Ngơa Thị
Lâm …
Sâu trong
rừng, cách g̣ đất cao nơi quần hào tranh bảo không xa có một khoảng đất rộng,
thoáng đăng. Mấy chục chiếc lều quây quanh một gian nhà gỗ, mái tranh đơn giản.
Những chiếc lều xung quanh chia thành năm khu rơ rệt, phân rơ địa bàn của từng
phe Đông Môn Phiệt, Dương Cửu Công, Cát Thiên Hào, Nhiệm Bá, Giả Đạo Thành. Đấy
chính là trú sở tạm thời của bọn họ. Gian nhà chính giữa có lẽ là chỗ hội họp.
Tử Văn
theo bọn Đông Môn Phiệt đến đấy.
Đông Môn
Phiệt quát thủ hạ thu xếp chỗ nghỉ ngơi cho Tử Văn tại gian nhà chính giữa. Và
năm người bọn họ cũng tạm trú ngay tại đấy. Giờ đây năm phái đă chính thức hợp
nhất nên không cần phân chia nữa. Vả chăng, cũng không ai muốn để Tử Văn ở lại
một ḿnh với kẻ khác.
Thu xếp
đâu vào đấy, sáu người bắt đầu mở hội nghị để bàn những đại sự trọng yếu. Đương
nhiên hội nghị do Tử Văn chủ tŕ.
Thở nhẹ
một tiếng, cậu bé nói :
- Đến giờ
mà ta vẫn chưa biết danh hiệu của bản minh là chi ?
Đông Môn
Phiệt cười nói :
- Chúng
ta thật sơ xuất, tuy đă quyết định hiệp minh mà vẫn chưa t́m cho bản minh một
danh hiệu. Chủ thượng anh minh sáng suốt, hay là chủ thượng hăy t́m cho bản minh
một danh hiệu.
Tử Văn
nói :
- Nếu đă
như vậy th́ cứ thôi đi. Chúng ta hiệp minh, nhưng không lập minh mà cũng chẳng
lập giáo, bất tất phải đặt tên.
Giả Đạo
Thành nói :
- Nếu
không có danh hiệu th́ làm sao có thể dương danh trong vơ lâm.
Tử Văn
hỏi :
- Chẳng
phải mọi người kiến minh lập hội chỉ để có thể tự lập tự tồn. Lẽ nào c̣n định
tranh danh đoạt lợi, mưu đồ bá nghiệp.
Thấy mọi
người đều nh́n ḿnh, Giả Đạo Thành lúng túng nói :
- Nhưng
ít ra cũng nên có danh hiệu để công bố với đồng đạo vơ lâm và tiện xưng hô.
Tử Văn
mỉm cười :
- Ta
không thích vơ công nên cũng không muốn trở thành một nhân vật vơ lâm. Nếu như
phải lănh đạo một tổ chức vơ lâm th́ thật không nên. C̣n về việc muốn dương danh
trong vơ lâm, mọi người vẫn có thể sử dụng tư cách cá nhân mà hành sự. Không
nhất thiết phải đưa minh hội ra trước thiên hạ.
Đông Môn
Phiệt tán đồng :
- Chủ
thượng luận rất phải. Trong vơ lâm, sự việc càng thần bí càng hay. Minh thương
dễ tránh, ám tiễn khó pḥng. Cây cao gió cả, rất dễ chuốc vạ vào thân.
Dương Cửu
Công tiếp lời :
- Thực
lực của chúng ta chưa đủ để hùng bá vơ lâm. Diễu vơ giương oai e chẳng thể cầm
cự được bao lâu. Không đụng độ với bọn Thiên Ma tất cũng sẽ gặp chuyện với bọn
Nhất Thống Bang.
Nhiệm Bá
gật gù nói :
- Phải
đấy. Nếu chúng ta diễu vơ dương oai tất không yên được với bọn chúng.
Giả Đạo
Thành miễn cưỡng nói :
- Mọi
người đều nói vậy th́ lăo phu c̣n ǵ để nói nữa. Cứ như thế đi.
