This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

Chào mừng bạn đã đến với chúng tôi

Chúc bạn một ngày an lành


Giang Hoài Ngọc

----------------

Vọng cổ

Index

----------------

Trúc Lâm Cổ Tự

----------------

Tân Tây Võ Quán

----------------

Bốc Tử Quán

----------------

Đạo Gia Khí Công

----------------

Thiếu Lâm Tự

----------------

Thi Quán

----------------

Y Quán

----------------

Việt Nam Thân Yêu

---------------

Thư Quán :

Truyện kiếm hiệp

Truyện trinh thám

Bách gia tính

---------------

Nhạc Quán :

------------------

.  ©  .

(phản hồi)

Văn Đức Cung


--- Đông Hoa Đế Quân ---

Hồi thứ tám
KIẾM TRANG HỖN CHIẾN

   

Kiếm trang …

Đó là một trang viện, song cũng là một bang phái võ lâm, nổi tiếng khắp giang hồ với những thanh bảo kiếm được nhiều đời trang chủ tích góp giữ gìn.

Kiếm trang cũng nổi danh khắp võ lâm với pho Hắc Long Kiếm Pháp quỷ mị khôn lường. Nhưng Hồng Vũ Hoàng Đế Chu Nguyên Chương bản tính đa nghi, từ khi lên ngôi đã cấm bách tính dùng chữ “Long”, vì thế mà pho kiếm pháp kia đã được trang chủ đời trước đổi tên thành Hắc Vân kiếm pháp.

Kiếm trang chu vi khá rộng nên không thể nằm trong thành nội mà tọa lạc bên bờ sông Cảm, cách cửa thành hơn chục dặm.

Gia trang được chia thành hai phần rõ rệt. Phần tiền trang gồm tòa đại sảnh, những căn biệt xá dành cho quý khách và nhiều dãy nhà nơi ở của bọn trang đinh. Phần hậu viện được ngăn cách với phía trước bởi một bức tường cao hơn trượng, trổ những cửa vòm để qua lại. Bên trong hậu viện có nhiều đình viện, lâu các xen giữa những hoa viên xinh đẹp.

Đêm nay, bốn phía trang viện bố trí rất nhiều cung thủ vận hắc y, phục trên các nóc nhà. Giữa đêm đen, ở khoảng cách xa rất khó nhìn thấy bọn họ. Xem ra ở đây sắp diễn ra một trận chiến khốc liệt, và chủ nhân cũng là một kẻ có tài thao lược.

Khoảng giữa canh ba, gần trăm Hắc y nhân lặng lẽ áp sát trang viện. Cả bọn đứng dưới bức tường vây cao hơn trượng chờ đợi.

Hơn chục tay khinh công cao cường nhảy lên bám vào cạnh tường, ló đầu quan sát.

Đêm nay, cảnh vật trong trang viện cũng yên tĩnh bình thường, tư bề im lìm tĩnh lặng. Thấp thoáng đó đây là vài ánh đèn lồng leo lét của toán tuần tra ít ỏi.

Bọn trinh sát trên đầu tường yên tâm phất tay ra hiệu, và cả đoàn quân nhất tề nhảy lên bám vào cạnh tường, chuẩn bị hành động. Và sau tín hiệu thứ hai, cả bọn đồng loạt tung mình qua tường vây nhảy vào trong và lướt như gió về phía trung tâm.

Song, những loạt tên từ trên mái nhà đã túa ra tiếp đón những vị khách không mời kia. Khắp mặt trận đều vang lên những tiếng kêu gào thảm thiết. Dù võ công không đến nỗi quá kém cỏi, song trong lúc bất ngờ đã có không ít kẻ thọ thương.

Tiếng rên la xé nát màn đêm.

Từ nơi đại sảnh có tiếng gầm vang :

- Giết sạch cho ta.

Phía ngoài cũng có tiếng quát :

- Sát.

Phe tập kích tản ra, chạy theo hình chữ chi để tránh tên. Không thể để đối phương tiến đến quá gần, phe chủ nhà lao ra chặn đánh ngay giữa sân.

Tiếng quát tháo, tiếng rên, tiếng vũ khí chạm nhau chát chúa đã làm náo loạn màn đêm u tịch.

