Lại
nói, sau khi đã quyết định đông hành, các lộ đều đã đóng góp ngân lượng, và
cử Đông Môn Phiệt làm Tổng quản, Tử Văn lại hỏi :
- Còn
đại sự gì phải bàn nữa không ?
Mọi
người đưa mắt nhìn nhau. Đông Môn Phiệt nói :
-
Tiếp theo là vấn đề nhân sự. Phải thu xếp thế nào, thỉnh chủ thượng phân phó.
Y hỏi
thì hỏi vậy thôi chứ cũng thừa biết cậu bé khó thể tự mình quyết định. Trước
vấn đề hệ trọng như vậy, cậu bé đành hỏi :
- Mọi
người thấy sao ?
Giả
Đạo Thành nói :
- Chủ
thượng tại thượng. Dưới chủ thượng có chúng ta, hiệp xưng Ngũ đại Hộ pháp.
Dương
Cửu Công bác ngay :
- Chủ
thượng muốn chúng ta không trở thành bang phái võ lâm, sao có thể xưng là Hộ
pháp được.
Cát
Thiên Hào nói :
- Vậy
hãy xưng là Ngũ đại Tổng Quản.
Dương
Cửu Công lại nói :
- Đã
là Tổng quản sao lại có đến năm người. Có nhà nào mà lại có đến năm vị Tổng
quản. Nghe chẳng lọt tai chút nào.
Cát
Thiên Hào tức giận :
- Lão
chỉ giỏi bàn ra. Vậy theo lão thì phải làm sao ?
Dương
Cửu Công ung dung nói :
-
Quyền quyết định là ở chủ thượng, lão phu không dám lạm quyền.
Cát
Thiên Hào nổi xung :
-
Nhưng chủ thượng đang hỏi ý kiến chúng ta. Lão phải có ý kiến của mình chứ.
Thấy
không khí có phần căng thẳng, Đông Môn Phiệt vội dàn hòa :
-
Thôi đừng cãi nhau nữa. Mỗi người hãy trình bày ý kiến của mình, rồi chủ
thượng sẽ quyết định.
Cát
Thiên Hào nhìn Dương Cửu Công hằn học nói :
- Đến
phiên lão đó.
Nhưng
Dương Cửu Công lại khôn ngoan không đáp thẳng vào câu hỏi, thủng thẳng nói :
- Chủ
thượng anh minh tất có chủ kiến. Ý lão phu là xin chủ thượng hãy quyết định.
Đông
Môn Phiệt nhìn Tứ Hải Thần Quân Nhiệm Bá, tủm tỉm cười hỏi :
- Vậy
ý Nhiệm huynh thế nào ?
Nhiệm
Bá đưa mắt nhìn mọi người, ngẫm nghĩ giây lát, đoạn nói :
-
Chúng ta phò tá chủ thượng thì cứ nhận phận thần tử, bất tất nghĩ ngợi sâu
xa.
Thấy
Đông Môn Phiệt mỉm cười gật đầu chứ chẳng nói gì, xem chừng định ngậm miệng
ăn tiền, Tử Văn khẽ cười hỏi :
- Ý
Tổng quản thế nào ?
Đông
Môn Phiệt đáp :
- Ý
kiến của mỗi người đều có cái hay riêng. Xin tùy chủ thượng quyết định.
Thuộc hạ chỉ xin góp một ý kiến nho nhỏ.
Cát
Thiên Hào nói :
- Có
ý gì thì nói phứt cho rồi. Dài dòng mất thời gian quá đi.
Đông
Môn Phiệt tủm tỉm cười nói :
- Chủ
thượng đã quyết định ra hải ngoại kiến địa lập quốc, cho chúng ta làm quốc
quân. Nếu có thể thì xin chủ thượng hãy gia tước trước để chúng ta có danh
phận, rồi sẽ phân phong sau.
Giả
Đạo Thành vỗ đùi nói :
-
Hay. Lão phu xin rút lại ý kiến trước đây. Thỉnh chủ thượng ân chuẩn.
Cả
bọn đều khen phải, đồng nói :
-
Thỉnh chủ thượng ân chuẩn.
Tử
Văn hỏi :
- Mọi
người muốn gia tước phân phong thế nào ?
Đông
Môn Phiệt nói :
- Xin
chủ thượng hãy quyết định.