Tử Văn
khẽ cười, lại hỏi :
- Ngũ lộ
hiệp nhất, thiết lập đồng minh. Lực lượng của Đông Môn tiên sinh là Hắc Sát Hội.
C̣n danh hiệu tứ lộ kia là ǵ ?
Dương Cửu
Công nói :
- Hàn
môn danh Long Hổ.
Nhiệm Bá
tiếp :
- Bản
bang hiệu Hải Sư.
Giả Đạo
Thành nói :
- Tệ
bảo xưng Huyền Cực.
Cát Thiên
Hào nói :
- Bản
sơn thị Ninh Phong.
Dương Cửu
Công chợt à lên, nói :
- Chúng
ta lẩm cẩm mất rồi, vẫn chưa xưng danh và thỉnh giáo tôn danh chủ thượng.
Tử Văn
mỉm cười :
- Ta là
Tử Văn. Chỉ mới du ngoạn giang hồ đă gặp được chư vị. Có lẽ cũng là duyên phận.
Đông Môn
Phiệt nói :
- Chủ
thượng. Thuộc hạ là Đông Môn Phiệt, tệ hiệu Tụ Lư Tàng Đao, đương kim hội chủ
Hắc Sát Hội. Bản hội chủ trương ẩn mật hành sự, chưa từng công khai lộ diện trên
giang hồ. Đối với vơ lâm, Hắc Sát Hội vẫn là một bang hội thần bí.
Cát Thiên
Hào nói :
- Dài
ḍng quá đi. Tóm lại ngắn gọn là chẳng có tên tuổi ǵ. Chủ thượng. Lăo phu là …
Tử Văn
khẽ cười đỡ lời :
- Sơn
lâm chi trung danh chí tôn.
Cát Thiên
Hào ngớ người nh́n Tử Văn. Cậu bé lại nh́n ba người c̣n lại, mỉm cười tiếp :
“… Ngũ Nhạc chi thượng chiếm ngao
đầu.
Tứ Hải
Bát Hoang xưng đệ nhất.
Tung hoành Cửu Châu thiên hạ kinh.”
Cả bọn
đều giật ḿnh :
- Chủ
thượng …
Mọi người
vốn chỉ nghĩ Tử Văn dù sao cũng hăy c̣n là một cậu bé, không ngờ cậu bé lại biết
nhiều như thế. Tuy những tự hiệu hoa mỹ kia bọn họ mới nghe qua lần đầu, nhưng
lại nghe rất lọt tai và cũng rất phù hợp với ngoại hiệu vơ lâm của bọn họ. Bạch
Hổ là chúa sơn lâm nên “Sơn lâm chi trung danh chí tôn” rất hợp với Bạch
Hổ Sơn Quân Cát Thiên Hào. Tương tự, những tự hiệu c̣n lại cũng rất hợp với bọn
Ngũ Nhạc Thần Quân Dương Cửu Công, Tứ Hải Thần Quân Nhiệm Bá và Cửu Châu Huyết
Sát Giả Đạo Thành.
Dương Cửu
Công ngần ngừ hỏi :
- Chủ
thượng chỉ vô t́nh đến đây …
Tử Văn
thở nhẹ một tiếng, nói :
- Nói là
vô t́nh cũng được. Thật ra th́ ta đang phải lánh nạn, tuấn mă chạy càn bất kể
phương hướng, vô t́nh lạc bước đến đây.
Cát Thiên
Hào thảng thốt kêu lên :
- Chủ
thượng đang phải lánh nạn.
Tử Văn
lại thở dài, kể lại những chuyện đă xảy ra ở Nam Xương, nhân đó nói luôn sự lo
lắng về an nguy của sư huynh đệ Trương Chí Nghĩa.
Giả Đạo
Thành ngạo nghễ cười nói :
- C̣n
tưởng bọn chúng là thần thánh phương nào, dè đâu chỉ là bọn vô danh tiểu tốt
Kiếm Trang. Để lăo phu đi rửa hận cho chủ thượng.
