Lại nói,
sau phát chưởng của Trương Chí Nghĩa, tuấn mă của Tử Văn lồng lên chạy thẳng về
phía trước. V́ mới lần đầu bước chân vào giang hồ, cũng chỉ mới tập cưỡi ngựa
chưa được bao lâu nên cậu bé chưa quen điều khiển tuấn mă. V́ thế mà khi tuấn mă
lồng lên th́ cậu bé không sao điều khiển được, đành để mặc nó chạy càn.
Tuấn mă
phóng nhanh bất kể phương hướng, càng lúc càng rời xa quan đạo. Bóng dáng Lănh
Tuyết Đ́nh cũng chẳng thấy đâu nữa.
Một lúc
sau, cậu bé lạc vào một vùng hoang vu vắng vẻ. Trên đường vắng bóng hành nhân.
Hai bên đường ṃn là những cánh rừng cổ thụ rậm rạp âm u.
Tuấn mă
chạy một hồi th́ cũng thấm mệt, cước tŕnh dần dần chậm lại.
Trời nắng
như đổ lửa.
Dưới ánh
nắng thiêu đốt của vầng thái dương đỏ rực, cậu bé quyết định tạm vào rừng nghỉ
ngơi tránh nắng. Tuấn mă đă thấm mệt nên khi cậu bé gh́m cương th́ nó ngoan
ngoăn dừng bước. Cậu bé giục tuấn mă chuyển hướng đi vào rừng.
Bên ngoài
khí trời oi bức nhưng trong rừng không khí mát dịu, gió hiu hiu thổi khiến người
sảng khoái. Cánh rừng không quá rậm rạp, những thân cổ thụ thưa thớt với cành lá
xum xuê, tàn cây cao vút tỏa rộng đủ ngăn không cho ánh thái dương lọt xuống mặt
đất. Không gian tĩnh lặng tạo cảm giác yên b́nh.
Đi sâu
vào rừng được một đoạn, chợt cậu bé nghe có tiếng quát lớn :
- Kẻ nào
lớn gan dám xông vào Ngơa Thị Lâm ?
Tiếng
quát lanh lảnh chứa đầy nội lực chấn động cây cối, chim chóc bay nháo nhác. Tử
Văn giật ḿnh suưt tí nữa đă rơi khỏi lưng ngựa. Cậu bé cố trấn tĩnh, nhă nhặn
chắp tay nói :
- Tiểu
sinh lỡ đường, định dừng chân ở đây nghỉ ngơi tránh nắng, tuyệt không có ư kinh
động chư vị.
Trong
rừng có tiếng cười nhạt :
- Tưởng
là ai. Hóa ra chỉ là một gă tiểu tử. Ngươi mau vào đây.
Biết có
lẩn tránh cũng vô ích, cậu bé cố giữ vẻ ung dung điềm tĩnh, thong thả giục tuấn
mă tiến vào.
Đi thêm
chừng mươi trượng th́ phía trước lộ ra một khoảng trống. Giữa khoảng trống ấy có
một g̣ cao, rộng chừng chục mẫu. Trên đỉnh g̣ có một tảng đá lớn, cao đến hơn
nửa trượng, bề mặt bằng phẳng như một thạch bàn. Bên trên tảng đá có đặt một
chiếc hộp nho nhỏ lấp lánh ngân quang.
Xung
quanh g̣, năm nhân vật gồm bốn lăo già và một trung niên nhân hiện đang đứng
gườm gườm nh́n nhau, và ánh mắt cũng không quên chú ư đến chiếc hộp trên tảng
đá.
Phía sau
mỗi người có đến mấy chục thủ hạ tay đao tay kiếm như đang sẵn sàng động thủ. Và
trong rừng cũng có mai phục không ít nhân thủ.
Khi Tử
Văn vào đến nơi, cả bọn quần hào, kể cả năm vị thủ lĩnh, đều chú ư nh́n cậu bé.