Lúc này, cuộc chiến đang vô cùng khốc liệt, bởi song phương đều đưa đến những hảo thủ kiệt xuất nhất. Đặc biệt là những hắc y nhân đến tập kích. Bọn họ chiến đấu vô cùng hung hãn, xuất thủ cực kỳ hiểm độc, giống như đang muốn đòi nợ máu.

Trong số bọn họ có một người võ công lợi hại, đao thuật phi phàm. Rất nhiều tiếng rú thảm thiết và nhiều thân người ngã xuống sau mỗi bước tiến của y.

Trong phe chủ nhà, một thanh bào đại hán xông ra chặn đánh, miệng gầm vang :

- Lãnh Ngạo Vân. Ngươi muốn chết mà.

Hắc y nhân kia chính là bang chủ Thất Tinh Bang, Thất Tinh Thần Đao Lãnh Ngạo Vân, nộ khí xung thiên, quát trả :

- Mã Phong. Lão mà không thả hai đệ tử của ta ra, ta thề sẽ tận diệt Kiếm trang.

Thanh bào đại hán là trang chủ Kiếm trang, Phi Vân Đại Hiệp Mã Phong, cười nhạt :

- Ngươi tàn cán bao lăm mà dám đòi tận diệt bản trang. Ta muốn xem tối nay ngươi làm cách nào để đào thoát khỏi đây.

Vừa nói, họ Mã vừa vận lực thi triển khoái kiếm đến độ chót, tấn công như vũ bão, quyết hạ đối phương thật nhanh chóng.

Pho Hắc Vân kiếm pháp quả danh bất hư truyền, chiêu thức linh hoạt, hiểm ác khôn lường, liên tục đâm tả chém hữu, hư hư thực thực, khiến đối phương rối mắt, khó biết đường chống đỡ.

Tuy nhiên, Thất Tinh bang chủ Lãnh Ngạo Vân cũng không phải kẻ tầm thường. Thanh Thất Tinh Đao loang loáng dưới ánh đèn, lẳng lặng công phá màn kiếm ảnh của họ Mã, tìm sơ hở mà công vào. Có lúc, thanh bảo đao ấy xém chút nữa đã biến vị Phi Vân Đại Hiệp thành Độc Thủ Đại Hiệp.

Mã Phong không dám xem thường đối phương nữa, xuất chiêu thận trọng hơn. Kiếm trang đang nắm địa lợi, mặt trận chung đang có lợi cho phe nhà nên y chẳng cần phải liều mạng.

Phần lớn các cung thủ của Kiếm trang đều đã rời mái nhà xuống đất tham chiến, vì cuộc loạn đấu đã khiến họ dễ bắn lầm phe nhà. Vả chăng nhờ nhân số đông đảo, lại thông thuộc địa hình nên tạm thời bọn họ đang chiếm thượng phong.

Cuộc chiến đấu mỗi lúc một thêm khốc liệt.

Cao thủ Thất Tinh Bang vẫn lăn xả vào đối phương mà chém giết, nhất quyết không lùi nửa bước. Tinh thần liều chết ấy phần nào đã khiến bọn môn hạ Kiếm trang nao núng, thỉnh thoảng lại phải tháo lui để tránh đòn, do đó không thể dốc toàn lực cho cuộc chiến.

Tuy nhiên, tình trạng này cũng không thể kéo dài mãi nên phe Kiếm trang chỉ cần bảo toàn lực lượng là xem như đã nắm chắc nửa phần thắng lợi.

Giữa màn đêm tịch mịch, tiếng la hét quát tháo vang rền, chấn động một vùng sông nước.

Đã quá canh tư …

Cuộc chiến đã gần đến hồi kết, song thế cục khốc liệt chỉ có hơn chứ không hề kém. Cả song phương đều thọ thương vô số, quá nửa ngã gục tại trường. Những kẻ còn lại phần vì say máu, phần vì trả hận cho đồng môn nên càng chém giết kịch liệt hơn.

