một lượt, khẽ thở dài nói tiếp :

- Giờ chúng ta hãy cùng nhau xử lý chuyện này cho thật êm thấm, không thôi sự việc đến tai triều đình thì chúng ta khó sống.

Mọi người đều khen phải. Hoàng Tổng trấn đến bên Vương Tuần phủ khẽ nói :

- Đại nhân. Việc thu dọn sửa sang hành cung phải tốn khá nhiều ngân lượng.

Vương Tuần phủ gật đầu, nói :

- Việc điều tra gian phi, kê biên tài sản bọn chúng, tướng quân hãy phụ trách. Sự tình khẩn cấp, tướng quân hãy cố làm cho nhanh.

Hoàng Tổng trấn gật đầu tỏ ý hiểu. Vương Tuần phủ lại hỏi :

- Việc điều tra bọn gian phi, tướng quân có manh mối gì không ?

Hoàng Tổng trấn nói :

- Theo tin tức ban đầu, việc họ Trịnh dẫn binh xuất thành là do tên Mã Phong, trang chủ Kiếm trang ở thành Bắc xúi giục. Tên họ Mã còn đồng hành với quan quân xuất thành nữa.

Vương Tuần phủ cau mày :

- Tại sao Trịnh Tổng binh lại dám dung túng cho gã ta như thế chứ ?

Hoàng Tổng trấn hạ giọng nói :

- Nghe đâu y được nghìn lượng bạch ngân nên mới dễ dãi như thế.

Vương Tuần phủ biến sắc :

- Y dám …

Hoàng Tổng trấn lại nói khẽ :

- Giờ đây chúng ta lại không tiện làm lớn chuyện. Có lẽ chỉ nên nhắc nhở y thôi.

Vương Tuần phủ gật đầu, nói :

- Hãy bảo y nộp trả. Từ nay đừng tái phạm nữa. Tính mạng toàn gia chỉ đổi nghìn lượng bạch ngân, hỏi có đáng không chứ.

Hoàng Tổng trấn khen phải. Vương Tuần phủ chợt hạ giọng hỏi :

- Họ Mã gia thế ra sao ?

Hoàng Tổng trấn nói :

- Họ Mã cũng là một đại phú của bản thành. Y còn nổi tiếng khắp Trung Nguyên nữa đấy.

Vương Tuần phủ gật đầu, nói :

- Vậy mọi việc trông cậy vào tướng quân nhé.

Hoàng Tổng trấn lập tức triệu tập các tướng lĩnh thân tín và bọn bộ đầu phủ Nam Xương, phân phó việc hành sự. Ai cũng hiểu sự tình khẩn cấp nên đều rất khẩn trương, chẳng dám chậm trễ.

Vương Tuần phủ ngẫm nghĩ giây lâu, rồi quay sang các quan viên thuộc quyền, nói :

- Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Ôi. Không nên tụ tập ồn ào nữa. Chúng ta giải tán thôi.

Trừ một số binh sĩ ở lại thu dọn đống đổ nát, kỳ dư tất cả dần dần giải tán để quang cảnh trở lại yên tĩnh như lúc bình thường.

 

 

Ngoại thành Nam Xương.

Dòng Cảm Giang lờ lững trôi xuôi. Ánh nắng vàng lung linh theo từng ngọn sóng. Quãng đường ven sông thưa người qua lại.

Cỗ vương giả đại kiệu sau khi rời thành đã đi men theo bờ sông hướng về phía thượng du, xung quanh vẫn có đông đảo hộ vệ.

Đi độ mười dặm đường, chợt đâu lại nghe thấy phía trước có thanh âm vũ khí va chạm nhau, xem ra đang có cuộc quyết đấu của khách võ lâm. Bất giác mọi người thoáng chựng lại.

Người trong kiệu nói :

- Đến đó xem thử.

Cả bọn gia tăng cước lực, tiến nhanh về nơi phát ra những âm thanh đó.