Một lăo già cất giọng âm trầm :
- Tiểu tử
là người của môn phái nào ? Đến đây có mục đích ǵ ?
Đó là một
lăo già thấp nhỏ, râu dài quá ngực, ánh mắt loang loáng hàn quang.
Nhớ lại
cuốn “Nhân danh lục” có miêu tả một người như vậy, ngoại hiệu vơ lâm là Ngũ Nhạc
Thần Quân, tên Dương Cửu Công, là một đại cao thủ trong phe hắc đạo, Tử Văn thầm
giật ḿnh.
Nh́n sang
bốn người c̣n lại, cậu bé cũng nhận biết được ba người nên lại càng kinh hăi.
Lăo già
to lớn như hộ pháp là Tứ Hải Thần Quân Nhiệm Bá, xưa nay vẫn xưng hùng xưng bá ở
mạn duyên hải phía đông. Lăo già mặt trắng, râu quăn bó cằm dường như là Bạch Hổ
Sơn Quân Cát Thiên Hào, uy trấn Thái Hành Sơn. Lăo già tướng mạo to béo, vận y
phục hoa lệ, dáng vẻ như một phú gia, là Cửu Châu Huyết Sát Giả Đạo Thành, hung
danh nức tiếng Trung Châu. Cuối cùng là một trung niên nhân có dáng vẻ như một
bạch diện thư sinh th́ cậu bé không nhận ra.
Cảm thấy
t́nh h́nh có vẻ không hay, Tử Văn nhă nhặn chắp tay đáp :
- Tiểu
sinh không phải là người vơ lâm, nhân lúc đi xa du học, dừng chân nơi đây nghỉ
ngơi tránh nắng mà gặp được chư vị đây, thật là vạn hạnh.
Bạch Hổ
Sơn Quân Cát Thiên Hào trợn mắt nh́n Tử Văn, cất giọng ồm ồm :
- Tiểu tử
ngươi đứng trước mặt bản Sơn Quân mà vẫn c̣n giữ được b́nh tĩnh như thế, quả là
lá gan không nhỏ đó.
Tử Văn
vội vái dài nói :
- Không
dám. Không dám. Tiểu sinh với chư vị vốn vô oán vô cừu. Chắc là chư vị cũng
chẳng nỡ làm khó dễ tiểu sinh.
Cát Thiên
Hào ngửa cổ cười lớn, chừng như chưa bao giờ thấy chuyện buồn cười hơn thế.
Nhưng lăo c̣n chưa kịp nói ǵ th́ đột nhiên có biến cố xảy ra.
Nhân lúc
mọi người mải lo đối đáp, không ai để ư đến chiếc hộp trên tảng đá, một cánh
chim to lớn từ không trung bất ngờ lao vút xuống, giương bộ vuốt nhọn hoắc chộp
lấy chiếc hộp.
Tiếng đập
cánh của quái điểu đă làm kinh động mọi người hiện diện. Bọn Cát Thiên Hào tức
giận thét vang, phóng chưởng tấn công quái điểu. Hợp chưởng của bọn họ thật kinh
thiên động địa, nhưng chỉ làm rớt vài sợi lông và c̣n giúp nó bay nhanh hơn.
Duy chỉ
có trung niên nhân là hành động khác hơn.
Cúi xuống
chộp vội mấy viên đá dưới đất, trung niên nhân co tay búng lên tiếp về hướng
quái điểu. Đạn chỉ pháp của y rất điêu luyện. Một viên đá trong số ấy trúng đích
đă làm quái điểu lảo đảo, không giữ chắc được chiếc hộp dưới chân.
Lúc ấy,
Tử Văn cũng đang ngước nh́n lên. Tấu xảo thay, chiếc hộp rơi xuống ngay trước
mặt cậu bé. Cậu bé giật ḿnh, không kịp suy nghĩ, bất đồ giơ tay bắt lấy chiếc
hộp. Vừa lúc ấy th́ bọn Cát Thiên Hào cũng tràn tới bao vây cậu bé. Họ Cát gằn
giọng quát :
- Tiểu
tử. Mau đưa bảo hạp cho bản Sơn Quân.