Về cuộc đấu giữa hai vị long đầu Thất Tinh Bang và Kiếm Trang, tuy cả hai chưa ai thọ thương, song chân lực đều đã suy giảm rất nhiều. Tình hình trước mắt, song phương đồng cân đồng sức, có lẽ giao đấu đến sáng cũng khó phân thắng bại.

Trừ khi có kỳ biến.

Và lúc này kỳ biến đã xảy ra.

Trong lúc cuộc chiến ở phía trước vô cùng khốc liệt thì đột nhiên, khu hậu viện lửa cháy rực trời, tiếng reo dậy đất. Thanh âm kiếm đao chan chát hòa cùng tiếng quát tháo hỗn loạn cho thấy cao thủ hộ viện đã ngộ cường địch, đang ở thế bất lợi.

Lo lắng cho an nguy của đám thê thiếp, tiểu đồng ở hậu viện, Mã Phong vừa xuất một chiêu sấm sét, vừa phẫn nộ gầm lên :

- Lãnh Ngạo Vân. Ngươi thật là bỉ ổi.

Thất Tinh Bang chủ cũng rất kinh ngạc trước biến cố phát sinh, vội nhảy lùi ra sau, phân bua :

- Không phải ta …

Mã Phong quát :

- Không phải ngươi thì còn ai vào đây. Hừ. Mau chịu chết đi.

Vừa nói y vừa hùng hục xông tới, kiếm quang như chiếc móng bạc chụp xuống đầu đối thủ, xem chừng muốn nhất kiếm đoạn nhân.

Lãnh Ngạo Vân tức giận gầm lên :

- Ta sợ lão ư.

Rồi lập tức xông vào. Cả song phương đều dốc toàn lực. Kiếm quang đao ảnh hòa quyện vào nhau, không còn nhận ra đâu là đao, đâu là kiếm nữa.

Quanh đó, cao thủ Kiếm trang vì phải chia bớt lực lượng ra phía sau cứu viện nên thực lực giảm đi rất nhiều, chỉ còn cố gắng lập phòng tuyến ngăn chặn địch nhân tiến vào sâu hơn. Song, phòng tuyến của bọn họ cũng ngày càng bị đẩy lùi dần.

Cảm thấy núng thế, Mã Phong suy tính thật nhanh, rồi chém mạnh một đao bức đối thủ lùi lại, sau đó nhảy lùi, gằn giọng nói :

- Lãnh Ngạo Vân. Những kẻ đột kích thê tử của ta không phải là người của ngươi chứ ?

Thất Tinh Bang chủ đáp :

- Ta đâu phải hạng người ấy.

Mã Phong mừng thầm trong dạ, nói tiếp :

- Vậy chúng ta hãy dừng lại ở đây thôi. Việc hôm nay chúng ta hẹn ngày nào đó sẽ tính tiếp.

Thất Tinh Bang chủ cười nhạt, nói :

- Cũng được. Nhưng ngươi phải thả hai đệ tử của ta ra đã.

Mã Phong đồng ý ngay, lệnh cho thủ hạ đình thủ, rồi gọi gã đệ tử thân tín đến bảo :

- Ngươi mau đi đưa hai tên Thất Tinh Bang đến đây cho ta.

Gã đệ tử vâng dạ, nhưng còn chưa kịp đi thì đã có hai hắc y nhân cõng hai thân người đầy máu me từ khu hậu viện chạy ra. Thất Tinh Bang chủ giật mình hỏi :

- Dương Bình. Chuyện gì thế ?

Cả hai hắc y nhân gia tăng tốc lực chạy nhanh đến chỗ môn hạ Thất Tinh Bang đang tụ tập. Một trong hai người lên tiếng đáp :

- Sư phụ. Bọn đệ tử đang định đột nhập khu hậu viện tìm cách cứu người thì gặp được mấy vị hảo hán. Mấy vị đó đã cứu được nhị vị sư huynh liền giao lại cho bọn đệ tử. Nhưng nhị vị sư huynh đã …

Thất Tinh Bang chủ nóng ruột hỏi dồn :

- Chúng sao rồi ?

Vừa nói y vừa bước nhanh đến xem tình trạng hai ái đồ. Cả hai đều đã hôn mê bất tỉnh, toàn thân đầy thương tích, da thịt hằn vết roi, và nội thương cũng không phải nhẹ, xem ra đã bị bạc đãi nhiều.

