This site hosted by Free.ProHosting.com
Google

Chào mừng bạn đã đến với chúng tôi

Chúc bạn một ngày an lành


Giang Hoài Ngọc

----------------

Vọng cổ

Index

----------------

Trúc Lâm Cổ Tự

----------------

Tân Tây Võ Quán

----------------

Bốc Tử Quán

----------------

Đạo Gia Khí Công

----------------

Thiếu Lâm Tự

----------------

Thi Quán

----------------

Y Quán

----------------

Việt Nam Thân Yêu

---------------

Thư Quán :

Truyện kiếm hiệp

Truyện trinh thám

Bách gia tính

---------------

Nhạc Quán :

------------------

.  ©  .

(phản hồi)

Văn Đức Cung


--- Đông Hoa Đế Quân ---

Hồi thứ sáu
HẠP TRUNG KỲ BẢO

  

Lại nói, sau khi khống chế được Tam Triết Ưng Ma Bàng Lệ Hải, Đông Môn Phiệt buộc gã phải thực hiện điều ước là trở thành hộ vệ tùy hầu Tử Văn. Tuy nhiên, gã lấy cớ không chịu bội môn phản giáo, thà chết không thuận. Tử Văn thấy gã cũng tội nghiệp nên định cho gã thêm một cơ hội nữa.

Trước ý định bất ngờ của Tử Văn, Bọn Giả Đạo Thành đều giật mình sửng sốt. Cát Thiên Hào nói :

- Chủ thượng không nên thả hổ về rừng.

Giả Đạo Thành nhìn gã, cười giảo quyệt :

- Nam tử hán đại trượng phu phải lấy chữ tín làm đầu. Một khi đã hứa thì phải biết giữ lời hứa, bằng không thì về nhà đuổi gà cho vợ còn vinh dự hơn nhiều.

Bàng Lệ Hải giận run người, nhưng không biết nói sao, chỉ còn cách nhìn họ Giả bằng ánh mắt căm hận. Giả Đạo Thành lại làm như không nhìn thấy, quay lại nói với Tử Văn :

- Chủ thượng anh minh. Tên cuồng đồ bất tín này xin hãy giao cho lão thần xử trí. Lão thần không tin gã có thể cứng đầu mãi được.

Tử Văn nói :

- Gã đã không thuận ý thì trẫm cũng không muốn miễn cưỡng gã.

Đông Môn Phiệt đảo mắt suy tính thật nhanh, rồi tủm tỉm cười nói :

- Chư vị vương huynh. Chủ thượng anh minh thần võ tất có diệu sách.

Đoạn quay sang Tử Văn cung kính nói :

- Thỉnh chủ thượng ban chỉ.

Lão đã biết Tử Văn thân phận đặc biệt chứ không phải là một tiểu tử vô danh như bọn lão tưởng lúc đầu, do vậy mà đã thay đổi cách đánh giá vấn đề, chuyển sang ủng hộ những quyết định của cậu bé.

Tử Văn nhìn họ Bàng nhẹ nhàng nói :

- Trẫm cho khanh thêm một cơ hội nữa. Lời hứa của khanh trẫm cho ghi lại đấy. Nếu sau này trẫm mà gặp lại khanh thì khanh phải thực hiện lời hứa làm hộ vệ cho trẫm. Được không ?

Bàng Lệ Hải thầm suy tính, nhận thấy điều kiện này rất dễ dàng. Chỉ cần sau này gã cố tránh mặt Tử Văn là xong. Gã liền gật đầu nói :

- Nhất ngôn cửu đỉnh.

Tử Văn khẽ cười :

- Lời trẫm tựa Thái Sơn, há chỉ cửu đỉnh thôi sao.

Đông Môn Phiệt tiến tới vung tay điểm nhanh như gió lốc, giải khai các huyệt đạo bị cầm chế của họ Bàng, đoạn vẫy tay nói :

- Chủ thượng đã ban ân. Nhà ngươi đi được rồi.

Bàng Lệ Hải chuyển vận chân khí một vòng, thấy không có gì cản trở thì mừng thầm, động thân lao vào màn đêm chạy đi.