Bên bờ sông, một đám người đang đối trận. Trên sông, một chiếc thuyền chài mui cong thả neo sát bờ, bồng bềnh theo từng nhịp sóng.

Mệnh lệnh truyền xuống. Cỗ kiệu dừng lại ngoài mươi trượng, quan chiến.

Phía trước, hai lão nhân ngoại ngũ tuần, tay đều cầm trường kiếm, đứng đối diện nhau. Một người béo lùn mập mạp, mắt sắc như dao. Còn người kia râu quăn, tướng mạo gầy gò. Có điều bọn họ không đánh nhau nữa mà cứ đứng nhìn nhau như thế mãi. Xem ra song phương đều đang cố kỵ lẫn nhau.

Lâu lâu, hai người họ lại đấu một hai thế, rồi lại ngừng tay luôn, nhãn thần sáng rực nhìn nhau căng thẳng. Ngoài ra còn hai người đứng cạnh bên, là một trường diện đạo nhân ánh mắt sâu hiểm và một thanh niên nhân dáng vẻ kiêu ngạo.

Bỗng có tiếng quát lớn, rồi một luồng ngân quang bắn lên như sao sa, chỉ thoáng cái lại tắt ngay. Sau đó là “hự” một tiếng khẽ, và có người lảo đảo té ngã. Đó là lão già béo lùn mập mạp.

Lão già râu quăn cười nhạt :

- Hà hà … Nghe đồn Ma Môn cao thủ như mây, giờ kiến diện mới hay danh phù kỳ thực.

Tiếng lão già rổn rảng như chuông đồng, âm điệu kiêu ngạo khinh nhân. Bị mỉa mai, lão đạo sầm mặt, thủng thẳng tiến vào, còn thanh niên nhân bước tới đỡ lão già béo lùn ra ngoài.

Lão già râu quăn lại nói :

- Quỷ Ảnh Chân Nhân vui lòng chỉ giáo thì lão phu rất hân hạnh cung hầu.

Lão đạo hừm một tiếng, vung trường kiếm công ra, tạo thành ba đóa ngân tinh lạnh ngắt, nhắm đâm vào những đại huyệt trước ngực lão râu quăn, thế kiếm hết sức nhanh nhẹn, bên trong bao hàm cả những thức chém, chỉ trong chớp mắt là đã công đến nơi.

Lão râu quăn vung trường kiếm lên nghe một tiếng rẻng, ánh thép chiếu ngời lạnh buốt. Từ đầu mũi kiếm tỏa ra sát khí dàn dụa.

Lão đạo cất tiếng cười nhạt, đưa chân bước tới, vung kiếm đánh ra một thế Thanh Vân Thôn Nguyệt về phía đối phương. Tức thì cả một vùng không gian xung quanh hai người chìm trong ánh hàn khí kinh người. Chỉ qua thế xuất kiếm vừa rồi cũng đủ chứng tỏ lão đạo là một đại hành gia về kiếm thuật.

Người trong kiệu cũng buột miệng khen :

- Hảo công phu.

Sau khi lão đạo xuất kiếm, một vầng hoa bạc to cỡ lòng bàn tay cuốn thẳng tới, công thẳng vào hai đại huyệt Khí Hộ và Du Phủ.

Thế kiếm ấy hết sức ác liệt và kỳ diệu, lại nhanh nhẹn như mưa tuôn chớp giật.

Lão râu quăn không còn vẻ khinh người, ánh mắt chăm chú nhìn vào trường kiếm trên tay đối thủ, động thân dịch bộ sang mé trái, thuận tay sử luôn ba thế trong Trường Xuân Cửu Biến.

Người trong kiệu đang quan chiến bất giác khẽ ồ lên. Tuy các đấu thủ tại trường không chú ý, nhưng bọn hộ vệ thân tín đều nhận ra sự tình có đột biến. Gã cận vệ thân tính nhất ghé sát rèm kiệu, khẽ hỏi :

- Đại vương. Sao ạ ?

