Lại
nói, sau khi dạ hành nhân buông lời khinh mạn, bọn Đông Môn Phiệt đều lộ vẻ
tức giận. Không khí trở nên căng thẳng.
Đông
Môn Phiệt chau mày suy tính, đoạn ghé sát Tử Văn nói thầm mấy câu. Cậu bé
ngẫm nghĩ một lúc, rồi mới khẽ gật đầu. Yên tâm, Đông Môn Phiệt nhìn dạ hành
nhân, cười nhạt nói :
- Nhà
ngươi nói nghe hay lắm. Chẳng biết công phu có được là bao.
Dạ
hành nhân lạnh lùng nói :
- Thử
thì biết.
Tức
giận vì thái độ khinh người của gã, Cát Thiên Hào xắn tay áo tiến tới. Nhưng
Tử Văn giơ tay ngăn lại, nhìn dạ hành nhân mỉm cười hỏi :
- Túc
hạ bán dạ quang lâm hẳn phải có mục đích chi đó. Hãy thử nói ra. Biết đâu có
thể dàn xếp để biến đao kiếm thành châu ngọc.
Dạ
hành nhân sẵng giọng :
-
Tiểu tử miệng còn hôi sữa như ngươi, biết gì mà xen vào.
Giả
Đạo Thành chỉ mặt y quát :
-
Cuồng đồ to gan. Nhà ngươi dám …
Tử
Văn ngăn lại :
- Giả
khanh gia không nên nóng nảy. Cần hiểu tiền nhân hậu quả thế nào rồi hãy
định đoạt.
Muốn
tỏ ra hữu lễ, họ Giả cung kính nói :
- Cẩn
tuân thánh ý.
Tử
Văn gật đầu, quay sang dạ hành nhân, hỏi :
- Túc
hạ có thể lên tiếng được rồi. Túc hạ hà danh hà tính. Bán dạ quang lâm vì
mục đích chi. Có thể nói ra để mọi người liệu định.
Đông
Môn Phiệt điểm nhẹ nụ cười, xen vào :
- Nhà
ngươi che kín mặt mày, chắc cũng là hạng có chút tên tuổi, sao chẳng dám
xưng danh. Chẳng lẽ có điều gì hư ngụy nên chẳng tiện nói rõ.
Tử
Văn mỉm cười nói :
-
Đông Môn khanh gia nói hơi quá lời. Song túc hạ không chịu nói rõ sẽ khiến
mọi người hiểu lầm.
Dạ
hành nhân hơi lúng túng :
- Cái
gì mà hư ngụy. Chẳng qua … chẳng qua bản nhân chưa biết tiểu tử ngươi có thể
chủ trì đại cuộc được không đấy thôi.
Tử
Văn khẽ cười :
- Túc
hạ chưa nói, sao biết là trẫm không thể.
Cát
Thiên Hào nóng nảy xen vào :
- Xin
chủ thượng đừng dông dài với gã nữa. Mọi sự hãy để chúng thần xử trí. Gã
cuồng đồ to gan này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.
Đông
Môn Phiệt lại phụ nhĩ với Tử Văn. Nghe xong, cậu bé gật đầu, nói :
-
Trẫm đi nghỉ ngơi. Mọi sự chư khanh hãy cứ tùy nghi xử trí.
Nói
đoạn cậu bé quay bước định đi sang gian lều gần đó, bởi gian thảo xá đã bị
đổ sụp không ở được nữa.. Song, dạ hành nhân đã vội nói :
-
Khoan đã. Tiểu tử ngươi hãy đứng lại đó.
Giả
Đạo Thành cắt lời :
- Nhà
ngươi muốn nói chuyện với chủ thượng thì không được vô lễ như thế.
Tử
Văn quay lại nhìn dạ hành nhân, hơi mỉm cười, nhẹ nhàng nói :
-
Không sao. Thảo mãng võ phu nói chuyện không biết lựa lời cũng là sự thường.
Trẫm cũng quen rồi. Có sự chi thì hãy mau nói ra.