Giả Đạo Thành nhìn theo bóng gã, hậm hực :

- Chủ thượng đã ban ân, nửa lời cảm kích cũng không có. Quả là phường tệ bạc.

Tứ Hải Thần Quân Nhiệm Bá lại đang nghĩ đến vấn đề khác. Lão nhìn Đông Môn Phiệt nở nụ cười nửa miệng, cất giọng âm trầm :

- Đông Môn lão đệ thật khéo che giấu, quả là chân nhân bất lộ tướng.

Đông Môn Phiệt nhếch mép cười, nói :

- Không dám. Không dám. Vương huynh quá lời. Đệ tài hèn sức mọn, toàn do chủ thượng tài bồi thôi.

Bọn Nhiệm Bá lại hiểu câu nói trên theo ý riêng, nên cười nhạt nói :

- Lão đệ quá khiêm tốn rồi. Khiêm tốn một là bằng ba lần tự kiêu đấy.

Tử Văn nghe ra hàm ý trong những câu nói của bọn họ, nói với giọng không vui :

- Chư khanh không đồng tâm hiệp lực thì đại nghiệp xuân thu sao thành tựu.

Cả bọn giật mình. Đông Môn Phiệt nháy mắt với mấy lão kia, đoạn cung tay nói :

- Giờ quá muộn rồi, thỉnh chủ thượng nghỉ ngơi.

Thấy cậu bé thoáng cau mày, lão nói thêm :

- Chút hiểu lầm đó để thần giải thích với chư vị vương huynh là sẽ ổn cả. Chủ thượng không cần để tâm làm gì.

Tử Văn khẽ gật đầu. Đông Môn Phiệt liền đưa cậu bé vào một gian lều nghỉ ngơi. Bốn người còn lại vẫn ở đó, chờ lão quay lại. Tình hình trước mặt, bọn họ cần phải hội ý lần nữa.

Lát sau, Đông Môn Phiệt trở ra. Cả bọn kéo nhau đến một bãi cỏ cách khu trại xa xa. Cát Thiên Hào nhanh miệng hỏi trước :

- Đông Môn lão nhi. Ngươi mới luyện thành công phu tuyệt học gì vậy ?

Lão hỏi vậy là bởi trước đây Đông Môn Phiệt công phu có phần thua sút bọn họ. Nay lão lại hạ Tam Triết Ưng Ma dễ dàng quá, trong khi bọn họ muốn giữ thế quân bình với họ Bàng cũng không dám chắc.

Tứ Hải Thần Quân bản tính thâm trầm, suy nghĩ sâu xa, thận trọng hỏi :

- Ta thấy chủ thượng dường như có thân phận đặc biệt.

Giả Đạo Thành cũng là người tinh minh, suy nghĩ nhanh nhạy, vừa nghe vậy đã đoán được phần nào sự tình, liền tiếp lời :

- Lão phu thấy khi nãy chủ thượng liên tiếp phụ nhĩ với lão đệ. Phải chăng đã truyền cho lão đệ thần công tuyệt kỹ gì rồi.

Đông Môn Phiệt tủm tỉm cười nói :

- Thần công tuyệt kỹ gì đâu. Khả năng của đệ thế nào mọi người hiểu mà. Bấy nhiêu thời gian đó làm gì luyện thành thần công tuyệt kỹ nào được.

Tứ Hải Thần Quân nói :

- Vậy lão đệ ngươi đã làm cách nào mà thắng được Bàng tặc.

Đông Môn Phiệt nói :

- Tất cả nhờ ở chủ thượng. Chủ thượng chỉ truyền cho đệ một chiêu đã đủ để đối phó với Bàng tặc.

Cả bọn sửng sốt. Cát Thiên Hào lắp bắp :

- Chỉ một chiêu thôi ư ?

Đông Môn Phiệt cười nói :

- Các thế thức hoàn toàn khắc chế tuyệt kỹ Ưng Trảo Công. Tuy chỉ có một chiêu nhưng dư sức đánh bại Bàng tặc rồi.

