Dãy Vũ Di
Sơn ở vùng đông nam, trên ngọn Tùng Vân có một dòng suối nhỏ chảy ngoằn ngèo
xuống một tiểu trấn cách chân núi khoảng năm mươi dặm rồi hòa nhập với dòng sông
lớn đổ nước về xuôi.
Dòng suối
này bắt nguồn từ một sơn cốc trong dãy Vũ Di Sơn.
Cốc khẩu
rất hẹp và hiểm trở, giống như bị sét đánh làm ngọn núi nứt ra thành một khe sâu,
nhưng càng vào sâu bên trong càng mở rộng ra dần như cái hồ lô, cuối cùng phình
ra tới năm dặm.
Ngoài cốc
khẩu là lối ra vào duy nhất, còn những nơi khác đều là vách đá dựng đứng nhẵn
bóng như gương, ngay cả khỉ vượn cũng không leo nổi.
Bên ngoài
nhìn vào thì giống như một tử cốc, nhưng thực tế trong cốc lại có người cư trú.
Cốc khẩu
có một con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu dẫn vào bên trong. Một gian thảo xá nằm
kề bên vách núi, xung quanh là những luống rau xanh tốt. Xen lẫn đây đó là những
khóm hoa nhiều màu sắc nổi bật giữa bãi cỏ xanh ngát một màu. Trong sơn cốc giữa
nơi hoang vu mà có cuộc sống thanh bình như thế, quả thật là thần tiên trên
dương thế.
Cảnh vật
trong sơn cốc thật là ngoạn mục tuyệt mỹ, chẳng kém gì nơi thế ngoại đào viên.
Hẳn người tạo dựng ra chốn này phải là nhân vật thanh nhã thoát tục mới bài trí
phong cảnh được như thế.
Đêm
trường canh vắng …
Vầng minh
nguyệt vằng vặc soi tỏ khắp mọi nơi khiến sinh linh vạn vật một lần nữa được thụ
hưởng một đêm không chỉ an lạc thái hòa mà còn ngập tràn một cảm giác thư thái
khôn tả.
Đêm vắng
nhưng không tĩnh mịch.
Trong
gian thảo xá đang vang vọng những tiếng e a đọc sách của trẻ thơ. Nam hài tử này
chỉ chừng mười, mười một tuổi, khuôn mặt trắng trẻo bụ bẫm, mắt sáng long lanh
trông rất đáng yêu. Chỉ cần nhìn dáng đọc sách miệt mài của cậu bé cũng có thể
nghĩ rằng tương lai của hài tử sẽ rất triển vọng.
Ngồi bên
hài tử là một thư sinh nho nhã, tuổi trạc ngũ tuần. Nhìn dáng chăm học của hài
tử, thư sinh cảm thấy vui sướng trong lòng.
Thư sinh
nguyên là một vị học sĩ, bác học đa tài, nhưng vì chán ngán cảnh tranh danh đoạt
lợi nên mới tránh xa chốn quan trường, đưa gia đình đến đây dựng nhà ẩn cư. Phu
nhân của ông mất sớm, chỉ còn lại một nam hài tử thông minh đĩnh ngộ, xinh đẹp
đáng yêu, nên ông dốc hết sở học dạy dỗ tài bồi, mong cậu bé sau này sẽ trở nên
một nhân vật tài hoa xuất chúng.
Và cậu bé
đã không hề phụ kỳ vọng của phụ thân, tuổi nhỏ chí lớn, chăm chỉ học hành, mới
chỉ hơn mười tuổi mà đã có thể xuất khẩu thành chương, xuất ngôn thuận lý, đến
nay thì đã gần như hấp thu trọn vẹn sở học của phụ thân.
Đêm nay,
cũng như mọi khi, cậu bé lại ôn luyện thi văn dưới sự dạy dỗ của từ phụ. Cảnh
gia đình êm ấm như thế là niềm mơ ước của bao người.
Giữa cảnh
yên bình trong đêm trường tĩnh mịch, đột nhiên từ trên cao nghe có những tiếng ì
ầm, rồi mặt đất lại khẽ rung rinh.
Thư sinh
chau mày nói :
- Thật là
vô lý. Từ xưa đến nay nơi này làm gì có địa chấn cơ chứ.
Vốn cũng
tinh thông khoa địa chất, trước khi đến đây, ông đã nghiên cứu địa thế rất kỹ
lưỡng, rồi mới dám đến đây dựng nhà ẩn cư.
