This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

Chào mừng bạn đã đến với chúng tôi

Chúc bạn một ngày an lành


Giang Hoài Ngọc

----------------

Vọng cổ

Index

----------------

Trúc Lâm Cổ Tự

----------------

Tân Tây Võ Quán

----------------

Bốc Tử Quán

----------------

Đạo Gia Khí Công

----------------

Thiếu Lâm Tự

----------------

Thi Quán

----------------

Y Quán

----------------

Việt Nam Thân Yêu

---------------

Thư Quán :

Truyện kiếm hiệp

Truyện trinh thám

Bách gia tính

---------------

Nhạc Quán :

------------------

.  ©  .

(phản hồi)

Văn Đức Cung


--- Đông Hoa Đế Quân ---

Hồi thứ chín
GIANG BIÊN ĐẠI CHIẾN

   

Lại nói, đương diện Càn Khôn Nhất Quái, một đại nhân vật nổi danh đã lâu, Ngũ Nhạc Thần Quân không khỏi chấn động trong lòng. Lão thầm đoán cái điềm đau đớn thân xác ắt là do lão quái này mà ra.

Thế nhưng, đối với những kẻ hành tẩu giang hồ thì chút đau đớn thân xác nào có đáng gì, miễn không bỏ mạng là tốt rồi. Lão liền trấn định tinh thần, áp dụng sách lược định sẵn, bắt đầu khích nộ địch nhân bằng những lời lẽ hết sức nặng nề mà một kẻ giang hồ đệ tam lưu chưa chắc đã nhịn được, huống hồ một đại cao thủ võ lâm vào hàng cao nhân tiền bối.

Xưa nay chưa từng bị ai sỉ nhục đến thế, Càn Khôn Nhất Quái lửa giận bừng bừng, lại một lần nữa như ánh chớp lướt thẳng lên mái nhà nơi họ Dương đang đứng. Thân pháp cùng nộ hỏa đã khiến nhân ảnh như một cây hỏa pháo thăng thiên.

Ắt hẳn lão quái đã định nhất chưởng sát nhân.

Thế nhưng, khi lão ta vừa lên đến nơi thì Ngũ Nhạc Thần Quân đã phá mái ngói tuồn xuống gian phòng tối tăm phía dưới, rồi nhanh nhẹn lách mình vào bóng tối mất dạng. Chỉ còn lại tiếng cười âm trầm của lão văng vẳng như thách thức.

Phẫn nộ cực điểm, Càn Khôn Nhất Quái băng mình đuổi theo. Tuy lão cũng đoán ra đây hẳn là kế sách dụ địch của đối phương, nhưng nghệ cao mật lớn, lão chẳng coi kẻ địch vào đâu nên cũng chẳng sợ bị tập kích.

Trong bóng tối mờ ảo âm u, khó định phương hướng, lão quái phải ngưng thần nghe ngóng

Bên ngoài, cuộc tấn công căn biệt viện - trọng địa của Kiếm trang - vẫn đang tiếp diễn. Những tiếng hò hét quát tháo vang dội át hẳn những thanh âm mà lão quái muốn nghe. Giữa sự hỗn loạn, lão không thể phát hiện được tung tích của bọn Ngũ Nhạc Thần Quân.

Mất dấu vết đối phương, lão quái nộ khí xung thiên, tiện tay xuất chưởng giáng thẳng vào vách tường trước mặt. Chưởng xuất như lôi, phát tiết toàn bộ nộ hỏa trong lòng lão quái nên khí thế kinh hồn, kình phong ào ào tựa trời long đất lở.

Bức tường mỏng manh sao chịu nỗi chưởng kình như thế, liền đổ sụp xuống, mái ngói ở chỗ đó cũng rung rinh muốn đổ.