Với vẻ nghiêm trọng, Tứ Hải Thần Quân nói :

- Tam Triết Ưng Ma là một ma đầu nổi danh.

Giả Đạo Thành hừ một tiếng, nói :

- Ai bảo là không nổi danh.

Tứ Hải Thần Quân lại nói :

- Ưng Trảo Công không phải là một công phu tầm thường.

Cát Thiên Hào tiếp lời :

- Ai bảo là tầm thường. Dài dòng quá. Có gì nói phứt cho rồi.

Tứ Hải Thần Quân cười nhạt, chậm rãi nói :

- Muốn khắc chế được Ưng Trảo Công thì trước hết phải thông hiểu nó, biết được nhược điểm của nó.

Cát Thiên Hào nói :

- Đương nhiên. Rồi sao ?

Ngũ Nhạc Thần Quân Dương Cửu Công xen lời :

- Ý lão muốn nói chủ thượng công phu rất cao cường.

Tứ Hải Thần Quân gật đầu :

- Chủ thượng thân phận đặc biệt, lai lịch phi thường, chứ không như chúng ta vẫn tưởng.

Giả Đạo Thành nói :

- Vậy …

Đông Môn Phiệt đỡ lời :

- Chủ thượng hiếu văn không hiếu võ, không thích dấn thân vào chốn võ lâm. Mọi sự chúng ta đều phải thay chủ thượng lo liệu.

Cát Thiên Hào hỏi :

- Đây là ngươi nói hay là ý của chủ thượng.

Đông Môn Phiệt tủm tỉm cười, nói :

- Đây là do đệ nói, nhưng cũng chính là ý của chủ thượng.

Giả Đạo Thành thận trọng nói :

- Chúng ta hãy vào gặp chủ thượng. Khi nào chủ thượng xác nhận thì lão phu mới tin.

Đông Môn Phiệt xua tay nói :

- Giờ muộn quá rồi. Hãy để chủ thượng nghỉ ngơi. Có gì sáng mai hãy nói.

Giả Đạo Thành hấp háy mắt, cười nhạt hỏi :

- Lão đệ không muốn chúng ta vào gặp chủ thượng, không biết là có ý gì.

Đông Môn Phiệt hừ nhẹ một tiếng, nói :

- Ý gì chứ ? Lão nói vậy là có ý gì ?

Tứ Hải Thần Quân giảng hòa :

- Thôi thôi. Có gì từ từ nói.

Năm người bàn luận một hồi. Ba người bọn Giả Đạo Thành, Cát Thiên Hào, Dương Cửu Công đòi vào gặp Tử Văn ngay. Tứ Hải Thần Quân không có ý kiến. Cuối cùng đã quyết định cùng đi gặp Tử Văn. Ban đầu bọn họ suy tôn Tử Văn chỉ để làm vì, nên vấn đề này đã trở thành quan hệ trọng đại mà cả bọn đều đặc biệt quan tâm.

Thế là cả bọn cùng kéo nhau vào gian lều mà Tử Văn đang nghỉ ngơi.

 

 

Nói về Tử Văn sau khi được Đông Môn Phiệt đưa đi nghỉ ngơi, cậu bé vì có nhiều vấn đề cần suy nghĩ nên thao thức không ngủ được. Nhớ đến bảo hạp đang giữ trong người, cậu bé liền lấy ra xem xét.

Tuy mang danh là bảo hạp, nhưng trông nó có phần giống một khối ngọc hơn. Trên thành hộp, ở sát nơi tiếp giáp với nắp hộp, có một đường rãnh rất nhỏ và lu mờ, nếu không quan sát kỹ sẽ dễ lầm tưởng đó là một đường vân của ngọc thạch. Và ở khoảng giữa đường rãnh đó có hai khe nhỏ nằm kề nhau, mảnh như lá liễu.