Tử
Văn thoáng cau mày, suy nghĩ giây lát rồi quay sang hỏi Giả Đạo Thành :
- Khi
nãy đã bảo sẽ ưu tiên cho tiên sinh trước. Vậy tiên sinh định lẽ nào ?
Giả
Đạo Thành đảo tròn mắt suy nghĩ thật nhanh, rồi vội nói :
- Lão
phu ưa nóng không ưa lạnh. Xin chủ thượng hãy gia phong làm Nam Bình Vương.
Tử
Văn lại nhìn Nhiệm Bá hỏi :
-
Tiên sinh thì sao ?
Nhiệm
Bá chắp tay nói :
- Chủ
thượng ân tứ, thuộc hạ xin được lĩnh tước Hải Lăng Vương.
Tử
Văn khẽ gật đầu, lại quay sang Dương Cửu Công, hỏi :
- Còn
tiên sinh ?
Dương
Cửu Công nói :
- Lão
phu xin được làm Minh Đạo Vương.
Tử
Văn đưa mắt nhìn qua Cát Thiên Hào. Không đợi cậu bé hỏi, họ Cát đã nói ngay
:
- Chủ
thượng. Xin hãy phong cho lão phu làm Tả Hiền Vương.
Giả
Đạo Thành cười ha hả nói :
- Tả
Hiền Vương là tước hiệu của Hung Nô. Lão thích làm vương Hung Nô thật ư ?
Họ
Cát ngớ người :
- Ta
nghe danh hiệu đó thật êm tai, chẳng lẽ lại là tước hiệu của Hung Nô ?
Giả
Đạo Thành cả cười :
- Lão
không biết ư ? Nếu lão thật sự thích thì lão phu sẽ đứng ra bảo tấu, xin chủ
thượng cho lão kiêm lĩnh cả Tả Hữu Hiền Vương.
Cát
Thiên Hào đưa mắt nhìn Tử Văn. Tuy đã hiệp minh kết ước, nhưng trong số
những người ở đây, lão chỉ có thể tin tưởng một mình cậu bé. Không chỉ riêng
lão, cả những người kia cũng thế.
Thấy
cậu bé khẽ gật đầu, lão chau mày ngẫm nghĩ, rồi lại cười hì hì nói :
- Ta
chỉ nói chơi thôi. Chúng ta là phận thần tử, việc gia thưởng sách phong nên
do chủ thượng định đoạt, không nên tự quyết định rồi ép chủ thượng phê
chuẩn. Như thế thì còn gì đạo quân thần.
Giả
Đạo Thành biến sắc, nói :
- Lão
dám …
Cát
Thiên Hào đã chiếm được thượng phong, lập tức cướp lời :
- Ta
nói không đúng sao ?
Thấy
mọi người tranh luận đến chỗ không đâu, Tử Văn dàn hòa :
- Đây
là ta hỏi ý kiến mọi người chứ không phải các vị tự ý định đoạt.
Giả
Đạo Thành nghe nói mà mát lòng hởi dạ, ngửng mặt lên nói :
- Đó.
Lão nghe chưa ?
Đông
Môn Phiệt nhân đó tiếp lời :
-
Chúng ta đã giữ đạo quân thần thì cũng nên giữ trọn lễ. Xưng hô với chủ
thượng không thể cứ lão phu rồi thuộc hạ được. Cần định triều quy.
Cát
Thiên Hào hỏi :
-
Định thế nào ?
Đông
Môn Phiệt nói :
- Thứ
nhất : tôn quân.
Cát
Thiên Hào nói :
- Tôn
quân tức là phải tôn kính chủ thượng. Trong chúng ta có kẻ nào dám bất kính
với chủ thượng đâu.
Giả
Đạo Thành nói theo :
-
Phải đó. Kẻ nào lại dám bất kính với chủ thượng chứ. Đông Môn lão nhi chỉ ưa
lắm lời.
Đông
Môn Phiệt nói :
- Nói
ngoài miệng thì ai lại chẳng nói được. Song chúng ta đã giữ đạo thần tử thì
phải thủ lễ xưng thần với chủ thượng. Tôn quân không chỉ bằng lời nói mà
phải bằng cả cử chỉ, thái độ.