Ngũ Nhạc
Thần Quân Dương Cửu Công tức khắc cướp lời :
- Đừng
nghe lời lăo. Hăy giao bảo hạp cho ta.
Cửu Châu
Huyết Sát Giả Đạo Thành cũng nói :
- Mau đưa
bảo hạp cho lăo phu.
Cả bọn
đều ch́a tay ra khiến cậu bé cảm thấy khó xử, chẳng biết nên trao chiếc hộp cho
ai. Trong khi đó th́ trung niên nhân chỉ đứng bên ngoài, tủm tỉm cười. Thái độ
kỳ lạ đó của y đă khiến cả bọn đều ngạc nhiên. Dương Cửu Công hỏi :
- Đông
Môn Phiệt. Ngươi cười ǵ đó.
Vậy ra
trung niên nhân có họ kép Đông Môn. Y khẽ cười nhạt, nói :
- Ta có
cười ǵ đâu. Bất quá có kẻ cam tâm chịu tiếng thất tín, bội ước vong thề, thử
hỏi sau này c̣n mặt mũi nào đứng trong giang hồ nữa đây.
Dương Cửu
Công quát hỏi :
- Ngươi
bảo ai thất tín, bội ước vong thề.
Đông Môn
Phiệt nghiêm giọng hỏi :
- Khi
quyết định kết minh, chúng ta đă cùng ước định thế nào ?
Dương Cửu
Công giật ḿnh :
- Ư ngươi
muốn nói …
Đông Môn
Phiệt cao giọng nói :
- Khi kết
minh, chúng ta đă từng ước định là ai đoạt được bảo hạp sẽ trở thành minh chủ,
chẳng lẽ các ngươi đều đă quên ?
Dương Cửu
Công ngạc nhiên nói :
- Đương
nhiên là ta không quên. Nhưng chẳng lẽ ngươi muốn …
Đông Môn
Phiệt hỏi :
- Có ǵ
không được ?
Giả Đạo
Thành xen lời :
- Đành ra
chúng ta đă ước định như thế. Nhưng minh ước chỉ áp dụng cho người của bản minh.
Tiểu tử này đâu phải là người của bản minh.
Đông Môn
Phiệt cười nhạt nói :
- Ai bảo
không phải ?
Đoạn y
quay sang nói với Tử Văn :
- Tiểu
huynh đệ hăy gia nhập Hắc Sát Hội của ta, sau đó sẽ danh chính ngôn thuận trở
thành minh chủ, không ai có thể nói ǵ được.
Giả Đạo
Thành cười gằn :
- Ư ngươi
muốn ǵ tưởng chúng ta không biết hay sao. Khôn hồn th́ đừng giở tṛ.
Đông Môn
Phiệt cười nhạt nói :
- Ai thèm
giở tṛ. Ta chỉ muốn thực hiện đúng như ước định giữa chúng ta để khỏi mang
tiếng bội ước vong thề. C̣n như ai kia muốn sau này không c̣n mặt mũi nh́n thiên
hạ th́ cứ việc.
Giả Đạo
Thành giận dữ :
- Ngươi …
ngươi …
Nào ngờ
Tứ Hải Thần Quân Nhiệm Bá lại gật gù tán đồng :
- Đông
Môn lăo đệ luận rất phải. Đó chính là phương cách tốt nhất.
Giả Đạo
Thành kinh ngạc :
- Cả
ngươi cũng …
Nhiệm Bá
vuốt râu hỏi :
- Ta hỏi
ngươi, nếu như ta làm minh chủ th́ ngươi có phục không ?
Giả Đạo
Thành đáp ngay :
- Đương
nhiên là không phục. Ngươi có chỗ nào hơn được lăo phu kia chứ.