Bạch Hổ Sơn Quân đang ẩn thân trong gian phòng bên kia, định chờ Càn Khôn Nhất Quái đi qua sẽ bất ngờ tập kích. Nào ngờ tạo hóa trêu ngươi. Gạch ngói ầm ầm đổ xuống đầu khiến y hốt hoảng tung mình nhảy tránh, thế là bại lộ tung tích.

Đang lúc tức giận, lại gặp mục tiêu quá rõ ràng như vậy, Càn Khôn Nhất Quái lẽ nào bỏ qua. Lão tiện tay đánh ra một chưởng nữa.

Chưởng xuất như lôi, dù chỉ tám thành công lực cũng đủ sức đưa Bạch Hổ Sơn Quân hồn quy diêm địa.

Cũng may, cấp thời sinh trí, Bạch Hổ Sơn Quân dù không tránh kịp thì cũng đã kịp nghiêng người tránh chỗ yếu nhược.

Bùng.

Bạch Hổ Sơn Quân gào lên đau đớn. Dư kình hất văng y ra xa. May mắn thoát chết, nhưng kinh mạch rối loạn, thọ nội thương không nhẹ.

Nhất chưởng trúng đích càng làm tăng sát cơ, Càn Khôn Nhất Quái băng mình lướt tới, tung thêm một chưởng sấm sét nữa.

Ngũ Nhạc Thần Quân và Cửu Châu Huyết Sát đang ở gần đấy vội xông lại cứu viện. Vừa lúc chưởng kình lao đến, cả hai liền vung chưởng cự địch.

Hự. Hự.

Công lực của Càn Khôn Nhất Quái thật kinh hồn. Dù cả hai hợp chưởng cự địch, nhưng cũng bị đẩy lùi về phía sau hơn trượng, may mắn không thọ thương, nhưng khí huyết cũng nhộn nhạo.

Vừa lúc đó, bên ngoài nghe tiếng trống trận hòa vào tiếng la hét vang trời. Ngày thường Kiếm trang rất biết điều, lễ lạc đủ số, nên lúc này quan binh trong thành đã đến cứu viện.

Tình thế đã đảo ngược.

Ngũ Nhạc Thần Quân và Cửu Châu Huyết Sát đưa mắt nhìn nhau. Rồi Ngũ Nhạc Thần Quân tung chưởng đánh về phía Càn Khôn Nhất Quái. Trong khi đó Cửu Châu Huyết Sát lao tới chụp lấy Bạch Hổ Sơn Quân, đồng thời quát lớn :

- Lui.

Càn Khôn Nhất Quái nhìn thấy chưởng kình của đối phương lao đến, chỉ cười khẩy một tiếng, hời hợt đẩy ra một chưởng. Công lực của đối phương thế nào, sau lần giao phong vừa rồi lão đã dư biết.

Nào ngờ, phát chưởng của Ngũ Nhạc Thần Quân xuất ra lại là quái chiêu, không ngăn chặn mà hòa vào chưởng kình đối phương, làm nó chậm lại. Nhờ đó, lão nương theo dư kình lao vút vào bóng đêm.

Sau mấy lần hiển lộng thần oai mà chưa giết được ai, đối phương lại ung dung thoát đi ngay trước mắt, xưa nay chưa từng thấy tình trạng này, Càn Khôn Nhất Quái nộ khí đùng đùng, băng mình đuổi theo.

Trong nháy mắt, trang viện trở lại cảnh im lìm tĩnh mịch, nhưng là sự tĩnh mịch ghê người.

Kẻ truy người tẩu, phút chốc đã hơn ba mươi dặm. Càn Khôn Nhất Quái công lực thâm hậu nên cước trình mau lẹ, chẳng bao lâu đã đuổi kịp. Song phương chính diện giao phong bên bờ Cảm Giang.

Đơn đả độc đấu quyết không phải là đối thủ của Càn Khôn Nhất Quái, chỉ còn cách hợp lực cự địch. Ngũ Nhạc Thần Quân, Tứ Hải Thần Quân và Cửu Châu Huyết Sát chia ba hướng vây đánh lão quái. Bọn thủ hạ cũng vây kín xung quanh, tìm cơ hội giáp công.