Dạ
hành nhân bị xem là thảo mãng võ phu, tức giận quát to :
-
Tiểu tử ngươi nói gì ?
Đông
Môn Phiệt đã có dự mưu, lập tức vận đến mười hai thành công lực, nhắm dạ
hành nhân quật ra một đạo chưởng kình như sấm sét, đồng thời quát lớn :
-
Cuồng đồ thật hỗn láo, ngạo mạn. Nhà ngươi quả muốn chết mà.
Trước
đạo kình phong cực kỳ hùng hậu, dạ hành nhân hơi giật mình, vội xuất chưởng
chống đỡ. Nhưng trong lúc cấp bách gã không kịp ngưng tụ toàn lực nên dù
không bị đả thương cũng phải bật lùi về sau mấy bước, cước bộ loạng choạng
một lúc.
Dù bị
đẩy lùi, song có thể chịu được một chưởng mười hai thành công lực của Đông
Môn Phiệt mà không bị đả thương cũng đủ thấy công lực của dạ hành nhân thâm
hậu phi phàm.
Mọi
người đều sửng sốt ngạc nhiên, thoáng ngẩn người nhìn gã.
Tuy
nhiên, không thể bỏ lỡ cơ hội tốt, Giả Đạo Thành lập tức xông vào tung thêm
một chưởng mười thành công lực nữa. Công lực của lão so với Đông Môn Phiệt
không sai biệt là mấy nên đạo chưởng kình hung mãnh ào ào cuốn tới như phong
cuồng lôi nộ, khiến dạ hành nhân phải cả kinh thất sắc.
Vừa
mới bị đẩy lùi, công lực không kịp ngưng tụ, nhắm không thể đỡ nổi đạo kình
phong hùng hậu kia, gã ta vội rú lên một tiếng thật dài, theo thế Phi Ưng
Bái Nguyệt tung người lên không, chỉ trong nháy mắt là đã lên cao hai ba
trượng, chờ cho kình phong lướt qua rồi mới từ từ hạ thân xuống đất.
Đạo
chưởng kình mất mục tiêu, lao thẳng ra phía sau, chấn gãy một gốc đại thụ,
và còn cày nát một khoảng đất rộng đến mấy trượng. Công lực của Giả Đạo
Thành quả không phải tầm thường.
Khi
dạ hành nhân tung người lên không, thân pháp rất đặc biệt, trông cứ tựa như
một cánh chim ưng đang chao lượn trên không. Quần hào hiện diện đồng ồ lên.
Đông Môn Phiệt lớn tiếng nói :
- Hóa
ra nhà ngươi chính là Tam Triết Ưng Ma.
Dạ
hành nhân ngửa cổ cười dài, rồi dương dương tự đắc nói :
- Các
ngươi đã biết đại danh của bản nhân thì mau ngoan ngoãn giao nộp bảo vật.
Bản nhân sẽ nới tay mà phác lạc nhẹ nhàng cho.
Tử
Văn nghe nói đến danh tự Tam Triết Ưng Ma thì thoáng giật mình. Đông Môn
Phiệt tinh mắt nhận thấy, liền kề tai phụ nhĩ :
- Chủ
thượng. Gã kia là Tam Triết Ưng Ma Bàng Lệ Hải, một đại ma đầu nổi tiếng
ngang ngược hung tàn, hành sự tàn độc vô kể.
Tử
Văn cau mày hỏi :
-
Công phu chư khanh so với gã thế nào ?
Đông
Môn Phiệt nói :
-
Chúng thần … Gã là đồ tôn của Cái Thế Ma Tôn, nếu như đơn đả độc đấu, chúng
thần e chỉ đương cự được quá trăm chiêu.
Trong
lúc đó, Tam Triết Ưng Ma Bàng Lệ Hải nhìn Tử Văn sẵng giọng nói :
- Ở
đây tiểu tử ngươi là người chủ trì đại cuộc. Bảo vật chắc do tiểu tử ngươi
cất giữ. Muốn đi đâu thì đi, nhưng hãy để bảo vật lại.