Nhiệm Bá
gật đầu nói :
- Đương
nhiên là vậy. Chúng ta chẳng ai hơn ai. Nếu như bất cứ người nào lên làm minh
chủ th́ những người khác đều không phục. Vậy nên cứ thuận theo ước định của
chúng ta lúc đầu, tôn tiểu huynh đệ đây lên làm minh chủ là thích hợp nhất.
Dương Cửu
Công cũng tán đồng :
- Ngươi
nói phải đó.
Đông Môn
Phiệt nói thêm :
- Tiểu
huynh đệ đây vô t́nh đến đây, lại thu được bảo hạp. Đó chính là thiên ư. Chúng
ta cứ thuận theo thiên ư mà hành sự, tất đại sự sẽ thành.
Giả Đạo
Thành thấy cũng hữu lư nên không thắc mắc nữa. Lăo hăy c̣n một vấn đề quan tâm
khác nên quay sang hỏi Tử Văn :
- Tiểu
huynh đệ có c̣n vị trưởng bối nào không ?
Tử Văn
lắc đầu đáp :
- Không.
Tiểu sinh bất hạnh. Huyên đường đều vắn số. Thân quyến chẳng có ai.
Giả Đạo
Thành lại hỏi :
- Thế c̣n
sư phụ.
Tử Văn
nói :
- Tiểu
sinh không có sư phụ, từ nhỏ vẫn thụ nhận sự giáo dưỡng của tiên phụ.
Giả Đạo
Thành ngửa cổ cười lớn, nói :
- Tuyệt
lắm. Quả là thiên ư.
Lăo hài
ḷng v́ cậu bé không c̣n thân thuộc, nếu có lên làm minh chủ th́ cũng sẽ chẳng
sợ bị ảnh hưởng bởi các trưởng bối. Và việc cậu bé không có sư phụ càng khiến
lăo hài ḷng hơn. Và cả bọn Nhiệm Bá, Dương Cửu Công đều nghĩ vậy.
Thấy
không ai có ư kiến khác, Đông Môn Phiệt liền nói với Tử Văn :
- Chúng
ta muốn tôn tiểu huynh đệ lên làm minh chủ bản minh. Ư tiểu huynh đệ thế nào ?
Tử Văn
nói :
- Tiểu
sinh không phải là người vơ lâm, sao có thể làm minh chủ được.
Đông Môn
Phiệt cười nói :
- Đâu có
quy định nào buộc minh chủ bản minh phải là người vơ lâm đâu.
Tử Văn
ngần ngừ :
- Nhưng
mà …
Đông Môn
Phiệt nói :
- Cao
xanh đă khiến tiểu huynh đệ vô t́nh lạc bước đến nơi đây, cũng tức là đă chọn
tiểu huynh đệ giao phó trọng trách. Tiểu huynh đệ không nên thoái thác mà phụ
ḷng trời.
Nhiệm Bá
cũng nói :
- Chúng
ta tranh giành bảo hạp suốt mấy ngày nay mà vẫn không có kết quả. Trong khi tiểu
huynh đệ thu lấy quá dễ dàng. Thiên ư đă vậy, tiểu huynh đệ không nên thoái thác
nữa.
Tử Văn
vẫn ngần ngừ nói :
- Nhưng
tiểu sinh hăy c̣n nhỏ, việc giang hồ cũng chẳng biết ǵ mấy.
Nhiệm Bá
đỡ lời :
- Đă có
chúng ta giúp đỡ, tiểu huynh đệ không cần phải lo về chuyện đó.
Đông Môn
Phiệt cũng nói :
- Chỉ cần
tiểu huynh đệ chính vị để cố kết nhân tâm. Bản minh không cần một vị minh chủ vơ
công cao cường, kiến văn quảng bác, chỉ cần một vị minh chủ mà ai nấy đều chịu
phục, để tránh bản minh chưa hiệp đă tan. Tiểu huynh đệ là nhân vật thích hợp
nhất.
Tử Văn
ngẫm nghĩ giây lát, lại hỏi :
- Nếu như
tiểu sinh không thuận …
Giả Đạo
Thành cười âm hiểm :
- Bản
minh chỉ mới sáng nghiệp, chưa tiện công bố với thiên hạ.