Càn Khôn Nhất Quái đơn chưởng loạn chiến nhưng không hề có chút lo lắng nào, thậm chí ít nhiều còn chiếm được thượng phong. Pho chưởng pháp Điên Đảo Càn Khôn hừng hực sát khí, áp lực cực mạnh, khiến không ai dám trực tiếp đối chiêu.

Song phương quần đảo một lúc lâu. Vì công lực kém hơn, không dám đối chưởng nên bọn Ngũ Nhạc Thần Quân bị bó tay bó chân không thể nào thi triển toàn bộ sở học. Do vậy mà luôn ở thế hạ phong.

Thêm một lúc nữa, Cửu Châu Huyết Sát cười gằn, bật nhảy lùi ra sau, rút vũ khí ra. Khí giới của lão là một cặp Thư Hùng Đoạn Hồn Câu, chiếc dài chiếc ngắn, sắc bén và cứng rắn vô song. Lão vừa cười âm trầm, vừa múa tít song câu nhảy vào vòng chiến. Đoạn Hồn Câu của lão là một lợi khí có thể chém đứt cả thiết côn nên sẵn sàng đối chiêu với đôi nhục chưởng của đối phương mà chẳng cần e ngại gì.

Bọn Tứ Hải, Ngũ Nhạc Nhị Quân thấy vậy cũng rút khí giới ra, kẻ đao người kiếm hợp cùng họ Giả cự địch. Khí giới của ba người họ hô ứng lẫn nhau, liền lạc như da trời, xoay tả chém hữu, tấn công rất rát nên tạm thời vãn hồi cục diện.

Vì phải chia bớt công lực chống đỡ đao kiếm nên chưởng kình của Càn Khôn Nhất Quái uy lực giảm hẳn. Do vậy, mỗi lần lão ta xuất chưởng thì bọn Ngũ Nhạc Thần Quân lại hợp chưởng chống đỡ. Ba người cộng lại có đến hơn hai giáp tý công lực, dẫu là thần chưởng cũng không chống nổi.

Với đấu pháp tuyệt diệu ấy, tình hình dần được cân bằng. Cả bọn thầm thở phào.

Nhưng, không vui mừng được lâu.

Lại nghe có tiếng hò hét quát tháo vang dội, rồi một đoàn quan binh rầm rộ kéo đến, dẫn đầu là trang chủ Kiếm trang Mã Phong. Theo sau ngoài bọn quan quân còn có cả môn hạ đệ tử của lão.

Vừa thấy song phương đang kịch chiến, lão mừng rỡ thét vang :

- Bớ bọn tặc khấu, đừng mong chạy thoát.

Vừa nói lão vừa múa kiếm xông vào vòng chiến. Bọn quan binh cũng hò hét tràn tới, đao thương tua tủa, kiếm kích sáng ngời, vây chặt tứ bề, khí thế ngất trời.

Trước tình thế bất diệu, Ngũ Nhạc Thần Quân đành để Càn Khôn Nhất Quái cho bọn Giả Đạo Thành xử lý, lão đích thân chỉ huy quần thủ hạ ứng chiến.

Cuộc chém giết bắt đầu.

Dù võ công không tệ, nhưng trong trường loạn chiến, phe bọn Ngũ Nhạc Thần Quân kém thế thấy rõ. Quan binh đông hơn gấp mười, giáo nhọn tua tủa khắp nơi, bao vây kín kẽ toàn trường. Trước tình cảnh này, dù là võ lâm cao thủ không khéo cũng lực chiến thân vong.

Không thể nào phá vây đào thoát, cả bọn chỉ đành đâu lưng ứng chiến.

Tình cảnh vô cùng tồi tệ. Lúc bắt đầu hành sự, không ai tưởng diễn biến sẽ thế này.

Trời rạng bình minh.

