This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

Chào mừng bạn đă đến với chúng tôi

Chúc bạn một ngày an lành


Giang Hoài Ngọc

----------------

Vọng cổ

Index

----------------

Trúc Lâm Cổ Tự

----------------

Tân Tây Vơ Quán

----------------

Bốc Tử Quán

----------------

Đạo Gia Khí Công

----------------

Thiếu Lâm Tự

----------------

Thi Quán

----------------

Y Quán

----------------

Việt Nam Thân Yêu

---------------

Thư Quán :

Truyện kiếm hiệp

Truyện trinh thám

Bách gia tính

---------------

Nhạc Quán :

------------------

.  ©  .

(phản hồi)

Văn Đức Cung


--- Đông Hoa Đế Quân ---

Hồi thứ bảy
ĐÔNG MÔN KỲ KẾ

   

Không gian mát mẻ thoáng đăng. Cảnh rừng yên tĩnh làm dịu bớt ánh nắng ban trưa.

Tử Văn cùng bọn người Đông Môn Phiệt ngồi quanh bàn ăn, một bữa ăn sáng muộn. Trừ Tử Văn, ai nấy xem chừng đều không để tâm ăn uống.

Mới ăn được độ lưng nửa chén cơm, Giả Đạo Thành buông đũa, nói :

- Chủ thượng. Lần này hải hành tầm bảo, để tránh sơ xuất, có lẽ phải chuẩn bị kỹ càng và mang theo thật nhiều thủ hạ mới được.

Tử Văn buông đũa, nh́n lăo. Tứ Hải Thần Quân càu nhàu :

- Việc ǵ mà phải gấp gáp thế. Lăo không thể để chủ thượng ăn trọn bữa hay sao ?

Tử Văn khẽ cười, nói :

- Không sao ? Đề nghị của Giả khanh gia, chư khanh có ư kiến ǵ không ?

Mọi người đưa mắt nh́n nhau. Thấy vậy, Tử Văn nh́n Tứ Hải Thần Quân, nói :

- Nhiệm khanh gia nói trước đi.

Tứ Hải Thần Quân thoáng ngẫm nghĩ, rồi nói :

- Người đông thế mạnh càng có lợi. Chúng ta nên triệu tập thủ hạ cùng đi.

Tử Văn nh́n sang Bạch Hổ Sơn Quân. Họ Cát nói ngay :

- Phải đấy chủ thượng.

Ngũ Nhạc Thần Quân tiếp lời :

- Sự việc Bàng tặc đến đây đêm qua chứng tỏ việc chúng ta có bảo vật đă lọt ra ngoài, thế nào rồi đây cũng sẽ lại có kẻ đến gây hấn. Từ nay về sau phải càng cẩn thận hơn mới được.

Tử Văn nh́n Đông Môn Phiệt. Lăo từ tốn nói :

- Lời chư vị vương huynh đều hữu lư. Vấn đề ở chỗ chúng ta cần tranh thủ thời gian. Chỉ sợ để lâu sẽ sinh biến cố ǵ chăng.

Ngũ Nhạc Thần Quân nói :

- Vậy chúng ta hăy chia đường hành sự.

Đông Môn Phiệt tủm tỉm cười hỏi :

- Chia đường thế nào ?

Ngũ Nhạc Thần Quân nói :

- Chúng ta sẽ chia nhau đi triệu tập thủ hạ, thu xếp công việc bản môn. Hẹn trong một tháng phải xong để lên đường.

Đông Môn Phiệt hỏi :

- Vậy ai phụ trách hộ giá chủ thượng.

Mọi người ngớ ra. Thật sự là cả bọn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, không ai muốn để Tử Văn, nhân vật rất quan trọng với đại cuộc, đi với kẻ khác. Sau giây phút im lặng, Tứ Hải Thần Quân nói :

- Ta đề nghị thế này. Ta sẽ phụ trách chuẩn bị thuyền bè. Mọi người ở lại bảo vệ chủ thượng. C̣n việc triệu tập thủ hạ th́ sai ai đó đi là được. Chúng ta sẽ hẹn nhau tập hợp ở một nơi nào đó.

Giả Đạo Thành cười nhạt hỏi :

- Lăo đi rồi bao lâu sẽ trở lại. Một năm hay ba năm ?

Trước câu nói móc của họ Giả, Tứ Hải Thần Quân tức giận nói :

- Lăo xem ta là hạng người thế nào. Đừng lấy dạ tiểu nhân mà đo ḷng quân tử chứ.