Tử
Văn đang phụ nhĩ với Đông Môn Phiệt nên hơi giật mình, khẽ cau mày, hỏi :
- Bảo
vật túc hạ nói đến là …
Dạ
hành nhân nói :
-
Thiên Đài bảo hạp.
Tử
Văn trầm ngâm :
-
Danh tự này … trẫm chỉ mới nghe lần đầu.
Bàng
Lệ Hải trợn mắt quát :
-
Tiểu tử ngươi giả ngốc phải không ?
Giả
Đạo Thành lại động nộ :
-
Cuồng đồ vô lễ tội thật đáng chết.
Tử
Văn thoáng trầm ngâm, suy nghĩ giây lát rồi hạ giọng phụ nhĩ với Đông Môn
Phiệt mấy câu. Đối với lão, mấy lời này tựa như sấm nổ giữa trời quang. Lão
giật mình sửng sốt, rồi với thái độ cực kỳ kính cẩn, lão cung thân chắp tay
nói :
-
Thần cẩn tuân thánh ý.
Quay
sang Bàng Lệ Hải, lão nói với giọng bệ vệ của một bậc tôn trưởng :
-
Gian đồ Bàng Lệ Hải nghe đây. Nhà ngươi bán dạ đột nhập hành doanh, đáng lý
trọng tội bất dung. Nhưng nghĩ tình nhà ngươi thành danh không dễ, bản chức
sẽ cho nhà ngươi một cơ hội.
Nghe
giọng xốc ốc, Bàng Tinh Hải nộ khí xung thiên, quát lớn :
- Lão
quỷ nói gì ?
Mặc
gã động nộ, Đông Môn Phiệt vẫn ung dung từ tốn hỏi :
- Nhà
ngươi muốn đoạt Thiên Đài Bảo Hạp ?
Bàng
Lệ Hải sẵng giọng :
-
Phải.
Đông
Môn Phiệt bệ vệ nói :
- Nhà
ngươi muốn tìm Thiên Đài Bảo Hạp thì đi chỗ khác mà tìm. Bản chức hiện chỉ
biết hạ lạc Ngân Quang Bảo Hạp mà thôi.
Bàng
Lệ Hải thoáng sửng sốt, rồi hất hàm nói :
- Mặc
kệ tên gì cũng được. Mau giao ra đây.
Đông
Môn Phiệt cười nhạt nói :
-
Ngân Quang Bảo Hạp là một trong những bảo vật truyền gia của chủ thượng, đâu
thể dễ dàng giao cho nhà ngươi được.
Nghe
giọng điệu kiểu đó, Giả Đạo Thành kinh ngạc bật hỏi :
-
Đông Môn lão đệ. Ngươi định …
Đông
Môn Phiệt tủm tỉm cười :
-
Việc này chủ thượng đã có chủ trương. Chư vị vương huynh cứ an tâm.
Bàng
Lệ Hải không nhịn được xen vào :
- Lão
quỷ muốn gì ?
Đông
Môn Phiệt khẽ cười không đáp, quay sang bọn Giả Đạo Thành nói :
-
Thừa thánh ý, có việc này phải phiền đến chư vị vương huynh rồi.
Cát
Thiên Hào không cam phận yên lặng, lên tiếng hỏi ngay :
-
Việc gì ?
Đông
Môn Phiệt nghiêm giọng nói :
-
Gian đồ tội trọng khó dung. Phiền chư vị vương huynh động thủ chế phục gã.
Hơi
thoáng sửng sốt, nhưng rồi hiểu ngay những lời lẽ văn hoa kia nhằm ám chỉ ý
gì, bọn Giả Đạo Thành, Cát Thiên Hào lập tức xông tới vây chặt gã họ Bàng
vào giữa. Đơn đả độc đấu bọn họ đều không đương cự nổi gã, nhưng nếu liên
thủ quần công thì dễ dàng chiếm được thượng phong. Lưỡng quyền nan địch tứ
thủ. Ở đây lại đến bát, thập thủ.
Bị
vây giữa bốn đại cao thủ, Bàng Lệ Hải biến sắc, gằn giọng quát :
- Các
ngươi định liên thủ quần công ư ?