Nghe phụ
thân nói vậy, cậu bé ngừng đọc sách, ngước mắt lên hỏi :
- Phụ
thân. Chúng ta có cần tạm thời lánh đi nơi khác hay không ?
Thư sinh
đứng dậy nói :
- Cẩn tắc
vô ưu. Chúng ta tạm thời hãy lánh ra ngoài cốc vậy.
Đoạn dắt
tay cậu bé, hai phụ tử vội vã đi ra ngoài. Nơi đây tư bề đều là vách núi sừng
sững cao ngất, chỉ có đi ra khỏi cốc mới đến được chỗ an toàn. Vừa đi, cậu bé
vừa ngước mắt nhìn lên cao, trông thấy vách núi sừng sững vững chãi, nói :
- Phụ
thân. Thạch bích ở đây liền một khối, kiên cố vững chắc, làm sao lở xuống được.
Thư sinh
ôn tồn nói :
- Mọi sự
trên đời không có điều gì là không thể. Cẩn thận vẫn hơn.
Hai phụ
tử vừa nói vừa rảo bước đi nhanh mong sớm rời sơn cốc.
Nhưng,
thế sự vô thường …
Lúc hai
người mới đi được nửa chừng thì từ trên đỉnh núi chợt vang lên một tiếng nổ kinh
thiên động địa, rồi tức thì mặt đất rung động dữ dội, vách núi chấn động sạt lở,
đá núi ào ào đổ xuống.
Thư sinh
biến sắc, vội ôm chầm lấy hài tử, lăn vào một góc khuất nằm phục xuống.
Cậu bé
nằm trong lòng phụ thân, có hơi kinh hãi nhưng vẫn cố trấn tĩnh, hỏi :
- Phụ
thân. Tiếng nổ khi nãy phát xuất từ trên đỉnh núi, dường như không phải là địa
chấn.
Nhưng còn
chưa kịp nghe câu trả lời của phụ thân, cậu bé chợt thấy toàn thân chấn động,
rồi mê man không còn biết gì nữa.
Không
biết đã trải qua bao lâu.
Cậu bé
dần dần hồi tỉnh. Cậu bé thấy mình đang nằm trong một sơn động. Bên cạnh cậu bé
là hai lão nhân đang ngồi xếp bằng, bế mục dưỡng thần.
Lão nhân
ngồi bên tả ước ngoại lục tuần, trường bào nho cân, y phục hoa lệ may bằng một
loại gấm lụa thượng hạng, sắc diện hồng hào, có dáng vẻ như một đại phú gia quý
hiển.
Lão nhân
bên hữu xem chừng cao tuổi hơn một chút, vẻ mặt trắng nhợt, gương mặt gầy gò
khắc khổ, toàn thân vận hắc y, sắc diện âm trầm, phảng phất chút gì đó thần mật
bí hiểm.
Cậu bé
ngơ ngác nhìn quanh.
Động khẩu
không lớn lắm, và hang động cũng chỉ sâu vài trượng. Nền hang bằng phẳng nhưng
ẩm ướt, vách đá rêu phong.
Chợt cậu
bé nghe có thanh âm vang bên tai :
- Hài tử
tỉnh lại rồi.
Cậu bé
nhìn về phía hắc y lão nhân. Vừa lúc đó lại có giọng thở dài :
- Tội
nghiệt.
Cậu bé
dần dần nhớ lại mọi chuyện, cảm thấy có sự chẳng lành, ứa nước mắt gọi :
- Phụ
thân.
Cẩm bào
lão nhân trỏ ra ngoài động khẩu, nói :
- Phụ
thân hài tử vì lấy thân mình che chở cho hài tử nên đã qua đời. Chúng ta chỉ cứu
được một mình hài tử. Ngôi mộ ngoài kia …
Phía
ngoài động khẩu có một nấm đất hãy còn mới. Cậu bé đứng bật dậy, chạy vội ra
ngoài, phục xuống bên nấm mộ, nghẹn ngào nức nở. Gia đình yên ấm, mới đó mà phụ
tử đã chia lìa. Cậu bé lại hãy còn nhỏ. Tình cảnh thật đáng thương.
Hai lão
nhân đưa mắt nhìn nhau, khẽ thở dài.
Đợi cậu
bé khóc một lúc cho nguôi ngoai, cẩm bào lão nhân mới vẫy gọi :
- Hài tử.
Vào đây.