Đông Môn Phiệt thấy Tử Văn lộ vẻ không hài ḷng, liền vội dàn ḥa :

- Thôi thôi. Mọi người đừng tranh căi nữa. Việc ấy hăy để chủ thượng quyết định.

Mọi người đồng nh́n Tử Văn. Những vấn đề mà bọn họ không thể thống nhất được th́ đành phải để cho cậu bé quyết định.

Thấy Đông Môn Phiệt đẩy sự việc sang cho ḿnh, Tử Văn khẽ cười, nói :

- Chư khanh mỗi người hăy lần lượt cho biết ư kiến của ḿnh, rồi trẫm sẽ quyết định.

Mọi người lại đưa mắt nh́n nhau. Đông Môn Phiệt cung kính nói :

- Xin chủ thượng hăy quyết định. Chúng thần nguyện tuân thánh ư.

Giả Đạo Thành nói thêm :

- Nhưng trước hết mọi người phải thề rằng phải tuân thánh ư và không được phản bội liên minh của chúng ta.

Ai nấy nghe nói đều quay lại nh́n họ Giả. Tử Văn thoáng giật ḿnh, ngẫm nghĩ, rồi như đă có chủ ư nên khẽ mỉm cười. Giả Đạo Thành nói tiếp :

- Lăo phu thề trước đây. Nếu lăo phu mà bất tuân thánh ư và phản bội liên minh th́ sẽ bị loạn đao phân thây, chết một cách thảm thiết.

Đoạn lăo nh́n mọi người, cười nhạt :

- Sao ? Mọi người không dám thề ư ?

Đông Môn Phiệt mỉm cười :

- Nếu ta bất tuân thánh ư, phản bội liên minh th́ sẽ chết không toàn thây.

Cát Thiên Hào tiếp :

- Ta … ta mà làm vậy th́ sẽ bị hổ báo xé xác.

Mọi người ph́ cười. Ngũ Nhạc Thần Quân vừa cười vừa nói :

- Ngươi không xé xác hổ báo th́ thôi, chứ hổ báo nào mà xé xác được ngươi.

Cát Thiên Hào cười nhạt. Tứ Hải Thần Quân tủm tỉm cười, thề :

- Nếu ta bất tuân thánh ư, phản bội liên minh th́ sẽ vùi thân vào bụng cá.

Ngũ Nhạc Thần Quân nói :

- Nếu ta mà phản bội th́ sẽ bị lôi thần đả tử.

Thấy mọi người thề mỗi kiểu, Tử Văn khẽ bật cười. Đông Môn Phiệt có thể xem là người hiểu rơ cậu bé nhất, cảm thấy trong nụ cười kia có ẩn ư, liền hỏi :

- Chủ thượng thấy sao ạ ?

Tử Văn mỉm cười nói :

- Mọi người thề nguyền để có thể tin tưởng lẫn nhau cũng tốt. Nhưng thật ra … nếu ai phản bội chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Giả Đạo Thành hỏi :

- Sao chủ thượng biết chắc thế ạ ?

Tử Văn khẽ cười, nói sang chuyện khác :

- Giờ thế này đi. Chư khanh hăy sai thủ hạ thân tín đi triệu tập thủ hạ và thu xếp công việc bản môn. Nhưng không phải là hoàn toàn rút khỏi Trung Nguyên nên không cần kéo đi hết. C̣n việc chuẩn bị thuyền bè, Nhiệm khanh gia hăy phái ai đó đi lo liệu. Riêng chư khanh, trẫm có việc cần giao phó.

Đông Môn Phiệt nói :

- Xin chủ thượng cứ dạy.

Tử Văn nói :

- Nhưng trước hết chúng ta cần định nơi tụ họp thủ hạ các lộ.

Mọi người trầm ngâm nghĩ ngợi. Đông Môn Phiệt bỗng thốt :

- Hẹn ở Trấn Giang đi.

Mọi người giật ḿnh. Cát Thiên Hào lầm bầm :

- Trấn Giang ? Cần ǵ phải đi xa thế.

Đông Môn Phiệt nói :

- Đệ cần đến Kim Lăng để sắp xếp ít việc. Công việc liên quan đến đại cuộc sau này đấy.

Giả Đạo Thành hỏi :

- Sắp đặt chuyện ǵ thế ?

Đông Môn Phiệt tủm tỉm cười nói :

- Thiên cơ bất khả lộ.

Giả Đạo Thành hừ lạnh :

- Chỉ giỏi bày tṛ thần bí.

Tử Văn khẽ mỉm cười, nói :

- Trẫm muốn cử vài người đến Kiếm trang hành sự. Đông Môn khanh gia tinh thông Bốc Dịch, hăy tính một quẻ thử xem sao ?