Cát Thiên
Hào cất tiếng oang oang :
- Chủ
thượng cứ yên tâm. Việc ấy xin hăy để lăo phu lo liệu cho. Lăo phu sẽ cho bọn
chúng nếm mùi ngũ hổ phân thi để thiên hạ biết hậu quả thế nào khi dám phạm đến
chủ thượng.
Dương Cửu
Công cười nhạt nói :
- Trước
giờ các ngươi chẳng bao giờ chịu lo thiên hạ sự, sao lần này hăng hái thế ?
Cát Thiên
Hào nói :
- Bọn
chúng dám mạo phạm chủ thượng, chính là đại sự mà chúng ta cần phải quan tâm,
sao lại có thể gọi là thiên hạ sự được.
Nhiệm Bá
vuốt râu cười :
- Có phải
như thế thật không ? Hay là muốn nhất tiễn hạ song điêu, vừa cầu lợi lại vừa
mong được ḷng chủ thượng.
Thấy Tử
Văn nh́n, họ Cát bực bội nói :
- Lăo chỉ
nói quá …
Đông Môn
Phiệt đỡ lời :
- Thôi
đừng tranh biện nữa. Bọn Kiếm Trang ngày thường kiêu căng ngang ngược, cũng cần
cho bọn chúng một bài học để sau này chúng không dám bức hiếp thiên hạ nữa.
Giả Đạo
Thành cười giảo quyệt :
- Một khi
lăo phu đă ra tay, sau này dù bọn chúng có muốn bức hiếp thiên hạ cũng không
được nữa.
Đông Môn
Phiệt ngắt lời :
- Chủ
thượng. Bọn Kiếm Trang thị chúng hiếp cô. Sư huynh đệ Trương Chí Nghĩa e rằng
lành ít dữ nhiều. Xin chủ thượng hăy phái Giả huynh cùng Cát huynh đến Nam Xương
thị sát t́nh h́nh. Nếu sư huynh đệ họ Trương có bề ǵ th́ có thể cứu giúp bọn
họ.
Nghĩ đến
việc sư huynh đệ họ Trương có thể đă ngộ nạn, Tử Văn lo lắng nói :
- Cứ như
vậy đi.
Giả, Cát
hai người hớn hở nói :
- Phụng
thượng ư.
Đông Môn
Phiệt lại hỏi :
- Chủ
thượng c̣n căn dặn ǵ không ?
Tử Văn
nói :
- Không.
Giờ ta bàn đến vấn đề khác. Chư vị hiệp minh, nhưng đă định trú sở ở đâu chưa ?
Dương Cửu
Công cười gượng nói :
- Danh
hiệu c̣n chưa kịp nghĩ đến, nói ǵ đến chuyện trú sở.
Tử Văn
nói :
- Phân
th́ yếu, hiệp th́ mạnh. Chúng ta đă hiệp minh th́ không nên phân tán ra mà làm
giảm thực lực. Thế nhưng, … dựng nghiệp ở đâu cũng là một vấn đề.
Cát Thiên
Hào nói :
- Thái
Hành Sơn địa thế hiểm tuấn, dễ thủ khó công, có thể dùng làm trú sở.
Nhiệm Bá
tủm tỉm cười hỏi :
- Giả sử
bọn Thiên Ma Giáo hay Nhất Thống Bang tấn công Thái Hành Sơn, cứ địa của lăo có
thể cầm cự được bao lâu.
Cát Thiên
Hào lúng túng nói :
- Thái
Hành Sơn núi cao rừng rậm, sơn lâm bạt ngàn, chẳng những dễ thủ khó công mà khi
gặp bước hiểm nghèo cũng rất dễ dàng rút lui.
Nhiệm Bá
cười nói :
- Chúng
ta hiệp minh, tôn chỉ tự lập tự tồn. Nếu mỗi khi gặp cường địch đều phải cúp
đuôi chạy trốn th́ c̣n ra thể thống ǵ nữa.
Cát Thiên
Hào tức giận nói :
- Vậy lăo
có chủ ư hay hơn ư ?
Nhiệm Bá
vuốt râu cười, nhưng chưa nói ǵ th́ Đông Môn Phiệt đă đỡ lời :
- Chủ
thượng anh minh tất có chủ kiến, mọi người đừng tranh căi nữa.