Cậu bé
ngước nhìn lên, ngần ngừ giây lát rồi cố gượng lau nước mắt, thất thiểu đi vào
trong động. Cẩm bào lão nhân bảo cậu bé ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé,
nói :
- Chúng
ta chỉ vì một sự tranh chấp nhỏ mà động thủ đánh nhau, làm liên lụy đến phụ tử
hài tử. Vậy hài tử có căm giận chúng ta không ?
Hóa ra
hai lão tưởng nơi đây là hoang sơn dã lĩnh nên kéo lên đỉnh núi quyết trận thư
hùng. Cả hai đều là những đại cao thủ nên chưởng phong kinh hồn đã chấn động làm
lở núi gây nên thảm kịch.
Cậu bé
ngẫm nghĩ giây lâu, đoạn thở dài nói :
- Nếu nói
hài nhi không giận là nói dối. Nhưng … Sinh tử hữu mệnh. Nhị vị tiên sinh không
phải cố ý. Mọi sự xảy ra âu cũng là duyên số.
Hai lão
già đều đưa mắt nhìn nhau, tỏ vẻ ngạc nhiên, không ngờ cậu bé hãy còn nhỏ tuổi
mà đã hiểu chuyện như vậy. Không gian tĩnh lặng trong giây lát.
Hồi lâu,
cẩm bào lão nhân mới nói :
- Hài tử
hiểu biết như vậy, lão phu rất cảm kích. Nhưng sự thể đã vậy, lão phu phải có gì
đền bù cho hài tử mới được.
Hắc y lão
nhân giờ mới lại lên tiếng :
- Lão nói
phải đó. Chúng ta số mệnh sắp tận, những thứ thân ngoại chi vật còn luyến tiếc
làm chi. Thà rằng tặng hết cho hài tử.
Cậu bé
nghe nói ngạc nhiên nhìn hai lão. Cẩm bào lão nhân hiểu ý, giải thích :
- Chúng
ta sau trận kịch đấu đều bị chấn động tâm mạch. Sau đó vì cứu hài tử mà phải
dùng đến đoạn chân khí cuối cùng. Hiện giờ chỉ còn có thể sống thêm vài canh giờ
nữa mà thôi.
Hắc y lão
nhân cười nhạt nói :
- Hài tử
đừng tưởng lão ta tốt đẹp gì lắm. Bất quá nếu không cứu hài tử thì chúng ta cũng
chỉ sống thêm được vài ba ngày nữa thôi.
Cẩm bào
lão nhân ngắt lời :
- Thời
gian không còn nhiều nữa. Chúng ta không nên phí thời gian vô ích.
Đoạn hỏi
cậu bé :
- Hài tử
danh tính là gì.
Cậu bé
đáp :
- Hài nhi
tính Chu, song danh Tử Văn, gia phụ vẫn gọi là Văn nhi.
Cẩm bào
lão nhân gật đầu, từ từ moi hết những đồ vật trong người ra để trước mặt cậu bé.
Cả hắc y lão nhân cũng trút túi lấy những thứ mà lão có mang ra hết. Những thứ
đó gồm vài đĩnh kim ngân, mấy xấp ngân phiếu, một ít châu ngọc, vài ba quyển
sách, và một số vật dụng lạ lùng khác mà cậu bé chưa từng trông thấy bao giờ.
Cẩm bào lão nhân còn lấy ra một chiếc túi gấm cho tất cả vào trong, rồi mới trao
cho cậu bé.
Tử Văn
ngơ ngẩn hỏi :
- Những
thứ này …
Cẩm bào
lão nhân mỉm cười nói :
- Những
thứ này đều là thân ngoại chi vật. Chúng ta mệnh số sắp tận, còn giữ làm gì. Chi
bằng tặng hết cho hài tử xem như đền bù những gì chúng ta đã gây ra cho gia đình
hài tử. Lão phu hy vọng sau này chúng đối với hài tử sẽ hữu dụng.
Hắc y lão
nhân bỗng nói :
- Đến lúc
rồi đấy.
Cẩm bào
lão nhân gật đầu. Rồi Tử Văn chợt cảm thấy choáng váng, sau đó ngã lăn ra bất
tỉnh.
Đến khi
cậu bé tỉnh lại thì đã thấy hai lão nhân ngồi im lìm bất động ngay chỗ cũ, hơi
thở đã tuyệt. Hai lão đều đã qua đời.