Đông Môn Phiệt vâng mệnh, bấm tay tính toán. Lăo dùng phép Lục Nhâm mà tính toán cát hung. Môn Lục Nhâm đă có từ rất lâu đời, rất cao sâu vi diệu, chẳng cần phải gieo quẻ, chỉ dựa vào thời khắc hiện tượng xảy ra mà phán đoán tương lai. Người giỏi Lục Nhâm có thể xem như nắm cả thiên cơ trong ḷng bàn tay. Và hiện nay, Đông Môn Phiệt có thể tự hào là người giỏi phép Lục Nhâm nhất vơ lâm.

Tính xong, lăo cau mày nói :

- Chỉ có giờ Đinh Sửu ngày mai là giờ tốt. Đông chủ Thanh Long, Tây chủ Bạch Hổ. Xuất hành giờ Đinh Sửu, điềm Bạch Hổ dời sang phía Tây. Dù cho đại hạn ngộ Ḱnh, tiểu hạn ngộ Kiếp. Song chúng ta lại ở phía đông sang, ắt hẳn tiền hung hậu cát.

Tử Văn gật đầu, nói :

- Tiền hung hậu kiết là được rồi. Đại hạn ngộ Ḱnh, tiểu hạn ngộ Kiếp th́ thế nào cũng bị người ta lừa, phải chịu đau đớn thân xác. Vậy phải tính toán sao cho giải được cái hạn này là tốt nhất.

Đông Môn Phiệt ngớ người :

- Chủ thượng cũng tinh thông thuật số.

Tử Văn mỉm cười :

- Không. Chỉ biết sơ mà thôi.

Giả Đạo Thành hỏi :

- Việc Kiếm trang, chủ thượng phân phó thế nào ?

Tử Văn nói :

- Như đă bàn định, Giả khanh gia và Cát khanh gia đến đó thị sát t́nh h́nh, tùy cơ hành động. Nhiệm khanh gia và Dương khanh gia theo sau tiếp ứng. C̣n hành sự thế nào, chư khanh hăy cùng bàn định.

Ngẫm nghĩ giây lát, cậu bé lại nói tiếp :

- Nơi này đă bị lộ, không tiện ở lâu. Chúng ta nên dời sang nơi khác.

Giả Đạo Thành nói :

- Chúng thần c̣n phải lên đường đến Kiếm trang ngay để thu xếp cử sự. Việc bảo giá xin giao lại cho Đông Môn lăo nhi phụ trách.

Đông Môn Phiệt trong ḷng có tính toán riêng nên cười cười nói :

- Vậy chư vị vương huynh cứ khởi tŕnh trước. Đệ sẽ cho dời ngự doanh đến Cảm Sơn. Khi nào xong việc, chư huynh hăy đến đó họp mặt.

 

 

Lại một ngày nữa trôi qua.

Bốn người bọn Tứ Hải Thần Quân đă thống lĩnh bộ thuộc tiến vào Nam Xương thành. C̣n ngự doanh của Tử Văn cũng đă được Đông Môn Phiệt cho dời đến Cảm Sơn, một ngọn núi ở ngoại thành, cách Nam Xương vài giờ sức ngựa. Để pḥng bất trắc, việc bố pḥng ở đây cẩn mật hơn hẳn Ngơa Thị Lâm.

Đă quá canh hai, Tử Văn vẫn chưa an giấc. Cả ngày nhọc mệt, lại thêm nhiều việc phải suy nghĩ khiến cậu bé khó ngủ.

Trăn trở khá lâu, cậu bé nghĩ đến một việc, liền sửa soạn văn pḥng tứ bảo để khởi thảo một bản văn. Cậu bé nhớ lại những kinh sách vơ công đă đọc trong thạch thất hơn nửa tháng trước, và viết lại một phần mà cậu cho là đặc sắc nhất, song cũng không quá khó hiểu, để sao cho có thể mê hoặc được người đọc nó.

Trên nền giấy trắng hiện lên những nét bút chân phương tuyệt đẹp.

Đang đọc lại những ǵ vừa viết ra, chợt nghe có tiếng Đông Môn Phiệt phía ngoài :

- Chủ thượng. Thần xin cầu kiến.

Cậu bé thoáng suy nghĩ, rồi vẫn để nguyên bản văn trên bàn, cậu bé lên tiếng :

- Khanh cứ vào.

Đông Môn Phiệt vâng dạ, tiến vào. Lăo định nói ǵ đó, nhưng rồi chợt nh́n thấy bản văn mà Tử Văn vừa thảo xong, lập tức ánh mắt không thể rời, những ǵ định nói lại không thể thốt ra thành tiếng.