Thanh âm
lạnh lùng đầy sát khí, lại ẩn chứa hàm ư đe dọa. Tử Văn thoáng rùng ḿnh, thở
dài nói :
- Vậy là
tiểu sinh không thể từ chối rồi.
Nhiệm Bá
vuốt râu, ung dung nói :
- Chúng
ta dốc hết sức để tranh nhau ngôi minh chủ mà không được. Vậy mà tiểu huynh đệ
lại chê.
Tử Văn
nói :
- Tiểu
sinh không thích dấn thân vào chốn tranh danh đoạt lợi.
Đông Môn
Phiệt nói :
- Tiểu
huynh đệ yên tâm. Bản minh được khai sáng không phải để tranh danh đoạt lợi mà
chỉ mong có thể tự lập tự tồn.
Thấy Tử
Văn không hiểu, y giải thích thêm :
- Hơn sáu
năm nay vơ lâm chịu sự thống trị của Thiên Ma Giáo. Bọn chúng hoành hành tác ác,
áp bức vơ lâm, ḷng người công phẫn, nhưng các phái hắc bạch đều sợ thế lực bọn
chúng mà không dám phản kháng, thà chịu nhục để giữ ḿnh.
Dương Cửu
Công tiếp lời :
- Nếu chỉ
có thế th́ c̣n chưa đến nỗi nào. Gần đây trên giang hồ xuất hiện một tân bang
phái xưng hiệu Nhất Thống Bang, chiêu nạp cao thủ các nơi, có ư đồ đối nghịch
với Thiên Ma Giáo. Song phương đối địch khiến giang hồ loạn cả lên.
Tử Văn
ngạc nhiên :
- Thiên
Ma Giáo hoành hành tác ác, các phái đều không dám phản kháng. Nay có người đứng
lên phản kháng th́ phải là việc đáng mừng chứ.
Dương Cửu
Công nói :
- Theo lư
th́ như vậy, nhưng thật ra dă tâm của bọn Nhất Thống Bang cũng chẳng kém ǵ
Thiên Ma Giáo. Cứ nghe danh hiệu cũng đủ biết. Bọn chúng ráo riết chiêu nạp cao
thủ để củng cố thực lực. Người nào không thuận theo th́ chúng vu cho là nanh
vuốt của Thiên Ma Giáo rồi tận diệt, thủ đoạn vô cùng tàn độc. Người vơ lâm căm
ghét bọn chúng c̣n hơn cả Thiên Ma Giáo nữa.
Tử Văn
nói :
- Làm đại
sự mà để thất nhân tâm như thế th́ c̣n mong chi thành sự.
Đông Môn
Phiệt nói :
- Thật ra
điều đáng lo hơn là hai phe bắt tay hợp tác cùng thống trị vơ lâm. Cả song
phương thế lực chẳng sai kém nhau bao nhiêu. Bọn ma đầu chẳng dại ǵ đấu đá nhau
đến lưỡng bại câu thương. Nếu như song phương hợp tác th́ vơ lâm sẽ phải chịu
đến hai tầng áp bức, t́nh h́nh sẽ càng thêm tồi tệ. V́ thế mà mọi người ở đây
mới hợp nhau lại, lập minh ước tương trợ lẫn nhau để cùng đối phó với kẻ thù
chung.
Nhiệm Bá
nói :
- Tuy
nhiên, đă mấy ngày rồi mà bản minh vẫn chưa có minh chủ. Vấn đề là không người
nào trong bản minh có thể khiến tất cả đều chịu phục. Nay chỉ có tiểu huynh đệ
là có thể đảm đương trọng nhiệm.
Tử Văn
suy nghĩ hồi lâu, đoạn nói :
- Đă vậy
rồi th́ tiểu sinh chỉ đành thuận theo mà thôi. Nhưng tiểu sinh cũng có mấy điều
cần phải nói trước.