Người trong kiệu khẽ bảo mấy câu, và gã cung kính phụng mệnh, lập tức hành sự.

Nói về lão râu quăn, dù xuất kiếm sau đối phương, nhưng thế công lại tới trước, nhằm thẳng vào mười ba đại huyệt quan trọng nhất chém xuống, công thế hung hiểm khôn lường. Một điều quan trọng nhất là đầu mũi kiếm nghiêng ngửa bất định, không sao đoán được mục tiêu chính ở vị trí nào.

Qua một tiếng xoảng, tức thì hai thanh kiếm thép đã chạm thẳng vào nhau. Cả hai người đều cảm thấy cả cánh tay phải ít nhiều bị tê buốt, thế kiếm cũng bị hất bay trở ra xa ngoài ba tấc, nên đều thầm nghĩ :

- Võ công của lão quỷ này không phải kém.

Riêng lão đạo lại nghĩ thêm :

- Nếu không để cho hắn biết lợi hại của ta thì mai này đâu còn chỗ đứng trên võ lâm nữa.

Nghĩ thế, lão liền cất tiếng cười nhạt, rồi sử ngay kiếm pháp tuyệt luân của U Minh Quỷ Kiếm, khiến kiếm thế xuất ra ào ạt như thủy triều dâng tràn, làm cả khoảng không tràn đầy ánh ngân tinh chiếu ngời, gió rít vèo vèo trong không gian liên hồi bất tận.

Còn lão râu quăn sau khi xuất kiếm hất lui được thế công của lão đạo tức thì tràn tới tấn công ồ ạt, bóng kiếm chập chờn, vì lão đã sử dụng toàn những tuyệt chiêu xảo diệu nhất của bản môn.

Song phương sáp vào nhau. Kiếm quang lạnh ngắt dàn dụa sát khí.

Không gian như ngưng đọng.

Bỗng nhiên lão râu quăn nhảy lui nhẹ nhàng ra sau ba bước, hoành thẳng mũi kiếm lên cao quá đầu, sắc mặt nghiêm nghị, nhãn thần sáng rực, lưỡi kiếm chậm chạp từ trên chém xuống.

Trước sự thay đổi đột ngột của chiêu thức, tuy xem ra bề ngoài hết sức tầm thường, nhưng ai cũng cảm thấy uy lực của nó mạnh mẽ khó lường, một khi xuất ra tất phải kinh thiên động địa.

Quả nhiên, trong khi thế kiếm còn chưa chém xuống thì lão đạo đã cảm thấy có một luồng kình lực vô hình từ trên cao áp xuống hết sức mãnh liệt, khiến cho kiếm chiêu nhanh nhẹn quỷ dị của lão cũng phải mất thăng bằng, tốc độ dần chậm lại. Đồng thời hữu thủ cũng cảm thấy tê buốt, sức lực tiêu tán một phần.

Lão đạo đưa mắt nhìn kiếm thế đang chậm chạp chém xuống, uy lực kinh nhân, lòng thầm kinh hãi, không dám ngạnh tiếp, vội ngả ngửa người, rồi vọt lui về phía sau, dịch bộ phiêu thân né tránh.

Không ngờ, lưỡi kiếm lạnh ngắt kia từ chậm chuyển thành nhanh, lúc nào cũng bám sát theo sau lão như bóng với hình, chẳng làm sao tránh thoát được, khiến lão đạo hồn phi phách tán.

Những người hiện diện ai nấy đều kinh hãi. Nhân vật trong kiệu lại khen :

- Hảo kiếm pháp.

Lưỡi trường kiếm của lão râu quăn khi chém xuống còn cách thân người lão đạo nửa thốn thì đột nhiên phát sinh kỳ biến. Lão cảm thấy có một luồng kình lực mạnh mẽ tấn công vào mé phải, uy hiếp các huyệt đạo ở cạnh sườn, khí thế hùng hậu và hiểm ác tuyệt luân. Nếu như lão xuất trọn chiêu thì dù có đả thương được địch thủ cũng trúng chưởng thọ thương.