Giả
Đạo Thành hỏi :
- Có
cần phiền phức thế không ?
Đông
Môn Phiệt nói :
- Đạo
thần tử xưa nay vẫn thế.
Dương
Cửu Công cũng nói :
-
Đông Môn lão đệ nói phải đấy. Không có triều quy thì làm sao kiến địa lập
quốc. Và nếu không giữ đạo quân thần thì làm sao thiên hạ có thể phân biệt
chúng ta với lũ hải khấu tầm thường.
Nhiệm
Bá đương nhiên không thích bị xem là hải khấu nên lập tức tán đồng :
-
Phải đấy. Cần phải tôn quân. Kẻ nào dám bất kính với chủ thượng phải bị
nghiêm trị.
Đã có
ba người ủng hộ, chỉ cần Tử Văn không phản đối thì xem như sự việc đã được
quyết định. Mà cậu bé đương nhiên chẳng phản đối làm gì. Dương Cửu Công lại
hỏi tiếp :
- Thứ
hai là gì ?
Đông
Môn Phiệt nói :
- Thứ
hai : đồng liêu hữu lễ. Một khi chúng ta cùng phò tá chủ thượng thì tức là
đồng liêu, cư xử phải hữu lễ, không thể hời hợt như khi còn là người giang
hồ, hễ mỗi khi tức bực là động thủ động cước.
Nhiệm
Bá nói :
-
Không sai. Một vị quốc quân mà cứ động thủ động cước thì còn thể thống gì
nữa. Còn gì nữa không ?
Đông
Môn Phiệt nói :
- Thứ
ba : thượng hạ phân minh. Mọi sự cần phân trên dưới rạch ròi
Dương
Cửu Công gật đầu nói :
-
Không sai. Dương lão nhi … à quên, Dương đại nhân luận rất phải. Thỉnh chủ
thượng ân chuẩn.
Giả
Đạo Thành nói thêm :
- Nếu
đã vậy thì bọn thủ hạ của chúng ta cũng phải thủ lễ quân thần với chúng ta.
Bọn chúng phải gọi chúng ta là đại vương. Phải không ?
Đông
Môn Phiệt nói :
-
Đương nhiên rồi. Bọn chúng phải gọi chúng ta là đại vương và xưng ty chức,
tiểu tướng. Không còn thuộc hạ với bang chủ, hội chủ gì nữa.
Làm
đại vương đương nhiên thích hơn bang chủ, hội chủ nên không ai có ý kiến gì
khác. Tử Văn nói :
- Đề
xuất của Đông Môn tiên sinh, ta chuẩn thuận.
Đông
Môn Phiệt nói :
- Chủ
thượng xin hãy xưng quả nhân và gọi chúng thần là khanh gia. Hoặc xưng trẫm
cũng được.
Giả
Đạo Thành nói :
- Chủ
thượng hãy xưng trẫm đi. Đừng xưng là quả nhân, nghe không hay.
Nhiệm
Bá gật đầu tán đồng :
-
Không sai. “Cô nhân quả phụ” không tốt cho đại nghiệp xuân thu của bản
triều.
Tử
Văn ngần ngừ :
- Có
cần phải thế không ?
Cả
bọn đều nói :
- Nên
lắm. Nên lắm.
Tử
Văn đành gật đầu, đoạn hỏi Đông Môn Phiệt :
- Còn
Đông Môn khanh gia ? Khanh muốn được gia phong thế nào ?
Đông
Môn Phiệt ngẫm nghĩ một thoáng, mới nói :
- Xin
chủ thượng hãy cho thần làm Linh Vương.
Lão
này thật khôn ngoan. Lão định ra tước vương hai chữ, có ý ở trên người khác
một bậc. Nhưng nhất thời chưa ai nhận ra thâm ý của lão. Tử Văn gật đầu,
nghiêm giọng phán :
- Ý
kiến của chư khanh trẫm đều chuẩn thuận. Nay trẫm sắc phong Giả khanh gia
làm Nam Bình Vương, Nhiệm khanh gia làm Hải Lăng Vương, Dương khanh gia làm
Minh Đạo Vương, Đông Môn khanh gia làm Linh Vương, và Cát khanh gia làm …
làm Uy Vương. Chư khanh đều là nhất đẳng trọng thần, thượng triều không phải
quỳ, tâu trình không phải xưng tên, hầu giá được mang kiếm. Và khi vắng mặt
trẫm, chư khanh có thể thay mặt trẫm mà định đoạt chính sự.