Đông
Môn Phiệt nói :
- Đối
phó với gian đồ như nhà ngươi, bản chức có thể bất chấp thủ đoạn. Tuy nhiên,
bản chức cũng cho nhà ngươi một cơ hội.
Dù tự
cao tự đại, nhưng Bàng Lệ Hải cũng không muốn bị liên thủ quần công nên vội
nói :
- Mau
nói.
Đông
Môn Phiệt nhìn gã một lượt, rồi thủng thẳng nghiêm giọng nói :
-
Ngân Quang Bảo Hạp không thể dễ dàng trao cho nhà ngươi, trừ phi có sự trao
đổi tương ứng.
Bàng
Lệ Hải hỏi :
- Lão
muốn gì ?
Đông
Môn Phiệt hỏi lại :
- Nhà
ngươi có gì để trao đổi với Ngân Quang Bảo Hạp hay không ?
Bàng
Lệ Hải nói :
- Bản
nhân chỉ có một thân công phu này thôi.
Đông
Môn Phiệt gật gù nói :
- Như
thế cũng được. Chúng ta vẫn còn có thể nói chuyện được.
Bàng
Lệ Hải hỏi :
- Lão
định đổi Bảo Hạp lấy công phu.
Đông
Môn Phiệt nói :
-
Tuyệt kỹ Ưng trảo công của nhà ngươi tuy cũng khá đặc sắc, nhưng chưa đủ để
chủ thượng xem trọng. Tuy nhiên, xét ra nhà ngươi cũng là một nhân vật khá
nổi danh trong võ lâm, chủ thượng muốn thu nạp nhà ngươi làm hộ vệ tùy hầu.
Bàng
Lệ Hải tức giận :
- Láo
lếu.
Đông
Môn Phiệt nói :
- Nhà
ngươi nên giữ lễ trước chủ thượng. Nhà ngươi đã muốn bảo hạp, vậy chúng ta
cùng lập một ước định trao đổi, nên chăng ?
Bàng
Lệ Hải hỏi :
- Lão
muốn bản nhân làm hộ vệ cho gã tiểu tử kia để đổi lấy bảo hạp.
Đông
Môn Phiệt lộ sắc không vui, nói :
- Nhà
ngươi chẳng biết giữ lễ, quả là hạng mãng phu. Bản chức nói thế bao giờ.
Bàng
Lệ Hải hỏi :
- Vậy
lão muốn gì ?
Đông
Môn Phiệt nói :
-
Không phải bản chức muốn gì mà là chủ thượng muốn ban cho nhà ngươi một cơ
hội. Chúng ta hãy tỷ đấu một trận. Nếu như nhà ngươi thắng thì bảo hạp sẽ
thuộc về nhà ngươi.
Bàng
Lệ Hải đưa mắt nhìn bọn Giả Đạo Thành đang bao vây, hỏi :
-
Liên thủ quần công.
Đông
Môn Phiệt tủm tỉm cười nói :
- Chủ
thượng định cho nhà ngươi được đơn đả độc đấu, song nếu nhà ngươi muốn quần
đấu để hiển lộng thần oai thì cũng được thôi.
Nghe
mấy chữ đơn đả độc đấu, Giả Đạo Thành kinh ngạc hỏi :
- Lão
đệ …
Đông
Môn Phiệt đỡ lời :
-
Việc này chủ thượng đã có chủ trương. Chư vị vương huynh hãy an tâm. Việc
đơn đả độc đấu với gã, chủ thượng đã giao cho đệ đảm nhận.
Vốn
không muốn bị liên thủ quần công, Bàng Lệ Hải liền nói :
- Chủ
thượng của lão thế mới là sáng suốt.
Giả
Đạo Thành nhếch mép :
- Nãy
giờ mới nghe nhà ngươi nói được một câu ra giọng con người.
Bàng
Lệ Hải tức giận, nhưng không tiện phát tác, chỉ hậm hực nói :
- Lão
hãy chờ đấy.
Đông
Môn Phiệt nói :
- Đã
quyết định như vậy, xin chư vị vương huynh hãy lui về.