Cũng đoán
được Tử Văn sẽ nói như vậy, Nhiệm Bá vuốt râu mỉm cười :
- Tiểu
huynh đệ cứ nói.
Tử Văn
nói :
- Việc
giang hồ tiểu sinh chẳng hiểu mấy, nay phải đảm đương trọng nhiệm, mọi sự vụ cần
phải nhờ chư vị tiên sinh giúp đỡ liệu lư mới được.
Lần này
th́ Giả Đạo Thành lại nhanh miệng nhất, đáp ngay :
- Đương
nhiên. Đương nhiên phải thế.
Bốn người
c̣n lại cũng đều rất hài ḷng về điểm này. Chỉ v́ Tử Văn c̣n nhỏ và chẳng hiểu
ǵ chuyện vơ lâm nên bọn họ mới đồng ḷng tôn cậu bé lên làm minh chủ. Nếu là kẻ
khác th́ đừng ḥng. Đông Môn Phiệt tủm tỉm cười hỏi :
- C̣n
điều chi nữa không ?
Tử Văn
nói :
- Tiểu
sinh không thích trở thành nhân vật vơ lâm nên không muốn bị gọi là minh chủ.
Mong chư vị t́m cho một cách xưng hô khác.
Mọi người
nghe nói đều thoáng ngẩn người. Đông Môn Phiệt hỏi :
- Minh
chủ muốn xưng hô thế nào ?
V́ Tử Văn
đă nhận lời nên y đổi giọng gọi cậu bé là minh chủ. Tử Văn hỏi lại :
- Theo ư
tiên sinh th́ nên làm sao ?
Đông Môn
Phiệt nghe hỏi liền trầm ngâm suy nghĩ. Dương Cửu Công nói :
- Không
gọi là minh chủ th́ gọi là giáo chủ vậy. Chúng ta cứ lập ra một giáo ǵ đó là
được rồi.
Cát Thiên
Hào cười nhạt :
- Giáo
chủ nghe cũng chẳng khác minh chủ là mấy, có khi c̣n bị hiểu lầm là ăn theo với
bọn Thiên Ma Giáo. Chắng có ǵ là hay ho.
Giả Đạo
Thành cười khẩy :
- Nếu nói
vậy th́ gọi là bang chủ cũng không ổn, v́ bọn Nhất Thống Bang cũng có bang chủ.
Nhiệm Bá
góp lời :
- Vậy th́
gọi là môn chủ vậy.
Cát Thiên
Hào bác ngay :
- Như thế
càng không ổn. Bởi chính lăo phu cũng là một vị môn chủ. Đánh đồng như thế chẳng
khác nào hạ thấp địa vị của bản minh.
Dương Cửu
Công bực bội nói :
- Cái này
không được, cái kia cũng không ổn. Vậy nên gọi thế nào đây.
Giả Đạo
Thành nh́n Đông Môn Phiệt nói :
- Ngươi
ngày thường vẫn tự hào là một cái túi khôn, sao giờ chẳng lên tiếng.
Thấy Tử
Văn thoáng cau mày, Đông Môn Phiệt mỉm cười nói :
- Tôn ư
minh chủ thế nào ? Hẳn là minh chủ đă có diệu sách.
Tử Văn
lắc đầu nói :
- Diệu
sách ǵ đâu. Gọi thế nào cũng không ổn th́ mọi người cứ gọi tiểu sinh một cách
chung chung là chủ thượng cho gọn.
Dương Cửu
Công tán đồng :
- Chủ
thượng. Được đấy. Cách xưng hô này nghe rất thuận tai.
Đông Môn
Phiệt nói :
- Xưng hô
như thế cũng được. Nhưng minh … à quên, chủ thượng thân phận tôn quư, không nên
tự xưng là tiểu sinh nữa.
Tử Văn
gật đầu :
- Được
rồi. Giờ ta làm ǵ đây ?
Đông Môn
Phiệt nói :
- Thỉnh
chủ thượng dời ngọc giá đến trú sở tạm thời của bản minh.
Trở về