Cả bọn
nghe nói đều quay nh́n Tử Văn. Một khi bọn họ không thể đồng thuận được th́ đành
phải trông đợi vào quyết định của cậu bé. Đông Môn Phiệt thừa biết Nhiệm Bá đang
định nói ǵ nên ngắt lời lăo, giao lại quyền quyết định cho Tử Văn để mọi người
khỏi phải tranh căi. Nếu như bọn họ cứ bảo thủ ư kiến, không ai chịu ai sẽ gây
mất đoàn kết nội bộ, không lợi cho đại cuộc.
Cậu bé
hơi thoáng cau mày, trầm ngâm giây lâu, mới thở nhẹ một hơi, nói :
- Theo
lời chư vị th́ vơ lâm Trung Nguyên đang là địa bàn tranh chấp giữa Thiên Ma Giáo
và Nhất Thống Bang. Hiện giờ thực lực chúng ta chưa đủ để đương cự với bọn chúng
th́ tạm thời hăy tránh đi, t́m nơi nào yên b́nh mà gây dựng thực lực, định kế
lâu dài.
Dương Cửu
Công hỏi :
- Ư chủ
thượng là chúng ta nên rời Trung Nguyên, tránh ra quan ngoại.
Tử Văn
nói :
- Phải.
Hiện giờ nơi nào có thể xem là yên b́nh ?
Nhiệm Bá
nói :
- Tây Vực
có Hoàng Giáo. Nam Lĩnh có Miêu Cương. Nếu nói yên b́nh th́ thật sự chỉ có Đông
Hải.
Giả Đạo
Thành cười nhạt :
- Đông
Hải chính là địa bàn của lăo.
Nhiệm Bá
vuốt râu, ung dung nói :
- Thế lực
của bọn Thiên Ma Giáo và Nhất Thống Bang vẫn chưa mở rộng được đến vùng Đông
Hải. Mà dù bọn chúng có đến, bất quá cũng chỉ giới hạn trong vùng duyên hải.
Trên đất liền ta c̣n ngại chúng. Nhưng trên biển th́ bọn chúng phải sợ ta. Nếu
bọn chúng cả gan dám đến th́ ta sẽ cho chúng đi chầu Long Vương cả lũ.
Giả Đạo
Thành hậm hực :
- Nói như
lăo th́ cứ phải ở trên biển măi, không được lên bờ rồi.
Nhiệm Bá
cười nói :
- Ai bảo
thế ? Bọn chúng đâu thể nào trấn giữ bờ biển để ngăn chặn ta măi được. Và cho dù
chúng có quyết tâm làm thế th́ vùng duyên hải trải dài vạn dặm, làm sao đủ lực
lượng bố trí để ngăn chặn ta.
Đông Môn
Phiệt gật đầu nói :
- Đông
Hải có nhiều đảo, có thể dùng làm nơi cư ngụ, gây dựng thế lực. Chủ thượng thấy
sao ?
Vô h́nh
trung, cả bọn đều nh́n Tử Văn, chờ quyết định của cậu bé. Suy nghĩ giây lát, cậu
bé mới nói :
- Phải
đấy. Đông Hải có thể là chỗ của chúng ta. Kiến địa lập quốc, dù có khó nhọc,
nhưng một khi xây dựng được nền tảng th́ có thể trăm đời không suy.
Cả bọn
đều sửng sốt :
- Ư chủ
thượng là kiến địa lập quốc.
Tử Văn
mỉm cười nói :
- Các hải
đảo không thuộc phạm vi triều đ́nh. Chúng ta đến Đông Hải gây dựng thế lực, nhân
đó mở mang một số hải đảo, tạo dựng vương quốc. Mọi người sẽ trở thành quốc
quân.
Con người
đa phần không cầu danh cũng cầu lợi. Bọn họ cũng vậy. Cả bọn nghe Tử Văn nói thế
th́ rất hứng khởi. Làm quốc quân đương nhiên oai hơn chưởng môn, bang chủ một
bang phái vơ lâm. Nhưng Dương Cửu Công băn khoăn nói :
- Các hải
đảo đa phần hoang vắng không người, làm sao lập quốc.