Mà lão đang đơn thân độc lực, thọ thương lúc này thật lành ít dữ nhiều.

Trong một diễn biến chớp nhoáng, lão phi kiếm về phía trước, chân bước xéo về mé tả, hữu thủ khua một vòng hóa giải kình lực của đối phương.

Bùng.

Hai đạo kình lực va chạm nhau, và cả hai đối thủ đều bị chấn động, toàn thân lắc lư mấy cái rồi mới đứng vững lại được.

Nhất kích cân bằng bất phân cao hạ.

Song, công bằng mà nói, do bị đột kích, lão râu quăn bất quá chỉ ngưng tụ được tám thành công lực. So ra võ công của lão có phần trội hơn.

Khi ổn định cước bộ, lão nhận ra kẻ vừa xuất thủ tập kích chính là thanh niên nhân thần sắc kiêu ngạo. Tuy chiêu thức bình thường, nhưng nhờ xuất thủ đúng lúc nên đã kịp cứu lão đạo khỏi cảnh táng mạng đương trường. Dù vậy, lão đạo vẫn không tránh khỏi lưu huyết do phi kiếm phóng trúng vai hữu, khiến hữu thủ vô lực, không còn khả năng ứng chiến.

Cục diện giờ trở thành một đấu một.

Lão già râu quăn trợn mắt nhìn thanh niên nhân, hừm một tiếng, lạnh lùng nói :

- Ma Môn xưa nay vốn chẳng có công phu nào khác ngoài thủ đoạn xảo trá quỷ quyệt. Hôm nay lão phu muốn xem thử các ngươi còn có chân tài thực học gì.

Thanh niên nhân mặt lạnh như tiền, vung cả song chưởng lên, tràn nhanh tới trước tấn công chớp nhoáng ba chiêu, mỗi thế thức đều cao thâm kỳ tuyệt, hơn nữa lại hết sức hiểm hóc, biến ảo khôn lường. Thế này nối tiếp thế kia, liên miên bất tuyệt, chẳng khác chi dòng thủy triều trên đại giang.

Lão già râu quăn tuy đại ngôn, song cũng chẳng dám xem thường, vội bảo nguyên thủ nhất, tả thủ bắt quyết, hữu thủ vung lên khoa một vòng tròn, tức thì gió rít vèo vèo cuốn vào tâm chưởng của đối phương.

Những thế thức của lão già râu quăn sử ra đều hết sức tầm thường, xem chẳng có chi là kỳ lạ. Phàm là những người am hiểu chút ít võ công, chẳng ai là không biết những thế thức đó, vì vậy mà cũng dễ sinh ra khinh địch dẫn đến thất thế bại vong. Chỉ có những bậc cao nhân mới có thể nhìn ra bên trong những chiêu thức tầm thường đó ngầm ẩn chứa biến hóa không sao ước lượng được. Đồng thời, thế nào thế ấy cũng đều nhằm chế ngự thế võ của đối phương.

Thanh niên nhân cất tiếng cười nhạt, tả thủ khoa nửa vòng rồi bắt ấn quyết, hữu thủ từ chưởng thế chuyển thành kiếm thế, bằng bặng chém tới, có ý dùng thô đón thô, dùng cương tiếp cương.

Chiêu thức ấy của thanh niên nhân đã nhằm tấn công vào chỗ địch nhân không thể không lo cứu nguy. Bởi thế, lão râu quăn cất tiếng hừ giận dữ, rồi nhanh nhẹn vung chưởng đỡ thẳng ra, ỷ vào công lực thâm hậu mà quyết định ngạnh tiếp.

Bùng.

Hai đạo kình va chạm vào nhau, chấn kình rung chuyển không gian.

Cả song phương đều bị hất bắn ra sau nửa bước. Có điều lão râu quăn trông vẫn bình thường, còn thanh niên nhân sắc diện có hơi tái đi.