Ngẩn ngơ
một hồi lâu, cậu bé chợt nghĩ đến việc phải định hướng tương lai, sau này sẽ làm
gì, sẽ sống ra sao. Trời đất mênh mông, cậu bé cô thân một mình, biết phải đi
đâu về đâu.
Bần thần
suy nghĩ một hồi vẫn không tìm ra chủ ý, cậu bé quyết định tạm thời cứ ở lại nơi
này. Với số lương khô của hai lão già để lại cũng đủ cho cậu bé dùng độ mươi
ngày. Như thế cậu bé còn có thời gian gần gũi bên mộ phụ thân.
Quyết
định như thế, cậu bé liền đưa thi hài hai lão nhân đi chôn cất, sau đó đi ra mé
ngoài động bẻ một số cành cây còn nguyên cả lá, mang vào động lót làm chỗ nằm.
Đồng thời cậu bé tìm một số cành khô nhóm lên một đống lửa nho nhỏ.
Ngày lại
ngày qua.
Không có
việc gì làm, lại thích đọc sách, cậu bé lần lượt đọc những quyển sách mà hai lão
nhân để lại. Đó là mấy quyển võ công tâm pháp và một quyển “Nhân danh lục”. Vốn
hiếu văn không hiếu võ nên chỉ có quyển “Nhân danh lục” là khiến cậu bé sinh
hứng thú. Trong đó Cẩm bào lão nhân đã ghi chép rất chi tiết về rất nhiều những
nhân vật giang hồ mà lão biết. Những câu chuyện lạ lẫm về cuộc sống giang hồ đã
gây hứng thú khiến cậu bé đọc sách thật say mê.
Hơn mười
ngày trôi qua, số lương khô rồi cũng hết. Không thể cứ tiếp tục mãi như thế, cậu
bé quyết định rời khỏi nơi này. Cậu bé dự định sẽ đi ra ngoài một chuyến để mở
rộng kiến văn.
Tuy chưa
từng đi đâu xa, nhưng nhờ đọc nhiều sách, cậu bé cũng biết được ít nhiều những
chuyện giang hồ. Trước tiên, cậu bé xuống tiểu trấn dưới chân núi mua tuấn mã và
một ít vật dụng cần thiết khác, sau đó sẽ bắt đầu hành trình bôn tẩu giang hồ.
Cậu bé
chịu ảnh hưởng của phụ thân, không chuộng sự hoa mỹ diêm dúa, chỉ yêu thích vẻ
đẹp thanh bạch tinh khôi. Vì thế mà cậu bé đã mua sắm toàn y phục tuyền trắng,
ngay cả con ngựa cũng là giống bạch long câu, toàn thân trắng như tuyết. Kim
ngân bảo vật hai lão già đã để lại cho cậu bé không phải ít. Không ai ngờ một
cậu bé tuổi mới mười một, mười hai lại mang theo trong người vô số tài bảo như
thế.
Rời tiểu
trấn, Tử Văn cứ theo quan đạo đi về hướng Bắc đến địa phận Giang Tây. Ngày đi
đêm nghỉ, bước hành trình bình an không xảy ra chuyện gì.
Tám ngày
sau, cậu bé đến phía Nam hồ Phiên Dương, vào thành Nam Xương nghỉ ngơi.
Nam Xương
là thủ phủ của tỉnh Giang Tây, nằm bên bờ phải của đoạn hạ lưu dòng Cảm Giang,
có lịch sử rất lâu đời. Qua sách vở thư tịch, cậu bé biết đến Nam Xương với các
danh thắng nổi tiếng như Đằng Vương Các, Bách Hoa Châu, … nên tạm dừng chân
thưởng ngoạn thắng tích. Những điều trước đây chỉ mới được biết qua sách vở thì
nay được nhìn tận mắt, trong lòng cậu bé không khỏi có cảm giác khác lạ.
Dạo một
vòng khắp thành nhìn ngắm cảnh mọi người mua bán náo nhiệt trên phố, mãi đến
trưa cậu bé mới dừng chân tại Vọng Ba Đình nghỉ ngơi dùng bữa.
Vọng Ba
Đình là một tửu lâu nổi tiếng ở thành Nam Xương. Lúc này đã khoảng giữa trưa,
mọi người vào quán ăn uống rất đông đúc.
Trông
thấy Tử Văn vận y phục sang trọng nên dù còn nhỏ tuổi nhưng bọn tiểu nhị cũng
không dám xem thường, lăng xăng tiếp đón.