Ánh hồng le lói cuối chân trời. Thái dương sắp hiện. Ngày mới sắp bắt đầu.

Cuộc chiến cũng sắp tàn.

Bọn Ngũ Nhạc Thần Quân mấy phen cố sức phá vây không thành, cũng sắp phải lực chiến thân vong. Nhưng bên phía quan binh cũng tổn thất nặng nề. Máu chạy nhuộm hồng cả một dải bờ sông.

Đột nhiên nghe có tiếng quát tháo om sòm.

Trên đường lớn, một đội nhân mã đang rầm rộ đi tới. Dẫn đầu là hai đại hán hoàng y, tay cầm đại phủ, uy thế khiếp người. Ở giữa có bốn tên kiệu phu lực lưỡng khiêng một cỗ đại kiệu che rèm hoàng sắc, chỉ thêu kim tuyến, nạm châu kết ngọc, quý hiển tuyệt luân, có phong thái của bậc vương hầu tôn quý.

Cả song phương đang giao chiến đều thầm thắc mắc, không hiểu những người sắp đến kia thuộc phe nào, và có nhập cuộc hay không.

Cỗ kiệu dần dần đến gần chiến trường. Đại phủ khai lộ hoàng y đại hán đồng quát to :

- Tặc tử hà phương, đánh nhau giữa đường cản trở hành nhân, há định làm loạn. Mau mau tránh đường.

Càn Khôn Nhất Quái kiêu ngạo đã quen, thường ngày vẫn chẳng để ai vào mắt. Kiếm trang môn hạ xưa nay cũng chỉ hiếp đáp kẻ khác, nên mấy lời kia chẳng lọt vào tai. Riêng có viên lãnh binh chỉ huy đại đội quân binh nhận thấy người đến khí phái bất phàm, không dám xem nhẹ, vội hô quân đình thủ.

Một trong hai khai lộ đại hán lại quát :

- Cuồng đồ là tên Càn Khôn Đệ Nhất Ô Quy, là một tên vô học bất tài, chỉ chuyên nịnh hót thượng quan, áp bức hạ nhân, ti tiện bỉ ổi, quả là phường thối tha, đánh khinh đáng ghét.

Càn Khôn Nhất Quái đang dồn ép Tứ Hải Thần Quân đến cuống cả tay chân, nghe nói vậy thì nộ hỏa xung thiên, bỏ đối thủ nhảy ra điểm mặt gã hoàng y đại hán vừa lên tiếng, gầm lên :

- Tên cẩu tặc vô lễ kia, thật to gan lớn mật. Lão phu phải cắt lưỡi ngươi bỏ cho chó ăn.

Hoàng y đại hán cũng không vừa, bật cười nhạt, lớn tiếng mỉa mai :

- Đúng là giống nào thì sủa thế ấy. Thiên hạ nói chẳng sai.

Gã kia tiếp lời :

- Đương nhiên phải vậy rồi. Giống chó chết thì sao có thể nói những lời ra dáng con người.

Càn Khôn Nhất Quái đỏ mặt tía tai, mắt lộ hung quang, nhảy chồm chồm quát :

- Lão phu phải giết các ngươi. Mau bước ra đây.

Trong khi đó thì viên lãnh binh là kẻ lọc lõi quan trường, trước khí thế đó thì không dám mạo hiểm, nên hướng vào cỗ đại kiệu cung kính nói :

- Tiểu tướng là Trịnh Khuông, Tổng binh thành Nam Xương. Không hiểu đại giá của vị đại nhân nào ?

Đột nhiên nghe vèo một tiếng. Từ trong kiệu bắn ra một viên ám khí trúng vào huyệt Phục Thố trên đùi gã, khiến gã quỵ xuống. Ám khí này rất nhỏ bé mà tốc độ cực nhanh, lực đạo cực kỳ mãnh liệt. Gã Trịnh Khuông vừa bị trúng ám khí, chân đã mềm nhũn, không chi trì được phải quỳ phục xuống.