Lăo là người đầu tiên đă bị bản văn mê hoặc.

Thấy được những ǵ vừa viết ra có hiệu quả thế nào, Tử Văn khẽ mỉm cười, hỏi :

- Đông Môn khanh gia. Khanh đến giữa lúc này chắc hẳn có việc chi quan trọng.

Đông Môn Phiệt giật ḿnh, ồ lên hỏi :

- Chủ thượng. Cái này là ǵ thế ?

Tử Văn mỉm cười nói :

- Bí mật của bảo hạp hiện không c̣n nữa. Trẫm định dùng nó để thay thế.

Đông Môn Phiệt cả kinh, lắp bắp :

- Chủ thượng …

Tử Văn khẽ cười, gật đầu. Đông Môn Phiệt xoay chuyển ư nghĩ, chợt nói :

- Bảo hạp có đă lâu năm. Tờ giấy này th́ c̣n mới quá, e không hợp.

Dù sao cũng hăy c̣n là một cậu bé, Tử Văn vốn chưa nghĩ đến chuyện đó, thoáng ngẩn người, hỏi :

- Khanh có biện pháp ǵ chăng ?

Đông Môn Phiệt nói :

- Xin hăy giao cho thần. Chỉ cần chút tiểu xảo là mọi sự sẽ ổn thỏa ngay ấy mà.

Tử Văn vừa khẽ gật đầu là lăo liền vơ vội mảnh giấy, xin cáo thoái rồi hối hả đi ra ngoài. Lăo lo nấn ná ở lại có khi cậu bé nhận ra ẩn t́nh trong hành động của lăo rồi thay đổi chủ ư.

Ngồi lại một ḿnh, sẵn có văn pḥng tứ bảo, cậu bé lại viết ra thêm mấy pho vơ công nữa. Cậu bé định dùng nó làm phần thưởng cho bọn Tứ Hải Thần Quân nếu như họ lập được công trạng lớn. Theo cậu th́ những thứ này đối với bọn họ sẽ rất đáng giá.

Hai vị lăo nhân thần bí mà Tử Văn gặp trong thạch thất đă để lại cho cậu rất nhiều kinh văn vơ học. Bọn họ không cho biết danh tính lai lịch, song cậu bé vẫn đoán được họ hẳn phải là những tuyệt đại cao nhân nên kiến văn quảng bác, hiểu biết rất nhiều vơ công kim cổ. Và dù cho cậu bé không thích vơ công, song đă đọc qua rồi th́ vẫn c̣n nhớ được.

Nửa canh giờ sau …

Đông Môn Phiệt trở lại. Lăo cung kính trả lại Tử Văn mảnh giấy. Xảo thủ của lăo quả thật phi phàm. Mảnh giấy giờ đây đă ố vàng, vài chỗ đă gần mục nát, nét chữ cũng nḥe đi, trông cứ như đă tồn tại cả trăm năm rồi vậy. Tử Văn thầm khen tay nghề của lăo, mở bảo hạp cho mảnh giấy vào rồi khóa lại như cũ.

Xong đâu đấy, cậu bé mới nói :

- Chúng ta quay lại chính đề nào. Khanh vào t́m trẫm lúc đêm hôm thế này hẳn có việc chi trọng đại.

Đông Môn Phiệt nói :

- Trước thần định sắp xếp chút việc ở Kim Lăng. Nhưng nay đă có chủ thượng chủ tŕ đại cuộc, mọi sự có lẽ cần sắp xếp lại. Thần định bàn với chủ thượng chuyện ấy.

Tử Văn hỏi :

- Kế hoạch của khanh thế nào ?

Đông Môn Phiệt nói :

- Tháng tám năm ngoái, thần quan sát thiên tượng, thấy lưu tinh chạy như măng xà trên trời rồi rơi xuống địa phận Kim Lăng.

Tử Văn trầm ngâm một lúc, đoạn hỏi :

- Khi sự việc xảy ra là ngày hay đêm ?

Đông Môn Phiệt nói :

- Là ban ngày. Vào khoảng cuối giờ Tỵ.

Tử Văn khẽ cau mày rồi buông nhẹ một tiếng thở dài. Đông Môn Phiệt nói tiếp :

- Sau đó thần lập tức phái người đến Kim Lăng thăm ḍ t́nh h́nh, quả nhiên đă phát hiện được một sự thật kinh tâm động phách.