Quyền
uy thế là tột bậc, cả bọn cung kính vái tạ. Tử Văn lại hỏi :
- Còn
gì nữa không ?
Mọi
người nhìn nhau, chưa kịp nói gì thì Cát Thiên Hào bỗng lặng người nghe
ngóng, rồi nói :
-
Dường như có kẻ đột nhập.
Giả
Đạo Thành nói :
- Sao
chúng ta không nhận thấy gì ?
Cát
Thiên Hào nói :
-
Công phu kẻ này xem ra rất cao cường. Ta nghe tiếng chim thú nháo nhác mới
nhận biết được.
Đông
Môn Phiệt đương nhiệm Tổng quản nhanh chóng phân phó :
- Uy
Vương ra ngoài trực tiếp đối địch. Nam Bình Vương, Minh Đạo Vương đi triệu
tập nhân thủ, sắp xếp bố phòng. Bản chức cùng Hải Lăng Vương hộ giá.
Mọi
người nhận lệnh lập tức đi ngay. Nhưng gần như ngay lập tức đã nghe tiếng
quát của Cát Thiên Hào ngay trước cửa :
-
Gian đồ hà danh hà tính, hà xứ hà phương. Đột nhập hành doanh vì mục đích gì
?
Tiếp
đó là một thanh âm lãnh tĩnh :
- Lão
quỷ nhận biết được tông tích bản nhân, công phu cũng khá đó.
Giả
Đạo Thành lập tức đáp lại :
- Ơ
hờ. Nếu là ai khác thì còn đáng nói, chứ với nhà ngươi thì có gì đáng để tự
hào.
Tiếng
người lạ giận dữ :
- Lão
quỷ thật to gan lớn mật. Lão có biết bản nhân là ai không ?
Giả
Đạo Thành cười nhạt :
- Nhà
ngươi chưa xưng danh thì ai mà biết. Nhưng với hành tung như vậy thì bất quá
cũng chỉ là hạng vô danh tiểu tốt kiếm ăn trong võ lâm chứ gì ?
Người
lạ nổi cơn thịnh nộ :
- Lão
quỷ to gan. Muốn chết hử ?
Giả
Đạo Thành cười nhạt, lạnh lùng nói :
- Nhà
ngươi bán dạ đột nhập hành doanh, rõ ràng là muốn chết. Hãy mau dọn mình sẵn
sàng để bản vương tiễn nhà ngươi về cực lạc.
Người
lạ nộ khí xung thiên :
- Láo
láo. Kẻ phải lên bàn thờ chính là lão.
Giả
Đạo Thành cười khành khạch :
-
Phải. Phải. Bản vương phải lên bàn thờ để thắp hương cho nhà ngươi. Nghĩa tử
là nghĩa tận. Bản vương cũng nên thắp cho nhà ngươi nén hương để nhà ngươi
được ấm lòng chốn cửu tuyền chứ.
Tử
Văn nhìn ra, thấy bọn Cát Thiên Hào đang thống xuất quần thủ hạ vây quanh
một gốc đại thụ cành lá xum xuê, đao kiếm tuốt trần đằng đằng sát khí.
Để
khiêu khích đối phương thêm nữa, Giả Đạo Thành lại tiếp lời :
- Để
bản vương khỏi mang tiếng với thiên hạ, nhà ngươi hãy mau báo danh để bản
vương còn biết mà khắc vào bia mộ.
Kẻ lạ
nộ khí xung thiên, quát lớn một tiếng, từ trên cây phóng xuống đối mặt Giả
Đạo Thành. Đó là một tráng hán ước ngoại tứ tuần vận y phục dạ hành, thể vóc
cao lớn, tóc xõa dài, mặt mũi âm trầm lạnh lẽo, đặc biệt là ánh mắt sáng
quắc hữu thần, đầy sát khí.
Giả
Đạo Thành lướt nhìn qua hắn ta một lượt, đoạn cười nhạt nói :
- Nhà
ngươi hà danh hà tính, hà xứ hà phương. Hãy mau cung xưng để khỏi phải làm
vô danh quỷ.