Đã là
chủ ý của Tử Văn, bọn Giả Đạo Thành không tiện phản bác, đành phải lui về.
Đông Môn Phiệt thủng thẳng bước tới trước ba bước, đối diện với họ Bàng, nhẹ
nhàng khoa tay một cái, trong tay đã xuất hiện một chiếc hốt bằng hàn ngọc.
Bàng
Lệ Hải hỏi :
- Lão
đã chuẩn bị xong chưa ?
Đông
Môn Phiệt tủm tỉm cười nói :
- Chủ
phải nhượng khách. Bản chức lại lớn hơn nhà ngươi mấy tuổi. Nhà ngươi xuất
thủ trước đi.
Đối
trận với một đại ma đầu như họ Bàng mà Đông Môn Phiệt lại nhường tiên cơ cho
đối phương, bọn Giả Đạo Thành đều lo thay cho lão. Song lão lại ung dung
nhàn nhã, miệng tủm tỉm cười, cứ như đã nắm chắc phần thắng vậy.
Hơi
ngạc nhiên, song họ Bàng cũng chẳng bỏ lỡ cơ hội, ra vẻ tử tế nói :
- Bản
nhân xuất thủ đây. Lão cẩn thận đấy.
Vũ
khí thành danh của họ Bàng là một thanh Ưng Trảo bằng thép pha vàng, dài
khoảng năm thước và cực kỳ rắn chắc. Hơi khác vuốt ưng, ngón giữa của thanh
Ưng Trảo này đặc biệt thẳng và có phần mũi dẹp, nhọn và sắc cả hai mặt, dùng
để đâm hoặc chém đều được. Hai ngón còn lại hơi cong và có thể chuyển động,
ngoài công dụng sát thương địch thủ thì còn có thể khóa cứng vũ khí địch
nhân mà đoạt lấy.
Bàng
Lệ Hải ngạo nghễ vung thanh Ưng Trảo tấn công. Trảo pháp của gã biến ảo kỳ
dị và hiểm độc phi thường, phần mũi sắc nhọn luôn chập chờn nhắm vào các tử
huyệt
Đông
Môn Phiệt điềm nhiêm vung ngọc hốt giải phá. Tuy công lực lão có kém hơn đối
phương, song cũng chênh lệch không nhiều, cẩn thận tỷ đấu thì không thể thua
ngay trong vài chiêu được.
Song
phương cầm cự nhau một lúc.
Sau
ba mươi chiêu, họ Bàng thầm chột dạ trước đấu pháp trước sau kín kẽ của Đông
Môn Phiệt. Lão xuất chiêu rất cẩn thận, lòng không cầu thắng, chiếc ngọc hốt
dệt nên màn bạch vụ che kín các yếu huyệt mà phòng thân. Nếu cứ mãi như thế,
sau trăm chiêu nữa chưa chắc đã có thể phân thắng bại.
Một
đại ma đầu danh chấn võ lâm như họ Bàng mà bình thủ với một nhân vật không
rõ tiếng tăm thì còn chi là thể diện. Họ Bàng liền đổi đấu pháp, đánh ra
những đòn nặng như núi đổ, hiểm ác cực kỳ, mong dùng kỳ chiêu áp đảo đối
phương mà thủ thắng. Thanh Ưng Trảo của lão rít lên những thanh âm vi vút,
như muốn trấn nhiếp tinh thần đối thủ.
Đông
Môn Phiệt vẫn đứng yên tại chỗ, ung dung múa ngọc hốt giải phá. Lão dùng
tịnh chế động, vì đứng yên tại chỗ nên không phải phân tâm cho bộ pháp, toàn
thân công lực đều dồn cả vào ngọc hốt nên chiêu thế cũng lợi hại khôn lường.
Lão đang chờ cơ hội.
Và
cuối cùng thì cơ hội cũng đã đến.
Đánh
mãi không thắng, Bàng Lệ Hải vừa kinh vừa thẹn, vừa giận vừa lo. Ác tính nổi
lên, gã quyết dùng dị chiêu để hạ đối thủ.