Ánh mắt Tử Văn thoáng qua tia nh́n rất lạ, rồi lại khẽ thở dài. Đông Môn Phiệt nh́n thấy nên ngẩn người, trong ḷng xuất hiện ư nghĩ kỳ lạ, cung kính hỏi :

- Chủ thượng ở họ Chu phải không ạ ?

Tử Văn khẽ gật đầu. Lúc trước cậu bé chỉ cho biết tên nên bọn Đông Môn Phiệt chưa biết họ cậu bé. Và giờ đây, lăo chấn động, hỏi với giọng run run :

- Quan hệ giữa chủ thượng và Hồng Vũ Hoàng Đế …

Tử Văn mỉm cười v́ ư nghĩ ấy, nói :

- Có thể có, mà cũng có thể không.

Đông Môn Phiệt linh cơ xúc động, xoay chuyển ư nghĩ, vội vàng nói :

- Không phải, không phải. Chủ thượng phải luôn nhớ rằng giữa hai người có quan hệ rất mật thiết.

Rồi chừng như sợ cậu bé chưa hiểu, lăo lại nói thêm :

- Như thế mới có lợi cho đại cuộc.

Tử Văn hiểu lăo muốn ǵ. Cậu bé khẽ cau mày, nói :

- Chuyện ấy tính sau. Giờ hăy trở lại chính đề. Thủ hạ của khanh đă phát hiện được ǵ ? Có phải trong Chu tộc đă xuất hiện gian đồ ?

Cậu bé đă không dùng từ Hoàng tộc. Cách nói của cậu bé càng khiến Đông Môn Phiệt khẳng định ư nghĩ của ḿnh. Lăo vội đáp :

- Không chỉ thế, sự thật c̣n nghiêm trọng hơn nữa. Một trong các hoàng tử lại là cốt nhục của thù nhân, hiện đang mưu đồ báo phục.

Tử Văn khẽ than :

- Ân oán của một ḍng họ mà liên lụy đến cả trăm vạn sinh linh. Ôi. Tội nghiệt.

Đông Môn Phiệt nói :

- Chủ thượng dạy rất phải. Nếu không sớm ngăn chặn, thiên hạ sẽ đại loạn.

Tử Văn hỏi :

- Khanh định ngăn chặn như thế nào ?

Đông Môn Phiệt nói :

- Thần định cho Hoàng thượng biết chuyện, rồi Hoàng thượng sẽ có cách xử lư.

Tử Văn hỏi :

- Khanh làm thế nào gặp được y. Đa nghi như y, không dễ dàng gặp người lạ đâu.

Đông Môn Phiệt đắc ư nói :

- Thần ḍ biết được Hoàng thượng thỉnh thoảng xuất cung vi hành. Thần đă có sắp xếp. Nhưng nay có chủ thượng chủ tŕ đại cuộc, có lẽ cần sắp xếp lại.

Tử Văn trầm tư, rồi bỗng thấy trong ḷng bất an, bất giác bấm tay tính toán. Đông Môn Phiệt biết ngay cậu bé đang làm ǵ, giật ḿnh hỏi :

- Chủ thượng phát hiện ǵ chăng ?

Tử Văn trầm ngâm giây lát, mới nói :

- Việc ở Kim Lăng trẫm đă có chủ ư, chúng ta sẽ bàn sau. Việc cần thiết hiện giờ là khanh phải lập tức đến tăng viện cho bọn Nhiệm khanh gia. Tượng quẻ hôn ám, chắc gặp bất trắc.

Đông Môn Phiệt lo lắng nói :

- Chẳng lẽ trong Kiếm trang có cao nhân ẩn náu.

Tử Văn nói :

- Cũng có thể lắm. Khanh hăy lập tức đăng tŕnh. Trẫm hy vọng khanh sẽ có cách xoay chuyển t́nh thế.

Đông Môn Phiệt ngần ngừ :

- Nhưng c̣n chủ thượng …

Tử Văn khẽ cười :

- Không sao. Sẽ không xảy ra chuyện ǵ đâu. Khanh cứ yên tâm đăng tŕnh.

Đông Môn Phiệt đứng dậy, nói :

- Chủ thượng có dặn ḍ ǵ thêm không ạ ?

Tử Văn nói :

- Mọi sự khanh cứ tùy nghi định liệu. Nhưng … hư danh lụy người, khanh cũng nên chú ư.

Đông Môn Phiệt vâng dạ, nói :

- Thần xin phép đi ngay. Chủ thượng cũng phải cẩn thận.

Tử Văn khẽ gật đầu.

 

 

Trở về



 

Send mail to Giang_Hoai_Ngoc@yahoo.com with questions or comments about this web site.
Copyright © 2006 Van Duc Cung
Last modified: December 24, 2007