Từ trong kiệu cất lên một giọng nói âm trầm nhưng uy nghiêm :

- Nhà ngươi đã biết tội chưa ?

Trịnh Khuông cố nén đau, ngơ ngác nói :

- Tiểu tướng không hiểu.

Giọng uy nghiêm tiếp :

- Nhà ngươi thân là Tổng binh một đại trấn, trọng trách thủ thành không thể sơ thất, sao dám nghe lời gian nhân mà bỏ bê trọng trách. Nếu như hành cung, phủ đường mà có bề gì, trọng tội khó dung. Bằng như sau này tra ra nhà ngươi nhận ngân lượng của kẻ khác mà hành sự thì ắt khép vào đại tội phản nghịch.

Họ Trịnh nghe nói đến đây thì tái mặt, bất giác ngoái lại nhìn về phía Nam Xương Thành. Không nhìn thì còn đỡ, những gì vừa nhìn thấy đã khiến gã thất kinh hồn vía, tay chân rụng rời.

Trong thành, nhiều cột khói đen bốc cao nghi ngút, ánh hồng lan tỏa khắp nơi. Ngọn gió nam lồng lộng xua khói mù mịt khắp thành. Quang cảnh hỗn loạn tưởng như đang cơn binh hỏa.

Rõ ràng đã có biến.

Điều đáng sợ hơn là những nơi tỏa khói mù mịt nhất lại đúng vào vị trí phủ đường, hành cung và kho lương. Phủ đường mất đi thì còn có thể dựng lại, nhưng nếu như hành cung và kho lương bị thiêu rụi thì quan lại Nam Xương khó sống.

Người trong kiệu lại tiếp :

- Giờ không phải là lúc trách phạt. Nhà ngươi mau mau đưa quân về thành đoái công chuộc tội.

Được mấy lời này cũng như được hoàng ân đại xá, Trịnh Tổng binh vâng dạ rối rít, hối hả thét quân cấp tốc hồi thành. Hai nghìn quân trong chốc lát đã rút sạch. Tại trường chỉ còn lại bọn Ngũ Nhạc Thần Quân và đám người Kiếm trang. Song phương ai nấy đều đã đình thủ, chờ xem diễn biến.

Tư bề yên ắng như tờ. Trái ngược hoàn toàn với cảnh hỗn loạn khi nãy.

Quan quân đã rút đi, phe Kiếm trang trở nên yếu thế, không dám mạo muội xuất thủ. Bọn Ngũ Nhạc Thần Quân cũng tranh thủ lúc này mà nghỉ ngơi, điều tức trị thương, phục hồi chân lực.

Giây lát người trong kiệu lại lên tiếng :

- Càn Khôn Đệ Nhất Ô Quy hãy mau khai thật. Có phải nhà ngươi cùng gian đảng đã hối lộ quan quân Nam Xương, mưu đồ bất chính.

Lại bị gọi là Càn Khôn Đệ Nhất Ô Quy, một kẻ luôn kiêu ngạo tự phụ như Càn Khôn Nhất Quái không sao nuốt được cơn giận, bất kể đối phương là ai, nhảy chồm chồm quát mắng :

- Tên cẩu quan chó chết kia. Lão phu phải giết ngươi. Nạp mạng đi.

Trang chủ Kiếm trang Mã Phong bất giác tái mặt. Lão còn có cơ đồ sự nghiệp tại Nam Xương nên không muốn đắc tội với quan binh.

Nhưng thật không may cho lão. Càn Khôn Nhất Quái bản tính tự đại ngông cuồng, nói động thủ là động thủ ngay, chẳng để cho ai phân trần. Họ Mã còn chưa kịp ngăn cản thì Càn Khôn Nhất Quái đã xông thẳng vào cỗ đại kiệu, phát động tấn công.