Cậu bé
nhìn quanh một lượt, thấy một chiếc bàn cạnh lan can chỉ có một người ngồi. Đó
là một kiếm sĩ trẻ tuổi, vận võ phục màu lam, dung mạo anh tuấn, phong lưu, tuổi
chỉ mới đôi mươi, thần thái cao ngạo.
Gã tiểu
nhị đến bàn của chàng kiếm sĩ kia, đề nghị cho Tử Văn ngồi chung. Cậu bé cũng
nhìn chàng ta mỉm cười hòa nhã.
Nhưng
tiếc rằng thái độ hòa nhã ấy lại được đáp trả rất phũ phàng. Gã nhận thấy Tử Văn
anh tuấn hơn mình, bất giác sinh lòng đố kỵ. Gã lạnh lùng nói :
- Một tên
tiểu tử miệng còn hôi sữa ngồi chung bàn chỉ làm mất tửu hứng của bổn thiếu gia.
Tử Văn
giật mình, không ngờ một người trông phong nhã như thế lại có thể thốt ra những
lời cay độc như vậy. Cậu bé đang thất vọng thì một nữ lang áo vàng ngồi gần đó
đã lên tiếng :
- Người
ta không bằng lòng thì thôi, tiểu huynh đệ hãy sang đây ngồi cùng chúng ta.
Nữ lang
tuổi khoảng đôi chín, tuy vận võ phục nhưng lại lộ rõ vẻ đẹp đoan trang thùy mị.
Nàng ta không ngồi một mình mà còn có thêm hai thanh niên kiếm sĩ. Tử Văn mỉm
cười, bước sang, nói :
- Đa tạ
tiểu thư.
Nữ lang
ân cần kéo ghế trống bên cạnh mời cậu bé. Cậu bé gọi tiểu nhị dọn mấy món ăn và
một bình trà Ngâm Châm thượng hạng.
Lúc này,
gã kiếm sĩ bên kia đang giận tím mặt khi thấy thần tượng của mình lại hậu đãi Tử
Văn. Nãy giờ gã ta cứ liếc nhìn hoàng y nữ lang với ánh mắt khác lạ. Chỉ vì hai
thanh niên kiếm sĩ đi cùng nữ lang đều là những nhân vật hữu danh, không dễ trêu
chọc, nên gã chưa dám mạo muội làm quen.
Nhưng đến
lúc này, gã không nén lòng được nữa, lại thêm chút hơi men chếch choáng, gã
loạng choạng bước qua, giơ cao chung rượu, nói :
- Cô
nương. Tại hạ là Nam Xương Thần Kiếm Mã Anh, thiếu trang chủ Kiếm trang, hân
hạnh được quen biết cô nương. Tại hạ mạo muội xin được bồi tiếp cô nương vài
chung.
Hoàng y
nữ lang đang bất mãn vì thái độ đối xử của gã ta với Tử Văn nên cố ý cho gã một
bài học. Nàng ranh mãnh hỏi :
- Té ra
thiếu trang chủ tửu lượng kinh nhân, lúc nãy đã uống cạn một vò rồi mà giờ vẫn
còn có thể uống thêm được nữa.
Mã Anh
huênh hoang nói :
- Tửu
phùng tri kỷ thiên bôi thiểu. Được đối ẩm với cô nương thì Anh này dẫu có uống
nghìn chung cũng chẳng say.
Nhìn nụ
cười trên môi Hoàng y nữ lang đã biết ngay gã họ Mã sắp gặp tai họa. Nàng tươi
cười ra vẻ hân hoan, nói :
- Thật là
đáng khâm phục Hôm nay tiểu muội mới được chứng kiến bản lãnh bậc anh hùng.
Đoạn nàng
quay sang gọi bọn tiểu nhị :
- Các
ngươi mau đem ra một vò rượu thượng hạng để Mã thiếu trang chủ thưởng thức.
Chiếc bàn
chỉ có bốn ghế nên Mã Anh phải đứng. Dẫu đã say, nhưng khi thấy tiểu nhị đặt vò
rượu lên bàn, gã cũng thức ngộ rằng mình đã se dây tự trói. Dù cố ý lấy lòng mỹ
nhân, nhưng gã cũng thừa hiểu mình chẳng thể nào uống nổi số rượu ấy.
Nhưng
cũng chẳng thể để mất mặt trước thiên hạ, gã bèn đổi giọng, vỗ bàn quát :
- Tiểu
nha đầu này thật không biết điều. Thiếu gia đã hạ mình kết giao, vậy mà …
Không
biết vô tình hay hữu ý mà gã vỗ vào mặt bàn ngay trước mặt Tử Văn khiến cậu bé
giật mình. Hoàng y nữ lang trừng mắt nhìn họ Mã rồi quay sang an ủi cậu bé.