Sau
khi chém liền một lúc chín trảo, gã nhảy lùi về phía sau, thân hình bốc lên
cao theo thế Mãnh Ưng Nhập Địa, đầu mũi sắc nhọn của thanh Ưng Trảo liên
tiếp rung động, càng lúc càng nhanh tạo ra những thanh âm vi vút dồn dập,
sát khí bao phủ đấu trường.
Sau
khi đã vận mười thành chân khí dồn vào thanh Ưng Trảo, gã từ trên cao đáp sà
xuống, thân hình nương theo trảo thức chụp xuống đầu Đông Môn Phiệt, khí thế
hung hãn như mãnh ưng vồ mồi.
Trước
chiêu thế kỳ dị độc hiểm, bọn Giả Đạo Thành đều thầm lo cho Đông Môn Phiệt.
Nào
ngờ, Đông Môn Phiệt lại mỉm cười đắc ý. Đây là một trong ba chiêu thức độc
môn tuyệt kỹ của pho Ưng Trảo Công mà Tử Văn đã phụ nhĩ cho lão biết, cùng
với những phép giải phá. Và nãy giờ lão chính là đang chờ đợi đối phương
xuất ra những chiêu ấy.
Họ
Bàng như cánh ưng to lớn từ trên cao sà xuống cực nhanh.
Cũng
nhanh không kém, Đông Môn Phiệt xuất một chưởng sấm sét về mé hữu, rồi theo
đúng bộ pháp tả tam tiền ngũ mà di chuyển. Khi đã thoát ra khỏi vùng uy hiếp
của thanh Ưng Trảo, ngọc hốt vung lên giáng một đòn sấm sét vào bóng nhân
ảnh phía trên.
Nói
về gã họ Bàng, khi đang đắc ý vì mũi Ưng Trảo sắp đâm trúng địch thủ thì
chợt thấy đối phương xuất chưởng đánh lên. Tuy nhiên, với vị thế như vậy thì
gã chỉ cười khì một tiếng, co mình lách sang bên một chút là đã tránh thoát.
Nào
ngờ chớp mắt đã thấy đối phương biến mất, rồi nghe chân hữu đau điếng, mãnh
ưng thọ thương rơi sầm xuống đất.
Đông
Môn Phiệt lướt tới vung chiếc hốt điểm vào mấy trọng huyệt phong tỏa công
lực gã họ Bàng. Chiến thắng của lão quá đột ngột, ngoài suy nghĩ của mọi
người nên ai nấy đều sửng người ngơ ngác. Phải một lúc sau, cả bọn mới bật
lên những tiếng hoan hô vang dội.
Nhìn
gã họ Bàng đang nằm yên dưới đất, Đông Môn Phiệt ơ hờ nói :
- Thế
nào ? Nhà ngươi đã chịu phục chưa ?
Bàng
Lệ Hải nhìn thẳng vào lão, nói :
- Bản
nhân đã thất thủ, muốn giết thì cứ giết.
Đông
Môn Phiệt nói :
- Bản
chức giết nhà ngươi làm gì. Theo ước định, từ giờ nhà ngươi sẽ là hộ vệ tùy
hầu chủ thượng.
Bàng
Lệ Hải nói :
- Ước
định ấy … bản nhân không thể thực hiện, đành chịu chết vậy.
Đông
Môn Phiệt cười nhạt nói :
- Nếu
đã vậy thì nhà ngươi còn nhận lời làm chi.
Họ
Bàng thoáng lượng lự, nhưng rồi lại kiên quyết lắc đầu, nói :
- Bản
nhân không thể bội môn phản giáo. Lão cứ giết bản nhân đi.
Giả
Đạo Thành tức giận xen vào :
-
Tiểu tử thật không biết điều mà.
Tử
Văn thấy tình cảnh họ Bàng cũng đáng thương hại, nhẹ nhàng lên tiếng :
-
Thôi được rồi. Trẫm cũng không ép buộc khanh. Trẫm sẽ cho khanh thêm một cơ
hội.
Mọi
người sửng sốt bật nói :
- Chủ
thượng.