Đông Môn
Phiệt cười nói :
- Trung
Nguyên dân cư đông đúc, dân nghèo vô số. Chỉ cần chúng ta t́m được địa điểm th́
có thể thiên dân ra đấy mà lập quốc. Chỉ sợ thiếu đất chứ không lo thiếu người
đâu.
Nhiệm Bá
vuốt râu đắc ư nói :
- Không
cần phải t́m. Ta có biết vài ḥn đảo rộng lớn có cây cối, nguồn nước, có thể lập
quốc.
Tử Văn
nói :
- Hay
lắm. Việc ấy giao cho tiên sinh nhé.
Đông Môn
Phiệt nói thêm :
- Trong
chúng ta, Nhiệm huynh giỏi thủy tính nhất. Vậy việc chuẩn bị hành tŕnh, sắp đặt
thuyền bè, phiền Nhiệm huynh đảm trách. Về kinh phí chúng ta sẽ cùng đóng góp.
Không ai
có ư kiến ǵ khác, sự việc xem như được thông qua. Tử Văn hỏi :
- Nhiệm
tiên sinh ước đoán xem cần phải có bao nhiêu ngân lượng, chư vị có thể đóng góp
bao nhiêu, để theo đó mà liệu tính.
Nhiệm Bá
nói :
- Tiền
nào của đó thôi. Mỗi chiếc đại thuyền đi biển có thể chở được gần trăm người, ít
nhất cũng phải tốn mười vạn lượng bạch ngân.
Giả Đạo
Thành trợn mắt nói :
- Lăo có
nói quá không đấy.
Nhiệm Bá
cười nhạt :
- Đi lại
trên biển khác với trên sông hồ, không thể nào keo kiệt được.
Tử Văn
nói :
- Ta chỉ
c̣n hơn bốn vạn lượng, ngoài ra c̣n mấy viên minh châu.
Nói đoạn
cậu bé lấy túi hành lư, dốc ra xấp ngân phiếu và mấy viên minh châu. Cả bọn
không ngờ cậu bé đơn thân độc mă mà dám mang theo nhiều ngân lượng như thế nên
đều ngạc nhiên.
Dương Cửu
Công nói :
- Xin chủ
thượng hăy thu hồi ngân lượng. Việc đóng góp kinh phí bọn lăo phu có thể lo
được, làm sao dám phiền đến chủ thượng.
Đông Môn
Phiệt thu ngân phiếu và minh châu bỏ lại vào túi cho Tử Văn, nói :
- Việc
này bọn thuộc hạ có thể lo liệu, xin chủ thượng cứ yên tâm.
Đoạn y
quay sang mọi người nói :
- Chúng
ta mỗi lộ có khoảng năm, sáu mươi người hiện diện, tổng nhân số chưa đến ba
trăm. Ngoài chiếc thuyền của Nhiệm huynh hiện thời th́ chỉ cần thêm hai chiếc
nữa là đủ.
Dương Cửu
Công hỏi :
- C̣n bọn
thủ hạ của ta ở nhà th́ sao ? Chẳng lẽ bỏ chúng ở lại ?
Đông Môn
Phiệt mỉm cười :
- Đâu
nhất thiết để tất cả cùng đi một lượt. Chúng ta đi trước một bước để xem t́nh
h́nh thế nào đă.
Nhiệm Bá
gật đầu nói :
- Chúng
ta đi mở mang cơ sở trước, sau đó sẽ đưa bọn họ ra sau. Vả lại cũng cần có người
trông coi cơ nghiệp ở Trung Nguyên nữa chứ.
Cát Thiên
Hào tán đồng :
- Phải
lắm. Cứ quyết định như vậy đi. Không cần bàn căi nữa. Ta xin đóng góp năm vạn
lượng bạch ngân làm kinh phí tạm thời cho bản minh.
Giả Đạo
Thành cười nhạt :
- Lăo chỉ
đóng góp năm vạn thôi ư ? Bấy nhiêu th́ làm được ǵ ?