Nhớ đến một thanh kim loại hình dáng kỳ lạ nằm trong số những di vật trước đây mà Cẩm bào lão nhân đã để lại, cậu bé liền lấy ra, tra thử vào hai khe nhỏ đó. Thật đáng ngạc nhiên, thanh kim loại có hai đầu vừa khít với hai khe, đúng là chìa khóa của bảo hạp. Sau khi tra vào thì có một tiếng rít khẽ như xé lụa, rồi đường rãnh trên mép hộp tự động tách ra.

Tử Văn thoáng lộ vẻ vui mừng, nhẹ nhàng mở nắp hộp ra.

Ánh sáng lóe lên làm chói mắt cậu bé.

Định thần nhìn kỹ lại, cậu bé thấy ánh sáng phát ra từ viên minh châu cẩn trên một tấm kim bài. Kim bài chạm khắc rất tinh xảo bởi bàn tay người thợ tài hoa. Một mặt khắc hình Kim Long Ẩn Vân, miệng ngậm một viên minh châu lớn. Mặt kia chỉ khắc một chữ Long thật lớn. Cậu bé thích thú cầm lên xem.

Tuy đã hiểu sự, học nhiều hiểu rộng, nhưng Tử Văn vẫn là một cậu bé nên chỉ xem tấm kim bài kia như một món đồ chơi chứ không để tâm tìm hiểu bí mật của nó. Cậu bé nghịch tấm kim bài một lúc, rồi lấy dây tơ luồn vào một lỗ nhỏ trên tấm kim bài, sau đó đeo vào mé hữu thắt lưng. Còn ở mé tả chính là tấm ngọc bội làm bằng ôn ngọc, di vật của hắc y lão nhân. Vì ôn ngọc có đặc tính mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ nên cậu bé rất thích, lúc nào cũng mang theo bên người.

Xong đâu đấy, cậu bé bắt đầu xem đến mảnh da dê cũ kỹ còn lại trong hộp.

Trải mảnh da dê lên bàn, cậu bé còn chưa kịp xem những nét vẽ ngoằn nghèo trên đó thì đã nghe tiếng Đông Môn Phiệt bên ngoài :

- Chủ thượng. Chúng thần xin cầu kiến.

Đoán được bọn họ đến đây vì ý gì, cậu bé thoáng mỉm cười, đoạn nói :

- Chư khanh cứ vào.

Bọn Đông Môn Phiệt lũ lượt kéo vào. Và rồi cả bọn đồng thanh ồ lên thảng thốt khi nhìn thấy tấm da dê trải trên bàn. Giả Đạo Thành lắp bắp nói :

- Chủ … chủ thượng …

Tử Văn khẽ cười hỏi :

- Sao ? Chuyện gì thế ?

Đông Môn Phiệt đảo mắt nhìn một lượt, rồi nói :

- Chủ thượng có chìa khóa của bảo hạp.

Lão đã nhìn thấy thanh kim loại lúc này vẫn còn cắm vào ổ khóa của bảo hạp. Tử Văn nói :

- Đó là một trong những vật mà ngày trước một vị tiên sinh đã bồi thường cho trẫm vì đã lỡ tay làm sập nhà của trẫm.

Một câu nói nhẹ nhàng mà đã khiến ai nấy đều chấn động. Cả bọn đưa mắt nhìn nhau. Bảo hạp là một võ lâm kỳ bảo mà mọi người đều muốn tranh đoạt. Chìa khóa của nó đương nhiên cũng là một kỳ bảo. Người sở hữu nó tất không phải kẻ tầm thường. Vậy mà người đó phải dùng nó để bồi thường cho Tử Văn vì đã làm sập nhà cậu bé. Điều ấy khiến cả bọn đều kinh hãi.

Trầm ngâm một thoáng, cậu bé lại nói :

- Chư khanh đã đi nhiều nơi, vậy hãy thử nghiên cứu xem đồ hình kia có ý nghĩa gì ?

Lúc này, cả bọn đều đã quên mất mục đích đến đây tìm Tử Văn, mà cùng xúm quanh bàn xem xét đồ hình.