Nộ khí xung thiên, y trợn mắt nhìn trang chủ Kiếm trang, cười lạnh :

- Ngươi … ngươi giỏi lắm.

Bọn môn hạ Thất Tinh Bang cũng tức giận, hết lời mắng chửi chủ tớ Kiếm trang. Trong đám đông có ai đó thét lên :

- Giết sạch bọn chúng trả thù cho nhị vị sư huynh.

Trong cơn giận dữ, cả bọn ào lên xông vào đám môn hạ Kiếm trang. Mã Phong vì lo lắng cho gia quyến nên chỉ huy thủ hạ vừa cự địch vừa rút dần về phía hậu viện. Đồng thời y cũng cho phát tín hiệu gọi cứu viện. Trước đây, vì khinh thường Thất Tinh Bang nên Kiếm trang chỉ định tự mình nghênh địch. Nhưng nay tình hình đã khác, không có cứu viện e Kiếm trang khó toàn.

Chỉ trong chốc lát, từ nóc đại sảnh phát ra tiếng nổ rất lớn, và một cột pháo hoa tỏa sáng rực rỡ. Đấy chính là tín hiệu cầu cứu của Kiếm trang.

Thấy pháo hiệu bắn lên, phe Thất Tinh Bang chựng lại trong giây lát. Nhân cơ hội đó, môn hạ Kiếm trang nhanh chóng rút vào đại sảnh, đóng tất cả các cửa ra vào, cố thủ trong đó.

Vì là Tổng đàn của một bang phái võ lâm nên các kiến trúc của Kiếm trang được xây dựng rất kiên cố, nhất là tòa đại sảnh. Tường xây bằng đá tảng, mái nhà rất dốc, lợp ngói dày trơn bóng, cửa lớn bằng thiết mộc rất dày, không dễ công phá.

Rút được vào đại sảnh, Mã Phong yên tâm một phần, phân phó thủ hạ phòng thủ các mặt, rồi lập tức dẫn một toán thủ hạ chạy đến hậu viện.

Mặt trận phía sau yên ắng hơn phía trước nhiều. Nhà cửa lầu các được xây cất trật tự dọc theo con đường chính rộng bốn trượng và những đường nhánh ngang dọc nhỏ hơn, lót đá phẳng phiu.

Giờ đây, trên những con đường ấy tràn ngập bọn hắc y nhân đang lùng sục khắp nơi. Chỉ có một số ít đang bao vây một căn biệt viện, nơi chỉ còn lại hơn chục môn hạ Kiếm trang cố thủ trong tuyệt vọng.

Tiếng khóc than ai oán của đám phụ nữ, trẻ con trong căn biệt viện kia làm họ Mã càng thêm nóng ruột. Y vung kiếm vẽ một vòng thị uy, quát lớn :

- Cuồng đồ to gan. Có ta đến đây.

Một giọng âm trầm lạnh lẽo đột ngột phát ra ngay trên đầu khiến y phát rùng mình :

- Tiểu bối ngạo mạn tội thật đáng chết.

Rồi sát khí từ trên cao ập xuống khiến y kinh hãi nhào xuống đất, lăn mình ra xa để né tránh. May mà kẻ thần bí kia chưa hạ độc thủ, nếu không y khó tránh tử thương. Bọn thủ hạ của y nhanh chóng tản ra, vây lấy vị trí vừa phát ra tiếng nói.

Giọng lạnh lẽo lại cất lên :

- Thứ võ công gì mà độc đáo thế. Hắc Cẩu thần công chăng ?

Chịu nhục đến thế là cùng, Mã Phong giận run người, bật ngay dậy, phóng tới lướt thẳng lên mái nhà, gằn giọng quát :

- Tặc tử này để cho ta. Các ngươi hãy chia nhau bảo vệ biệt viện.

Vừa đặt chân lên mái nhà, một lão già to béo đã hiện ra trước mắt, khiến họ Mã thêm kinh hãi. Lão già vận y phục hoa lệ, dáng vẻ như một phú gia, nhưng sắc diện âm trầm, ánh mắt sâu hiểm đáng sợ. Nhận ra vị hung thần này là ai, Mã Phong thất sắc hỏi :

- Xưa nay chúng ta không thù không oán. Cớ sao các hạ đưa người đến tấn công bản trang.