Đoạn lăo
quay sang Tử Văn nói :
- Chủ
thượng. Lăo phu đề nghị mỗi lộ phải đóng góp ít nhất mười vạn lượng bạch ngân để
chi dụng cho việc chung.
Cát Thiên
Hào trừng mắt nói :
- Giả lăo
nhi. Ngươi nói thế là có ư ǵ ? Ngân lượng ta để cả ở nhà, đâu có mang theo bên
người nhiều, làm sao có đủ mười vạn lượng cơ chứ.
Tử Văn
lúng túng, chưa biết nên làm thế nào th́ Đông Môn Phiệt tủm tỉm cười nói :
- Chủ
thượng. Đề xuất của Giả huynh rất hợp lư, chủ thượng hăy chuẩn thuận. C̣n như ai
không có đủ th́ có thể góp sau.
Tử Văn
hỏi :
- Mọi
người có ư kiến ǵ khác chăng ?
Cát Thiên
Hào nh́n Giả Đạo Thành hỏi :
- Lăo đề
xuất như vậy chắc là phải có đủ ngân lượng để đóng góp.
Giả Đạo
Thành cười hề hề, xổ ra một xấp ngân phiếu rất dày, ước cũng trên trăm tờ, nói :
- Đương
nhiên có sẵn rồi. Lăo phu đâu có keo kiệt như ai kia. Lăo phu xin đóng góp
trước.
Đông Môn
Phiệt tủm tỉm cười, nói :
- Giả
huynh mau mắn như vậy, rất đáng biểu dương. Sau này khi phân phong, xin chủ
thượng ưu tiên cho Giả huynh trước.
Giả Đạo
Thành cả mừng, sợ vuột mất cơ hội quư báu ấy nên trong khi Tử Văn c̣n chưa kịp
nói ǵ th́ đă vội ṿng tay nói :
- Tạ ân
điển chủ thượng.
Mọi người
thấy vậy cũng lần lượt đưa ngân lượng ra. Duy chỉ họ Cát là không có đủ mười vạn
lượng. Bọn họ đều xuất thân từ Hắc đạo nên ngân lượng không đến nỗi thiếu thốn.
Thu được
bốn mươi lăm vạn lượng, gồm cả năm vạn lượng của họ Cát, Đông Môn Phiệt lấy ra
hai mươi vạn đưa cho Nhiệm Bá, nói :
- Phần
thu xếp cho cuộc đông hành phải phiền đến Nhiệm huynh đấy.
Đợi lăo
thu cất ngân phiếu xong, y lại quay sang nói với Tử Văn :
- Chủ
thượng. Số c̣n lại nên xử trí thế nào, xin chủ thượng định đoạt.
Việc này
cậu bé nào dám tự tiện định đoạt. Cậu bé đưa mắt nh́n mọi người, hỏi :
- Chư vị
định thế nào ?
Nhiệm Bá
vuốt râu nói :
- Chủ
thượng. Chúng ta cũng cần phân công trách nhiệm rơ ràng. Lăo phu đề nghị Đông
Môn lăo đệ làm Tổng quản, phụ giúp chủ thượng xử lư nội sự.
Dương Cửu
Công tán đồng :
- Đông
Môn lăo nhi túc trí đa mưu, suy nghĩ cẩn thận, đảm nhận việc đó là thích hợp
nhất.
Giả Đạo
Thành cũng nói :
- Phải
đấy. Không ai thích hợp hơn y.
Thấy mọi
người đều nói thế, Tử Văn gật đầu nói :
- Vậy từ
nay Đông Môn tiên sinh sẽ là Tổng quản. Số ngân lượng này phiền tiên sinh thu
giữ để chi dụng cho việc chung.
Đông Môn
Phiệt đứng dậy ṿng tay nói :
- Tạ ân
điển chủ thượng. Thuộc hạ xin tuân mệnh.
Tử Văn
lại hỏi :
- C̣n đại
sự ǵ phải bàn nữa không ?
Mọi người
đưa mắt nh́n nhau.
Trở về