Bức đồ hình này hoàn toàn không giống như tưởng tượng của mọi người. Thông thường, những bản đồ tầm bảo có vẽ hình sơn xuyên thủy vực, hay những lời gợi ý khó hiểu. Còn bức đồ hình này chỉ có vài chấm tròn nho nhỏ rải rác khắp nơi, một số nét lượn sóng, cùng với hai vạch song song nằm ở một góc và hai vạch song song khác ở phía dưới một chút.

Nhìn qua một lúc, Cát Thiên Hào nói :

- Rõ ràng đây là một bức địa đồ chỉ dẫn nơi cất giấu bảo vật.

Giả Đạo Thành cười nhạt :

- Việc ấy cần gì lão nói.

Ngũ Nhạc Thần Quân Dương Cửu Công ngắt lời :

- Đừng nói những lời vô ích nữa. Có ai nhận ra manh mối gì không ?

Không ai nói một lời nào. Bức đồ hình quả là bí hiểm. Dù đã ngang dọc khắp giang hồ, nhưng không ai trong bọn họ nghĩ ra địa phương mà bức đồ hình muốn nói đến là chỗ nào. Tử Văn thở dài nói :

- Không cần gấp gáp làm gì. Đã muộn quá rồi. Hãy nghỉ ngơi thôi.

Đông Môn Phiệt nói :

- Thỉnh chủ thượng nghỉ ngơi. Chúng thần muốn xem một lúc nữa.

Tử Văn khẽ gật đầu, lên giường đi ngủ. Giờ đã quá khuya, cậu bé cũng buồn ngủ lắm rồi.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Tử Văn choàng tỉnh giấc. Không khí mát mẻ. Tiếng chim hót líu lo. Cậu bé cảm thấy rất sảng khoái.

Mặt trời đã lên khá cao. Tối qua ngủ muộn nên sáng nay cậu bé thức dậy hơi trễ.

Mở mắt, cậu bé thoáng ngạc nhiên. Năm người bọn Đông Môn Phiệt vẫn đang ngồi quanh bàn, mắt đăm đăm nhìn bức đồ hình. Trông dáng vẻ thì xem ra đêm qua bọn họ đã thức trắng đêm.

Cậu bé chống tay ngồi dậy. Đông Môn Phiệt quay lại, cung kính nói :

- Chủ thượng đã dậy. Để thần sai người mang điểm tâm đến.

Tử Văn khẽ gật đầu. Đông Môn Phiệt bước ra cửa lều, gọi thủ hạ phân phó mọi việc.

Nhìn bọn Tứ Hải Thần Quân, Tử Văn hỏi :

- Chư khanh đã tìm ra manh mối gì chưa ?

Ai nấy lắc đầu chán nản. Bọn họ đã nghiên cứu suốt cả đêm mà vẫn chưa phát hiện được gì. Giả Đạo Thành chép miệng nói với giọng bực bội :

- Cái này giống trẻ con vẽ bậy hơn một bức đồ hình. Làm gì có đồ hình nào bí hiểm như vậy chứ.

Tử Văn an ủi :

- Cổ nhân làm vậy hẳn có ẩn ý. Từ từ tìm hiểu rồi cũng phát hiện ra thôi.

Tử Văn bước đến bên bàn, ngắm nhìn bức đồ hình một lúc, rồi nói :

- Những đường nét lượn sóng kia chắc là ký hiệu của sóng nước.

Cả bọn cùng nhìn kỹ lại, rồi Tứ Hải Thần Quân vỗ bàn nói :

- Phải rồi. Đây chắc chắn là mặt biển. Mấy chấm tròn kia là những hòn đảo.

Mọi người đều khen phải. Chỉ có ý tưởng đó là hợp lý nhất. Giả Đạo Thành nói :

- Trên biển có biết bao nhiêu đảo. Làm sao biết bảo vật được cất giấu trên đảo nào ?

Đông Môn Phiệt lúc này đã trở lại đứng bên Tử Văn, liền hỏi :

- Chủ thượng thấy sao ạ ?

Tử Văn nói :

- Các đảo đều là những khuyên tròn, duy chỉ có một là chấm đen.

Cả bọn nhìn kỹ lại. Quả đúng như vậy. Tứ Hải Thần Quân bỗng nói :

- Đúng rồi. Không thể sai được.