Lão già nhìn họ Mã chằm chằm, cất giọng cười sâu hiểm. Y hỏi lại :

- Giả tiên sinh. Tại hạ nhớ là xưa nay chưa từng đắc tội với tiên sinh.

Nghĩ đến hung danh khét tiếng Cửu Châu Huyết Sát, y không khỏi run giọng, lòng thầm lo lắng. Giả Đạo Thành cười nhạt nói :

- Nhà ngươi chưa từng đắc tội với bản vương, nhưng nghiệt tử của ngươi lại to gan lớn mật, dám mạo phạm chủ thượng. Bản vương phụng mệnh đến lấy mạng nhà ngươi đây. Mau nạp mạng đi.

Vừa dứt câu nói, lão đã tràn người tới nhanh như điện chớp, vung nhanh tả thủ ra theo thế Quan Tinh Tảo Phách nhắm chụp thẳng vào họ Mã. Dù thủ pháp nhanh nhẹn tuyệt luân, nhưng Mã Phong vốn sẵn đề phòng nên vội tung mình ra sau, tránh thoát trong đường tơ kẻ tóc.

Giả Đạo Thành bật cười nhạt, từ cầm nã thủ lập tức chuyển thành chưởng. Chưởng xuất như lôi, thanh thế cực kỳ hùng hậu.

Vốn sẵn có điều úy kỵ uy danh Cửu Châu Huyết Sát, họ Mã không dám mạo muội tiếp chiêu, đành phải nhảy lùi lần nữa.

Trong khi đó, luồng chưởng lực đã va chạm thẳng vào mái ngói, gây nên tiếng nổ ầm ầm, làm mái nhà sập một mảng lớn.

Cát bụi mù trời.

Mái ngói đó cũng là chỗ họ Mã đặt chân, nên y cũng bị cuốn theo gạch đá mà rơi xuống đất.

Thấy dáng vẻ thảm hại của địch thủ, Giả Đạo Thành vuốt râu cười lớn, lộ vẻ đắc ý.

Đột nhiên có tiếng cười khẩy, rồi một đạo chưởng kình hùng hậu ào ào cuốn đến. Đòn tập kích bất ngờ này có thể làm người bình thường tan xương nát thịt. Nhưng Cửu Châu Huyết Sát lại không phải kẻ tầm thường. Lão ứng biến mau lẹ, vội tung người lên không, lướt sang mái nhà đối diện.

Người kia lớn tiếng cười dài, mỉa mai :

- Lão phu còn tưởng Cửu Châu Huyết Sát hung danh khét tiếng võ lâm là kẻ thế nào, dè đâu chỉ là hạng đầu voi đuôi chuột.

Giả Đạo Thành trợn mắt nhìn sang. Kẻ vừa lên tiếng là một lão hán vận áo bào màu xanh, khuôn mặt trơ trơ như gỗ, mái tóc và hàm râu nhuốm bạc chứng tỏ lão không dưới lục tuần. Đôi mắt lạnh lẽo, lấp loáng thần quang, toát lên vẻ gian hiểm tàn độc.

Bị khích bác, Giả Đạo Thành nộ khí xung thiên. Song lão cũng là kẻ gian hùng nên không dễ bị khích động. Lão cười khẩy nói :

- Dù sao cũng còn đỡ hơn nhà ngươi.

Lão kia hỏi :

- Đỡ hơn lão phu cái gì ?

Giả Đạo Thành đáp gọn :

- Đầu heo đuôi chó.

Đã định khích nộ người khác, nhưng lại đến phiên lão động nộ, bật cười ghê rợn, tung người lướt sang. Giả Đạo Thành đã có chuẩn bị, nhắm lão ta xuất một chưởng sấm sét. Nhưng lão đã như chiếc lá nương theo luồng kình phong lướt sang mé bên, rồi hai tay vẫy mạnh, lăng không bay chếch lên mái nhà.

Đặt chân lên mái ngói, lão nở nụ cười đanh ác, cất giọng lạnh băng :

- Ngươi biết sai lầm chỗ nào không ?