Trong khi đó, một trong hai thanh niên kiếm sĩ khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng nói :
- Cái gì
mà hạ mình kết giao. Đỉa đeo chân hạc thì có.
Mã Anh
động nộ, giơ tay nắm lấy cạnh bàn định xô đổ cả bàn ăn. Nào ngờ bên kia hai
thanh niên kiếm sĩ cũng kềm giữ mặt bàn, tý lực mạnh hơn hẳn khiến chiếc bàn
nghiêng đi làm thức ăn đổ ụp vào người họ Mã. Cảnh ấy khiến nhiều người không
nhịn được cười, trong đó đương nhiên có cả Hoàng y nữ lang.
Mã Anh nộ
khí xung thiên, rút kiếm xông tới. Thanh niên kiếm sĩ vừa lên tiếng cũng rút
soạt trường kiếm chống đỡ. Cả hai xông vào nhau quyết chiến, chỉ trong chốc lát
là đã đấu được mười mấy chiêu.
Mã Anh võ
công vốn cũng không tệ, nhưng vì nộ hỏa bừng bừng nên tâm trí kém phần minh mẫn,
chiêu thức vì thế mà cũng kém phần linh hoạt. Chỉ sau hai mươi chiêu là gã bắt
đầu rơi vào thế kém.
Thanh
niên kiếm sĩ chợt quát lớn một tiếng, xuất chiêu Thất Kiếm Đoạn Sơn đánh liền
bảy thức liên hoàn. Họ Mã chỉ chống đỡ được năm thức đầu. Đến thức thứ sáu thì
trường kiếm bị đoạn, và sang thức thứ bảy thì phải mang thương đào tẩu.
Thấy
thanh niên kiếm sĩ để mặc cho gã ta chạy mất, Hoàng y nữ lang hỏi :
- Sao sư
huynh không đuổi theo ?
Thanh
niên đáp :
- Nơi đây
là địa bàn của Kiếm Trang, chúng ta không nên xung đột với bọn chúng.
Thanh
niên kia giờ cũng lên tiếng :
- Phải
đấy. Trang chủ Kiếm Trang Mã Phong rất nuông chiều ái tử, tất sẽ không bỏ qua
chuyện này. Nơi này không nên ở lâu. Chúng ta cũng nên đi thôi.
Thế là
mọi người rời khỏi tửu lâu. Hoàng y nữ lang cùng hai vị sư huynh về khách điếm
lấy hành lý, sau đó mọi người cùng rời thành. Mãi đến lúc này, Tử Văn mới biết
nàng ta tên Lãnh Tuyết Đình, ái nữ của bang chủ Thất Tinh Bang Lãnh Ngạo Vân.
Còn hai thanh niên kiếm sĩ là đại sư huynh và nhị sư huynh của nàng : Vạn Chí
Thành và Trương Chí Nghĩa.
Mới rời
khỏi Nam Xương thành chưa được bao xa, đột nhiên mọi người nghe thấy có rất
nhiều tiếng vó ngựa dồn dập từ phía sau, đang tiến đến rất nhanh.Trương Chí
Nghĩa kinh hãi nói :
- Nguy
rồi. Có lẽ lão Mã Phong truy sát chúng ta.
Vạn Chí
Thành nói :
- Bọn
Kiếm Trang người đông thế mạnh. Sư muội hãy đi trước. Ta cùng Trương sư đệ sẽ
đoạn hậu, ngăn cản truy binh.
Lãnh
Tuyết Đình nói :
- Đại sư
huynh. Như thế sao phải. Tiểu muội phải ở lại cùng nhị vị sư huynh cự địch.
Vạn Chí
Thành nghiêm giọng nói :
- Chúng
ta chỉ cầm chân địch để kéo dài thời gian chứ không phải cố ý quyết chiến. Sư
muội phải đi trước, về bẩm báo sự việc với bang chủ.
Tiếng vó
ngựa càng lúc càng gần. Trương Chí Nghĩa vội giục :
- Sư muội
mau đi đi. Đừng chần chừ nữa.
Nói đoạn
phát chưởng đánh vào mộng hai con tuấn mã của nàng và Tử Văn. Cả hai con đều
chạy lồng lên, phóng thẳng về phía trước.
Trở về