Ai nấy đều nhìn lão. Ngũ Nhạc Thần Quân mừng rỡ hỏi dồn :

- Lão nhận ra rồi ư ? Nó là nơi nào vậy ?

Tứ Hải Thần Quân nói :

- Nó nằm trong một nhóm đảo vô danh. Ta đã từng đi qua đó một lần rồi, nhưng không ngờ đó lại là nơi cất giấu bảo tàng.

Giả Đạo Thành hỏi :

- Làm sao lão biết chính là nơi đó.

Tứ Hải Thần Quân nói :

- Nếu đồ hình này vẽ mặt biển thì hai vạch song song kia là chỉ cửa sông. Hai vạch trên là Hoàng Hà, còn hai vạch dưới là Trường Giang. Cứ dựa vào đó thì sẽ xác định được vị trí của hòn đảo.

Mọi người gật gù khen phải. Tử Văn nói :

- Dù đã xác định được vị trí, song việc đi lại trên biển rất khó khăn, không phải ai cũng có thể đến đó được. Việc này phải nhờ đến Nhiệm khanh gia rồi.

Quả thật việc đi lại trên biển không giống như trên đất liền, chỉ cần sơ ý một chút là sai hướng ngay, và nếu lạc đường thì vô cùng nguy hiểm. Được coi trọng, Tứ Hải Thần Quân hứng khởi nói :

- Chủ thượng yên tâm. Đi biển là nghề của thần mà.

Tử Văn nói :

- Vậy cứ quyết định thế nhé.

Đông Môn Phiệt nói :

- Lần này đi tầm bảo, để đề phòng bất trắc, chúng ta phải mang theo thật nhiều nhân thủ mới được.

Tử Văn gật đầu :

- Chư khanh gia cứ liệu việc mà làm.

Bọn thủ hạ theo lệnh Đông Môn Phiệt đã đem vào một chậu nước. Tử Văn để bọn họ ở lại bàn tính, ra mé ngoài rửa tay rửa mặt.

Xong đâu đấy, cậu bé quay vào, đưa mắt nhìn mảnh da dê, nói :

- Bức đồ hình này nên giải quyết thế nào đây ?

Ngũ Nhạc Thần Quân nói :

- Chúng ta đều đã xem, đã nhớ hết rồi. Hay là hãy hủy nó đi.

Giả Đạo Thành phản đối :

- Không nên. Lỡ như chúng ta xác định sai thì sao ? Để lại đó để còn đối chiếu.

Tử Văn hỏi :

- Nếu để lại thì ai sẽ giữ nó đây ?

Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Rồi Đông Môn Phiệt lên tiếng :

- Nó là vật của chủ thượng. Chủ thượng hãy cứ giữ nó đi ạ.

Tử Văn nói :

- Vật này quan hệ trọng đại. Trẫm gần đây cảm thấy bất an, tương lai sẽ gặp kiếp nạn. Vậy chư khanh hãy thay trẫm gìn giữ nó vậy.

Mọi người nghe thấy thảy đều kinh hãi. Đông Môn Phiệt nói :

- Chủ thượng yên tâm. Có việc gì thì chúng thần sẽ thay chủ thượng gánh vác, nhất định không để chủ thượng gặp bất trắc gì.

Tử Văn nhẹ nhàng nói :

- Số trời đã định không cải được đâu. Nhưng trẫm đã tính thử rồi. Bất quá trẫm chỉ bị một phen tân khổ chứ không nguy đến tính mạng. Còn chư khanh sẽ bình an chẳng có việc gì, giữ nó là phải.

Cậu bé lấy ra một thanh trủy thủ, cắt mảnh da dê thành năm mảnh nhỏ, đưa cho năm người, nói :

- Chư khanh hãy chia nhau giữ gìn.

Cả bọn đành vâng dạ, cùng chia nhau mỗi người một mảnh.

 

Trở về



 

Send mail to Giang_Hoai_Ngoc@yahoo.com with questions or comments about this web site.
Copyright © 2006 Van Duc Cung
Last modified: December 24, 2007