Họ Mã thầm than trong lòng. Sau vụ việc lần này, lão bắt buộc phải tìm chỗ ẩn cư. Quan quân chắc chắn sẽ không tha cho lão. Để thoát khỏi tội nhận hối lộ nghìn lượng bạc, Trịnh Tổng binh cũng sẽ khép lão vào tội phản nghịch để đổ hết tội lỗi cho lão.

Nhưng sự đã rồi, không thể cứu vãn.

Trong khi đó, Càn Khôn Nhất Quái đang hung hăng tấn công cỗ kiệu thì bất giác phải chựng lại. Một ngọn nhuyễn tiên từ trong kiệu tung ra, quét vào chân lão, thế thức cực kỳ ngụy dị.

Tuy lỡ bộ, không thể tiếp tục tấn công, nhưng Càn Khôn Nhất Quái là một tuyệt đại cao thủ, lâm nguy bất loạn, tức khắc co chân lên cao, đầu mũi chân điểm nhẹ vào đầu roi, mượn lực lăng không thoát khỏi phạm vi tấn công của ngọn nhuyễn tiên.

Đột nhiên, lão hự một tiếng, rơi xuống đất, nhưng rồi không chút chậm trễ, băng mình chạy luôn. Nhìn dấu máu hồng vương vãi trên đất thì xem ra lão quái đã thọ nội thương không nhẹ.

Dưới đất rơi lại mấy mảnh bạc vụn nhuốm máu, chính là thứ ám khí nhỏ bé đã đả thương lão quái, buộc lão phải chạy tháo thân.

Người trong kiệu lại cất giọng trầm trầm :

- Mọi sự tại đây mọi người hãy tự giải quyết.

Y nói đến đây thì cỗ đại kiệu lập tức đăng trình. Cả toán người lướt băng băng nhằm hướng Nam Xương Thành thẳng tiến.

Bọn Ngũ Nhạc Thần Quân nghe giọng nói cũng đã biết người trong kiệu là ai. Nhưng chưa kịp lên tiếng hỏi han thì y đã đi mất. Thấy y bỏ đi đột ngột, mà lại đi vào thành nên ai nấy đều ngạc nhiên.

Nhưng giờ không phải là lúc thắc mắc những chuyện đó. Cả bọn khí lực đều đã phục hồi, liền thét thủ hạ vây chặt bọn môn hạ Kiếm trang. Giả Đạo Thành nhìn Mã Phong cười nhạt nói :

- Tình thế thay đổi rồi nhỉ. Giờ thử xem nhà ngươi làm sao mà đào thoát.

Vừa nói lão vừa lướt đến động thủ. Bọn Ngũ Nhạc Thần Quân cũng nhanh chóng hưởng ứng, trút hết nộ hỏa trong lòng vào bọn môn hạ Kiếm trang. Cuộc loạn chiến lại tiếp diễn.

Chỉ một mình Giả Đạo Thành, họ Mã đã không đối phó nổi. Giờ gặp phải tình huống này nên chẳng mấy chốc đã thất thủ. Toàn thể môn hạ Kiếm trang hiện diện cũng đều bị giết sạch, thây nằm ngổn ngang một dải bờ sông.

Hạ xong địch nhân, Ngũ Nhạc Thần Quân sảng khoái xoa tay hỏi :

- Giờ chúng ta làm gì nữa đây. Nhập thành hay hồi sơn ?

Giả Đạo Thành cười nhạt nói :

- Y đã không lý đến chúng ta thì chúng ta cũng không cần lý đến việc của y.

Ngũ Nhạc Thần Quân nói :

- Giả lão nhi không nên nói thế. Chủ thượng mà nghe được sẽ không vui. Y làm vậy chắc phải có nguyên do. Nếu y mà không đến kịp thì chúng ta e rằng đã …

Giả Đạo Thành chép miệng :

- Tình thế thật hung hiểm.