Tận mắt chứng kiến thân thủ phi phàm của đối thủ, Giả Đạo Thành trong lòng chấn động, cố trấn tĩnh, gượng cười khô khan. Lão già lại nói :

- Ngươi sai lầm ở chỗ là đã dám khích nộ lão phu. Kể từ hôm nay, trên giang hồ không còn danh hiệu Cửu Châu Huyết Sát nữa.

Giả Đạo Thành cười nhạt nói :

- Chưa hẳn. Nhưng lời nhà ngươi nói cũng có phần đúng. Dù sao thì bản vương cũng không định dùng đến danh hiệu đó nữa.

Giữa lúc đó từ mé hoa viên gần căn biệt viện truyền đến giọng nói âm trầm :

- Giả lão nhi. Mau giải quyết cho xong rồi còn trở về phục mệnh.

Lão già buông tiếng hừ lạnh, nói :

- Con chuột nào nấp nánh ở đó, hãy mau ra đây.

Giả Đạo Thành xoay chuyển ý nghĩ, bất giác đảo mình xuống đất, lẫn vào mấy gian phòng tối tăm mất dạng, chỉ nói vẳng lại :

- Dương lão nhi. Ta có chút việc phải xử lý, nhường hắn cho lão đó.

Liền sau câu nói là mấy tiếng rú thất thanh, xem ra lão đã tiện tay hạ thủ ai đó rồi. Công phu gắp lửa bỏ tay người của lão quả là thượng đỉnh.

Bị địch thủ ngang nhiên bỏ đi ngay trước mắt, lão già kia động nộ, quyết trút giận lên đầu kẻ còn lại. Dụng tuyệt đỉnh thân pháp, chỉ trong chớp mắt là lão đã đứng giữa hoa viên, đảo mắt nhìn khắp xung quanh. Nhưng … không thấy ai cả.

Đột nhiên, từ trên mái nhà chỗ lão và Giả Đạo Thành đứng khi nãy, một lão già thấp nhỏ, râu dài quá ngực, đang đứng vuốt râu cười dài. Lão chính là Ngũ Nhạc Thần Quân Dương Cửu Công. Ánh mắt loang loáng hàn quang, lão nhìn đối phương cười nhạt, nói :

- Lão quỷ kia hà danh hà tính, hà xứ hà phương, hãy mau khai rõ. Bản vương không có hứng thú với những kẻ tiểu tốt vô danh.

Lão già kia nộ khí xung thiên, ngửa cổ cười cuồng dại. Ngũ Nhạc Thần Quân cười khẩy :

- Nhà ngươi sợ quá hóa cuồng rồi chăng ?

Lão già tức quá thét lên :

- Tên lùn kia chớ khua môi múa mỏ. Dưới tay Càn Khôn Nhất Quái ta chưa có kẻ nào được chết toàn thây.

Dù đã đoán biết đối phương không phải hạng tầm thường, nhưng khi nghe đối phương xưng danh, Dương lão cũng không khỏi giật mình. Càn Khôn Nhất Quái là một đại nhân vật hồi hai chục năm về trước. Lão ta hốt chính hốt tà, hành sự bất luận thị phi, mỗi khi động nộ thì giết người như ngóe, oai danh chấn động võ lâm. Hơn mười năm trở lại đây ít nghe nói đến lão, tưởng đâu lão đã thoái ẩn giang hồ, không ngờ hôm nay lại thấy xuất hiện ở đất Nam Xương.

Song, đã có kế hoạch từ trước, Dương Cửu Công vẫn điềm nhiên cười nhạt, nói :

- Còn tưởng là ai. Té ra là một kẻ vô môn vô phái. Bấy lâu nay chui rút chốn nào, giờ ló mặt ra chi ?

Xưa nay chưa từng bị sỉ nhục đến thế, Càn Khôn Nhất Quái lửa giận bừng bừng, lại như ánh chớp lướt thẳng lên mái nhà.

 

Trở về



 

Send mail to Giang_Hoai_Ngoc@yahoo.com with questions or comments about this web site.
Copyright © 2006 Van Duc Cung
Last modified: December 24, 2007