Dạ
hành nhân đỏ mặt tía tai, nổi giận bừng bừng, đột nhiên quát lớn một tiếng,
vận toàn lực vung chưởng bổ xuống đầu Giả lão.
Giả
Đạo Thành khi lên tiếng khiêu khích đối phương cũng đã tính trước tình huống
này, vừa khi địch nhân xuất chưởng thì lão cũng nhẹ nhàng phiêu thân né
tránh, thế Vân Trung Yến thật nhanh nhẹn phiêu thoát.
Thế
nhưng, lão lại không nghĩ đến một chuyện.
Lão
đang đứng trước cửa, tức phía sau lão chính là gian nhà có Tử Văn ở trong.
Chưởng vừa xuất, lão vừa tránh sang bên, thì “ầm” một tiếng, khung cửa đã bị
đánh bật ra phía sau. Cả gian nhà cũng rung rinh một lúc rồi đổ sụp xuống
theo. Gian nhà tranh chỉ được dựng tạm bằng những vật liệu đơn sơ tại chỗ
nên không thể chịu nổi một chưởng hùng hậu như thế.
Gỗ đã
văng tung tóe. Cát bụi bắn tứ tung.
Tử
Văn hơi thoáng biến sắc.
Nhiệm
Bá và Đông Môn Phiệt lập tức lùi lại hai bên cậu bé, đồng múa chưởng kết
thành một bức tường khí chắc chắn bảo hộ cậu bé. Gỗ đá, cát bụi khi chạm vào
bức tường khí đều bị chấn dội lại.
Khi
cát bụi lắng xuống, gian nhà đã không còn. Tử Văn vẫn ngồi nguyên vị, sắc
diện lộ vẻ không vui.
Nhiệm
Bá hừ lạnh một tiếng, điểm mặt dạ hành nhân, gằn giọng quát :
-
Cuồng đồ to gan. Dám đến hành doanh lộng hành như thế. Quả muốn chết mà.
Dạ
hành nhân vốn đã nổi nóng, lập tức đùng đùng giận dữ xông tới. Đông Môn
Phiệt phẩy tay ngăn lại, tủm tỉm cười nói :
- Túc
hạ hà danh hà tính, quang lâm bản địa vì mục đích gì ?
Dạ
hành nhân thét lớn :
- Lão
quỷ hãy mau tránh ra. Cản đường bản nhân là phải chết.
Đông
Môn Phiệt tủm tỉm cười nói :
-
Việc gì cũng có tiền nhân hậu quả. Túc hạ đến đây sinh sự thị phi, tất có
mục đích. Chẳng lẽ đó là mục đích không thể nói ra.
Dạ
hành nhân quát :
- Để
bản nhân xử trí lũ ngông cuồng kia trước, rồi sẽ nói chuyện với ngươi sau.
Giả
Đạo Thành cười nhạt :
- Nhà
ngươi bảo ai ngông cuồng. Thử ra bờ suối soi mặt xem bản thân nhà ngươi thế
nào ?
Cát
Thiên Hào nói :
- Nhà
ngươi vô cớ đến đây sinh sự, còn dám nói ai ngông cuồng. Thật là chưa thấy
quan tài chưa đổ lệ mà.
Dạ
hành nhân biến sắc :
-
Ngươi …
Đông
Môn Phiệt xua tay nói :
-
Quân tử không nói quanh co. Túc hạ đã là vô danh tiểu tốt thì bản chức không
hỏi danh tính nữa. Túc hạ đến đây vì mục đích gì, hãy mau nói rõ, đừng để
chúng ta dùng biện pháp mạnh.
Dạ
hành nhân gằn giọng :
- Hừ.
Các ngươi làm gì được bản nhân mà dám khua môi múa mép.
Cát
Thiên Hào tiến tới một bước, sầm mặt nói :
- Nhà
ngươi không cung khai, đúng là muốn chết mà.
Dạ
hành nhân cũng tiến tới một bước, gằn giọng :
-
Thách các ngươi làm gì được bản nhân. Các ngươi muốn quần công hay đơn đả
độc đấu thì bản nhân đều chiều tất.
Quả
là những lời khinh mạn quá đáng. Bọn Đông Môn Phiệt, Dương Cửu Công đều sầm
nét mặt. Không khí dần căng thẳng.
Trở về