Song phương vừa thoái lui thì lại lập tức tràn tới, dùng những chiêu thế chớp nhoáng tấn công vào đối phương, chưởng phong dấy động ầm ầm chẳng thua chi một cơn bão táp. Song phương đều dùng toàn những thế võ cao sâu kỳ tuyệt, trong thời gian ngắn khó bề phân được thắng bại về ai.

Càng đánh lâu, thanh niên nhân càng kinh hãi vì cảm thấy võ công của lão râu quăn quả hết sức cao sâu kỳ tuyệt, công lực lại thâm hậu, làm cho y cơ hồ không còn đứng vững, và cũng không sao đỡ gạt cho kịp. Bởi thế, y cất tiếng cười gằn, nói :

- Tôn giá có phải là Cảm Giang Ẩn Hiệp Đinh Bất Toàn mà lúc gần đây tên tuổi vang lừng cả vùng Lưỡng Giang hay không ?

Câu nói ấy tuy bề ngoài nghe như có vẻ tán tụng đối phương, nhưng thật ra bên trong lại ngầm chứa một sự xỏ xiên và khinh miệt, bởi vì lão râu quăn xưa nay hành sự bất kể tình lý, chưa bao giờ xứng đáng với chữ “Hiệp”. Vả chăng, với phe hắc đạo mà nói thì chữ “Hiệp” lại là một điều tối kỵ.

Lão râu quăn nào lại không biết điều đó nên sắc mặt liền trở thành lạnh lùng, nói :

- Thằng ranh ngươi không khỏi quá ngông cuồng rồi. Trước đây, tên tuổi lão phu còn nổi bật hơn ngươi hiện giờ, và nếu đem so sánh với ngươi thì thật chênh lệch nhau một trời một vực. Vậy nếu lão phu không cho ngươi một bài học khôn thì đâu còn xứng đáng với danh hiệu Cảm Giang Kỳ Ẩn nữa.

Nói đoạn lão ta bèn thay đổi chưởng pháp, gây thành bóng chưởng chập chờn khắp cả không gian, bên trong ẩn chứa những đạo Táng Môn Kình Lực tấn công tới tấp về phía thanh niên nhân.

Cũng gần như cùng một lúc ấy, song chưởng của thanh niên nhân liền biến đổi theo, và những thế thức đó đều là kỳ môn tuyệt học trong pho U Linh Chưởng Pháp nổi tiếng quỷ dị độc hiểm. Bên trong chưởng phong lại hàm ẩn những đạo âm kình lạnh buốt, hư hư thực thực, ẩn ẩn hiện hiện, tìm những yếu huyệt trên thượng bàn địch nhân mà công vào.

Lão râu quăn bỗng cảm thấy mình phải đối phó hết sức mệt nhọc, mười bốn đại huyệt trước ngực phải chịu áp lực cực kỳ hùng hậu, bất giác cười lạnh, nói :

- Chiêu thức hay tuyệt.

Tức thì lão ta động thân vọt người bay lên cao chừng hai trượng, rồi dùng thế Phi Ưng Bàn Không nhào xuống, song thủ xòe ra, áp lực vô hình từ trên cao đè xuống nên tăng gia gấp bội.

Chiêu thức kỳ tuyệt, lại hàm chứa toàn thân công lực của lão ta nên áp lực cực kỳ hùng hậu, chưa xuống đến nơi mà kình khí đã rít vèo vèo.

Thanh niên nhân biến sắc, thần tình mất hẳn vẻ kiêu ngạo, nhắm không thể ngạnh tiếp thế công như lôi giáng kia, liền vội ngửa người theo thế Thiết Bản Kiều, đầu mũi chân hất mạnh, thân hình song song mặt đất trượt dài ra sau ba bốn trượng.

Người trong kiệu xem đến đây bất giác khen :

- Hảo.

 

Trở về



 

Send mail to Giang_Hoai_Ngoc@yahoo.com with questions or comments about this web site.
Copyright © 2006 Van Duc Cung
Last modified: December 24, 2007