Tứ Hải Thần Quân nói :

- Dương lão huynh nói phải đó. Chúng ta hãy mau thu dọn chiến trường rồi hồi sơn. Cát lão đệ cần phải chữa trị gấp. Những chuyện trong thành hẳn y sẽ có cách thu xếp ổn thỏa thôi.

Mọi người gật đầu khen phải. Thật ra thì ai nấy đều đã mỏi mệt, sức tận lực kiệt không tiện hành sự. Cả bọn liền chia nhau thu dọn, giải quyết chiến quả.

Nói về Nam Xương Thành, hiện tình đang vô cùng hỗn loạn. Lửa bốc cháy dữ dội ở cả hướng Tây, hướng Đông và hướng Bắc, là những nơi tập trung các công sở và dinh thự của quan lại Nam Xương.

Tiếng mõ, phèng la báo động vang dậy khắp nơi. Cả thành náo động.

Trịnh Tổng binh đã đưa đại bộ phận quân binh xuất thành nên số còn lại trong thành không nhiều, lại phải chia bớt lực lượng phòng giữ những nơi trọng yếu nên không đủ nhân lực dập tắt hoàn toàn ngọn lửa mà chỉ tập trung lo chữa cháy ở hành cung và kho lương. Đến cả phủ đường cũng phải bỏ mặc.

Quang cảnh vô cùng hỗn loạn. Tiếng kêu la gào khóc như ri.

Phải nửa canh giờ sau, Trịnh Tổng binh kéo quân về đến thì  trong thành mới đủ nhân lực chặn đứng ngọn lửa. Nhưng khắp nơi đều đổ nát điêu tàn.

Nơi tập trung đông đảo quan binh nhất là trước cửa hành cung. Nam Xương từ xưa đã là một trọng trấn cả về quân sự lẫn kinh tế, là thủ phủ của đất Giang Tây, lại có nhiều danh thắng nên đương nhiên có một tòa hành cung đồ sộ dành cho Hoàng đế và chư vương nghỉ ngơi khi xuất du qua đây.

Ngay trước cửa hành cung, một bọn quan lại vẻ mặt lo lắng đang đứng nhìn bọn quân binh chữa cháy và thu dọn đống đổ nát. Tại đấy hiện diện đầy đủ quan chức lớn nhỏ của Nam Xương Thành, từ Tuần phủ, Tổng trấn cho đến thư lại, nha sai. Trịnh Tổng binh thì đang đích thân đốc thúc binh sĩ.

Đột nhiên, từ trong hành cung có tiếng la hoảng, rồi những người bên trong rùng rùng chạy ra. Nhiều người bước chân loạng choạng, gắng gượng ra đến cửa là đã lăn ra đất, thất khiếu rỉ máu. Một số không ra kịp, nằm lại bên trong. Trong đó có cả Trịnh Tổng binh. Y vì quá hăng hái đoái công chuộc tội nên ngộ nạn.

Ai nấy đều hoảng hốt.

Qua cơn chấn động, Vương Tuần phủ là vị quan đứng đầu nên lên tiếng hỏi :

- Chuyện gì xảy ra vậy.

Một viên lãnh binh an toàn thoát ra được ngoài này run giọng đáp :

- Mạt tướng cũng không rõ. Tự nhiên cảm thấy khó thở, buồn nôn, không chịu được.

Hoàng Tổng trấn lo lắng :

- Làm sao cứu người đây ?

Bỗng một giọng uy nghiêm vang lên đột ngột khiến ai nấy đều chấn động :

- Tạt nước vào cho độc khí phân tán bớt, sau đó hãy cứu người.

Cả bọn quan quân đồng nhìn lại.

Một cỗ đại kiệu rèm che hoàng sắc, khí phái vương giả đang an vị giữa đường. Xung quanh có khá đông hộ vệ ứng hầu bảo vệ.

 

Trở về



 

Send mail to Giang_Hoai_Ngoc@yahoo.com with questions or comments about this web site.
Copyright © 2006 Van Duc Cung
Last modified: December 24, 2007